Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 452

❊ ❊ ❊

Nguyễn Hiện Hiện hai tay xách đầy túi lưới, dùng chân đóng cửa xe lại, liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Khoảng mười giờ cháu sẽ đến xưởng thép, giải quyết vấn đề xỉ lò trước. Chú giữ chân chủ nhiệm giúp cháu, đừng để ông ta chạy lung tung.”

Nhìn con nhóc chết tiệt hùng hổ hiên ngang như sắp ra trận, Hướng Hồng Quân buồn cười lắc đầu.

Bây giờ không phải là xã hội cũ trước Cách mạng văn hóa, có tiền là có thể mở đường. Ông dám mua xỉ lò, xưởng thép cũng chẳng dám bán. Chỉ có con nhóc chết tiệt này là đầy mưu ma chước quỷ.

Nghe thấy tiếng vịt kêu “cạp cạp” trong xe, ông không khỏi nói với theo: “Cháu quên vịt trong xe kìa.”

Nguyễn Hiện Hiện đầu cũng không ngoảnh lại: “Vịt không phải cho bệnh nhân!”

Không phải cho bệnh nhân, lẽ nào là mang đi hối lộ chủ nhiệm xưởng thép? Chiêu này ông cũng thử rồi, vô dụng.

Bên ngoài đang trong thời kỳ căng thẳng, quà nặng nhận thì cũng nhận rồi nhưng có chủ nhiệm nhà nào lại dám mạo hiểm mất việc để nhận hai con vịt của cô chứ?

Lên đến tầng ba, Ngô Học Lương tay xách một cái phích giữ nhiệt, đang đứng ngoài cửa phòng bệnh.

Nguyễn Hiện Hiện “Ồ” một tiếng: “Đứng đây làm thần giữ cửa à?”

Ngô Học Lương mặt đầy lúng túng. Anh ta đến không đúng lúc, giường bệnh bên cạnh có bà cụ đang thay tã, con cái vây quanh giường bệnh chăm sóc, anh ta đi vào không tiện lắm.

Nguyễn Hiện Hiện bước vào cửa, liếc mắt liền thấy Trần Chiêu Đệ đang tựa vào đầu giường, sắc mặt đỏ bừng bất thường. Cô đưa mu bàn tay áp lên trán, quả nhiên là đang sốt.

Cô đặt đồ dùng sinh hoạt mang đến lên bàn, sắp xếp từng món, quay sang thấy cô ấy ủ rũ, liền cười hỏi: “Sốt sao không gọi bác sĩ?”

“Đừng nhắc nữa.” Mộc Hạ đứng dậy cùng cô sắp xếp đồ: “Sốt từ tối qua rồi. Bác sĩ đến tiêm mông, con bé này nhìn thấy kim tiêm, thiếu chút nữa là dọa chết khiếp.”

Kiếp trước Nguyễn Hiện Hiện sức khỏe không tốt, đã từng thấy không ít loại kim tiêm to cỡ kim khâu đế giày. Một mũi tiêm đi xuống, mấy ngày sau đi đường đều phải cà nhắc.

Cô là người mắc hội chứng sợ kim nên đặc biệt thấu hiểu tâm trạng của Chiêu Đệ. Nhân lúc không ai để ý, cô nhỏ một giọt Linh Tuyền vào cốc nước.

Thêm nhiều quá sợ vết thương lành quá nhanh, bị bác sĩ phát hiện ra điều bất thường. Cô đưa cốc nước cho Trần Chiêu Đệ: “Không tiêm thì thôi vậy.”

“Một số loại thuốc hạ sốt dùng cho cơ thể chẳng khác gì dùng đại bác bắn muỗi. Sốt không quá nghiêm trọng thì cố gắng uống càng ít thuốc hạ sốt càng tốt.”

Mộc Hạ đồng tình. Trần Chiêu Đệ nhận lấy cốc nước, uống ừng ực vài hớp. Người bị sốt rất dễ khát nước.

Cô ấy đặt cốc nước xuống, hỏi: “Cảnh Tuyền ra khỏi cục rồi à? Tối qua cách một tầng lầu mà tôi còn nghe thấy tiếng cô ta la lối.”

Nguyễn Hiện Hiện: “Ra rồi nhưng chưa được nửa tiếng, lại vào rồi.”

Ba cô gái nhìn nhau, tất cả đều không cần nói cũng hiểu.

Chiêu Đệ thở dài: “Vất vả cho hai người rồi. Lát nữa hạ sốt tôi sẽ xuất viện.”

“Đừng.” Nguyễn Hiện Hiện ngăn lại: “Muốn Cảnh Tuyền ở trong cục thêm mấy ngày thì cô cứ nằm trên giường bệnh viện mấy ngày đi.”

Ngồi xuống nói chuyện thêm một lúc. Để tránh Chiêu Đệ dùng não quá độ, Nguyễn Hiện Hiện không ở lại lâu. Xem đồng hồ thấy cũng sắp đến giờ, cô đứng dậy.

“Cứ yên tâm dưỡng bệnh. Bên ngoài có tôi và Hạ Hạ, cô không cần lo lắng gì cả. Bây giờ dưỡng tốt sức khỏe là quan trọng nhất.”

“Không lột của nhà họ Cảnh một lớp da, bọn họ sẽ không biết cổng của tỉnh Hắc mở về hướng nào đâu.”

Nói xong, cô đã đi đến cửa, dùng vai hích văng Ngô Học Lương vẫn còn đang đứng chôn chân ở đó như một cái cọc gỗ. Anh ta cười khổ, nói vọng vào.

“Chiêu Đệ, anh vào được không? Anh có hầm canh gà cho em, anh để đồ xuống rồi đi ngay.”

Không ai trả lời anh ta.

Bà cụ ở giường bên cạnh vừa thay tã xong, nhìn Trần Chiêu Đệ, lại nhìn chàng trai ngoài cửa, vỗ tay bôm bốp, cái miệng móm mém nói không rõ chữ: “Chuyện tốt nhiều trắc trở, chuyện tốt nhiều trắc trở.”

Người con gái của bà cụ đang mở cửa sổ cho thoáng, mặt đầy lúng túng, vội nhét một viên kẹo cứng vào miệng bà mẹ: “Bà cụ lớn tuổi nên đầu óc lẩm cẩm rồi, cô đừng để bụng lời bà ấy nói.”

Trần Chiêu Đệ lắc đầu, tỏ ý không sao. Cô ấy không khỏi suy nghĩ tại sao chuyện tốt lại phải nhiều trắc trở? Cô ấy là hạng người rẻ mạt hay là không ai thèm lấy hay sao? Tại sao phải mặt dày đi cầu xin sự chấp thuận của cha mẹ Ngô Học Lương?

Giây phút này, sự lưu luyến vốn có trong lòng cô ấy lại nhạt đi rất nhiều.

Cũng đến bệnh viện thăm bệnh vào sáng sớm tinh mơ còn có Điền Điềm. Cô ta tìm khắp bệnh viện một vòng lớn mà không thấy bóng dáng Cảnh Tuyền, đi hỏi thăm nhiều nơi mới biết cô ta lại bị bắt về cục.

Cô ta đứng trước cửa bưu điện, mấy lần nhấc điện thoại lên muốn báo tin này cho nhà họ Cảnh, vừa quay đầu lại thì thấy chiếc xe jeep quen thuộc chạy qua...

Trong lòng cô ta ý nghĩ xoay chuyển, đổi một số khác để gọi đi: “Alô, ông ngoại! Con nói với ông chuyện này...”

Điện thoại cúp máy. Điền Điềm nhìn theo hướng chiếc xe jeep rời đi, đưa tay che miệng cười đắc ý. Nhà họ Nguyễn, nhà họ Cảnh, nhà họ Ngô, ba nhà liên thủ, em họ à, em còn chịu nổi không?

Ô tô dừng ở sân trước xưởng thép huyện. Hỏi đường một hồi, cuối cùng cũng tìm được văn phòng Chủ nhiệm Tống. Gõ cửa bước vào, Lão Hướng đang ngồi trước bàn, cố tìm chuyện để nói với một “con cáo già mặt cười”.

Đối phương tuy đang cười nhưng nụ cười đó còn giả hơn cả đeo mặt nạ.

Thấy người cuối cùng cũng đến, Hướng Hồng Quân như trút được gánh nặng. Ông là bộ đội xuất ngũ, không phải chính trị gia, đối phó với kiểu này thật sự đau đầu.

“Hiện Hiện đến rồi, chú giới thiệu cho hai bên. Vị này là Chủ nhiệm Tống của xưởng thép chúng ta.”

Sau đó ông chỉ vào Nguyễn Hiện Hiện, cười nhiệt tình với Tống Kiến Thiết: “Này, đây chính là đồng chí Nguyễn Hiện Hiện mà tôi từng nhắc với ông, người làm phiên dịch trong hội chợ triển lãm ở tỉnh.”

“Vậy sao? Hân hạnh.”

Thấy cái gã này cười như không cười, Nguyễn Hiện Hiện biết ngay Lão Hướng đã học được chiêu bắc cầu của Chiêu Đệ nhưng lại bắc không đúng chỗ.

Liếc Lão Hướng một cái, vẫn phải tự thân cô ra tay. Cách một khoảng xa, cô đã nhiệt tình vươn cả hai tay ra: “Chủ nhiệm Tống đúng không ạ!

“Tôi toàn nghe chú Hướng nói ngài là trụ cột, là tấm gương cho ngành sản xuất của huyện nhà. Cái thành tích nhỏ nhoi hoàn thành mấy triệu đơn hàng ở hội chợ của tôi, trước mặt ngài đúng là không đáng nhắc đến.”

“Đột ngột đến thăm, không làm phiền công việc của ngài chứ ạ?”

Tống Kiến Thiết vốn chỉ định đưa một tay ra bắt qua loa, nghe vậy liền vội vàng đưa nốt tay kia ra, đồng thời đứng dậy.

Khoảnh khắc bốn tay giao nhau, nụ cười trên mặt ai nấy đều chân thật hơn hẳn.

Ông ta nói như đùa: “Làm phiền thì không hẳn nhưng mà lão Hướng đây vì cô, đã bám riết tôi cả buổi sáng. Vì cái gã này mà công việc cũng không thể tiến hành bình thường được.”

Ông ta ra hiệu cho Nguyễn Hiện Hiện ngồi. Một phiên dịch viên có thể hoàn thành đơn hàng mấy triệu ở hội chợ cũng đáng để ông ta nhìn bằng con mắt khác nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Thép của xưởng thép không bao giờ thiếu thị trường tiêu thụ.

Điều Nguyễn Hiện Hiện muốn, chính là không bị thẳng thừng từ chối ngay từ đầu. Nếu thái độ đối phương không tốt, vừa vào đã nói mấy câu khó nghe, cô cũng đáp trả lại, vậy nếu sau đó còn tiếp tục hợp tác, trong lòng ai cũng không thoải mái.

Chủ nhiệm Tống bưng ca trà lên uống một ngụm: “Ý định của đồng chí Nguyễn, tôi biết rồi. Tôi nói thẳng với cô luôn.”

“Lão Vương què coi lò hơi, là họ hàng xa của xưởng trưởng xưởng chúng tôi. Ông ta không muốn đưa xỉ lò cho các cô, chuyện này cô tìm tôi cũng vô dụng.”

Nguyễn Hiện Hiện xua tay: “Ngài hiểu lầm rồi. Hôm nay tôi đến không phải để nói chuyện xin xỉ lò.”

“Ồ? Vậy cô còn có chuyện gì?”

Cô nhóc này vóc dáng nuột nà nhưng mặt lại rõ vẻ tinh ranh. Lời nói của Lão Hướng đều ám chỉ là đến vì xỉ lò, ông ta muốn xem cô có thể nói ra được hoa gì đây.

“Tôi đến đây để mang phúc lợi cho xưởng thép của chúng ta.”

Nguyễn Hiện Hiện: “Trên tỉnh họp, lãnh đạo đã từng điểm tên xưởng thép chúng ta, nói rằng công nhân làm công việc vất vả nhất nhưng dinh dưỡng ăn uống lại không theo kịp. Lãnh đạo vì chuyện này mà vô cùng áy náy.”

“Lời của lãnh đạo, tôi luôn ghi lòng tạc dạ. Chẳng phải tôi vừa từ tỉnh về, xin được một chỉ tiêu thí điểm trại chăn nuôi sao. Ngay khi tổ chức trại chăn nuôi xong, tôi liền nhớ đến nỗi lo lắng của lãnh đạo nên đặc biệt mang phúc lợi đến cho xưởng thép của chúng ta đây.”

Cái gì mà “lãnh đạo điểm tên vì lo lắng cho bữa ăn của công nhân”, mấy lời này nghe cho vui tai vậy thôi, cả hai bên đều hiểu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »