Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 470

❊ ❊ ❊

“Ông ngoại con điên rồi... Từ lúc bà già họ Nghiêm dẫn theo một gã đàn ông trở về, ông ấy hoàn toàn phát điên.”

Vừa nói, Nguyễn Tình vừa khóc vừa cười, tiếng cười nghe như người điên dại: “Ông ấy lại ép mẹ đi quyến rũ người đàn ông họ Tạ đang ở bên cạnh bà cả.”

Tay Điền Điềm siết chặt, miệng há hốc hồi lâu mới thốt nên lời: “Mẹ đi thật sao?”

Nguyễn Tình cười khổ: “Đi rồi, không những đi, mà còn bị gã đàn ông đó liên thủ với bà cả sỉ nhục cho một trận tơi bời. Sau chuyện đó ông ngoại con nổi trận lôi đình, không làm gì được hai người kia nên trút hết lửa giận lên đầu mẹ. Cô cháu gái bảo bối hiếu thảo của ông ấy liền hắt trọn một bát canh đang sôi sùng sục vào mặt mẹ.”

Hơi thở Điền Điềm bỗng trở nên dồn dập. Nguyễn Tình vuốt ve khuôn mặt con gái, ánh mắt lộ vẻ từ ái nhu hòa:

“Con ngốc thật! Lúc trước đồng ý để con thay thế Bảo Châu xuống nông thôn, chính là muốn tống con rời khỏi cái nơi ăn thịt người này. Chịu khổ một thời gian, mẹ sẽ sắp xếp cho con một công việc để sống yên ổn qua ngày. Sao lại mắc mưu bọn họ mà chạy về đây chứ?”

Để mẹ yên tâm, Điền Điềm lấy tờ giấy xin phép ra: “Mẹ, mẹ xem này, con chỉ xin nghỉ về thăm thân thôi. Mẹ có đau không? Mẹ đừng lo, con ở nông thôn tỉnh Hắc mọi chuyện đều ổn cả. Em họ tuy không thích con nhưng cũng không đến mức táng tận lương tâm như Bảo Châu.”

Cô ta nhặt vài chuyện thú vị ở tỉnh Hắc kể cho Nguyễn Tình nghe. Có lẽ vì có con gái bên cạnh cũng có thể do đã bôi thuốc lên vết thương, dưới giọng nói thủ thỉ nhẹ nhàng của Điền Điềm, Nguyễn Tình dần chìm vào giấc ngủ.

Nửa khuôn mặt bị canh nóng tàn phá trông vô cùng khủng khiếp.

Những bọng nước vỡ ra chảy mủ, lớp da mặt bám hờ hững trên vết thương lở loét, cảm giác như chỉ cần thổi nhẹ một cái là có thể xé toạc lớp da ấy xuống. Ngay cả trong giấc ngủ, bà ta cũng ngủ không hề yên ổn.

Cổ họng Điền Điềm nghẹn ứ, cô ta từ từ lui ra khỏi phòng ngủ. Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, nỗi hận thù trong lòng cô ta không cách nào che giấu được nữa.

Dù mẹ cô có làm bao nhiêu chuyện ác nhưng chỉ có một điểm duy nhất, bà ta thật lòng yêu thương đứa con gái là cô ta.

Giây phút này, những kế hoạch vốn đã định sẵn trong đầu bị cô ta xé nát. Nguyễn Kháng Nhật, Nguyễn Bảo Châu, Nguyễn Hiện Hiện... từng người một đừng hòng chạy thoát!

Cô ta bước vào nhà vệ sinh rửa sạch vẻ mệt mỏi trên mặt rồi trở về phòng mình, lôi ra đống đồ trang điểm chưa kịp mang theo khi xuống nông thôn, họa cho mình một lớp trang điểm trông thì tiều tụy nhưng vẫn toát lên vẻ xinh đẹp động lòng người.

Quần áo cũng không thay, vẫn mặc nguyên bộ đồ đã bị ám mùi trên tàu hỏa, cô ta nhẹ nhàng đóng cửa lớn, đầu không ngoảnh lại chạy thẳng đến quân khu nơi ông ngoại đang đóng quân.

Trước cổng quân khu trang nghiêm túc múc, một đội quân nhân súng ống đầy đủ đang cảnh giác quan sát bốn phương tám hướng, từ xa đã thấy một nữ đồng chí dáng đi loạng choạng lao tới...

Trông có vẻ không có tính tấn công nhưng quân nhân không được phép lơ là họ lập tức giương súng lên nòng, nhắm chuẩn và lớn tiếng cảnh báo.

“Người nào? Giơ tay lên, không được lại gần.”

Bị mười mấy nòng súng chĩa thẳng vào người, Điền Điềm tuy sợ nhưng không hoảng loạn. Cô ta biết đạn của quân nhân vĩnh viễn sẽ không bắn vào người mình, miễn là cô ta không có hành vi khiêu khích.

Điền Điềm làm theo mệnh lệnh đứng yên tại chỗ, giơ hai tay lên cao, từ xa lớn tiếng đáp lại: “Đừng căng thẳng, tôi không có ác ý, tôi là Điền Điềm, cháu ngoại của Lữ đoàn trưởng Nguyễn. Tôi bị cướp trên tàu hỏa, còn suýt bị bọn buôn người bắt cóc, các anh có thể giúp tôi gọi ông ngoại ra được không?”

Người Tiểu đội trưởng ra hiệu thu súng. Gương mặt Điền Điềm này không nói là quá quen thuộc nhưng trước đây cũng từng đến quân khu đưa đồ cho Lữ đoàn trưởng, không tính là người lạ.

Anh ta suy nghĩ một chút rồi đích thân bước ra: “Cô...”

Điền Điềm e thẹn cúi đầu, như nhớ ra điều gì, vội vàng lấy thư giới thiệu của mình trình cho đối phương.

“Tiền của tôi bị trộm sạch rồi, đi bộ cả đêm mới tới được đây, anh có thể cử người vào báo cho ông ngoại tôi một tiếng được không?”

Tiểu đội trưởng kiểm tra thư giới thiệu thấy không có vấn đề gì cũng khớp với người thật, liền đồng ý yêu cầu của cô ta.

Miệng anh ta làm như lơ đãng hỏi: “Sao không về nhà? Chỗ này cách nhà cũng đâu có xa, lại chạy thẳng đến quân khu?”

Điền Điềm không giấu giếm: “Ở dưới quê nghe nói em họ tôi lỡ tay hắt canh nóng làm hỏng mặt mẹ tôi, tôi... tôi muốn đến gặp ông ngoại trước xem sao.”

Cô ta nói đúng trọng tâm nhưng lại ấp úng, thế nhưng Tiểu đội trưởng nghe hiểu ngay. Cháu gái làm cô ruột bị thương, con gái người ta lặn lội đường xa về đòi công đạo đây mà.

Lại có điều gì kiêng kị nên không dám về thẳng nhà, dứt khoát đến thẳng quân khu tìm người.

Cái nhà Lữ đoàn trưởng Nguyễn này, đúng là ngày một náo nhiệt hơn ngày trước!

Gấp lại thư giới thiệu trả cho Điền Điềm, anh ta nói: “Chưa tới giờ làm việc, ông ngoại cô vẫn chưa đến, cô muốn đợi ở đây? Hay là tôi cử người đưa cô về khu đại viện?”

Chỉ có hai lựa chọn đó thôi, trọng địa quân sự đừng nói là cháu gái Lữ đoàn trưởng, cho dù cháu gái Thủ trưởng đến mà chưa được phép cũng không được tự ý vào trong.

Điền Điềm lắc đầu nguầy nguậy, tỏ vẻ sợ hãi tột độ: “Tôi không về đâu, tôi đợi ở đây là được rồi.”

Thấy cô ta nghe đến chuyện về nhà mà sợ đến mức này, Tiểu đội trưởng tặc lưỡi một cái, dặn dò cô ta đứng xa ra một chút, không được nhìn ngó lung tung hay đi lại lộn xộn rồi quay về vị trí.

Bầu trời dần hửng sáng, khoảng sáu giờ, người qua lại trước cổng dần đông lên.

Mỗi người đi vào quân khu ngang qua Điền Điềm đều phải liếc nhìn cô ta một cái. Nữ đồng chí này chạy nạn từ đâu tới vậy? Không nhìn cách ăn mặc thì tóc tai cũng rối bù cả rồi.

Kèm theo đó, họ cũng sẽ hỏi lính gác vài câu. Tiểu đội trưởng không giúp Nguyễn Kháng Nhật giấu giếm, có ai hỏi là anh ta nói thẳng.

Liên quan đến việc tranh cử Sư đoàn trưởng, trong quân bộ cũng chia bè kết phái.

Điền Điềm đến rất đúng lúc, người Tiểu đội trưởng này lại chính là lính dưới quyền của một vị lão làng khác.

Những người sống ở khu đại viện quân khu gần đây đều là sĩ quan cấp Phó doanh trở lên hoặc Đại đội trưởng tại ngũ đủ mười lăm năm.

Lần này thì hay rồi, tin tức cháu ngoại Lữ đoàn trưởng Nguyễn về thăm quê bị cướp trên tàu, gia đình Lữ đoàn trưởng bất hòa, cháu gái ruột tạt canh nóng hủy dung cô ruột lập tức lan truyền khắp nơi.

Tiếng chuông xe đạp “king koong” từ xa vọng lại, Điền Điềm ngẩng đầu lên, nhìn rõ dung mạo người tới thì mắt sáng lên, sau đó lại cúi đầu xuống.

Khi chiếc xe đạp sắp lướt qua cô ta để vào quân khu, cô ta lí nhí gọi một tiếng: “Ông Tần.”

Người đàn ông trung niên họ Tần bóp phanh cái “két”, cái bánh bao lớn đang ngậm trong miệng suýt thì rơi xuống đất. Ông Tần? Gọi ông á?

Ông ta năm nay mới 47, tuy đúng là ở độ tuổi làm ông rồi nhưng bị một nữ đồng chí ngoài 20 tuổi gọi là ông nội, nghe có lễ phép không hả?

Trừ phi là con cháu nhà người quen gọi theo vai vế.

Vừa định nói gì đó, nhìn rõ khuôn mặt Điền Điềm, ông ta hít vào một hơi, trông quen quen nhưng cụ thể là ai thì không nhớ nổi.

Điền Điềm bỗng nhiên thay đổi sắc mặt, bước lên một bước túm chặt lấy ghi-đông xe của Chính ủy Tần. Cô ta vừa mở miệng đã khiến vô số lính gác phải ngoái nhìn.

“Chính là ông ở trên kia ra sức công kích ông ngoại tôi, không cho ông tôi làm Sư đoàn trưởng đúng không? Ông ngoại tôi ở nhà đã nói rồi, ông không chỉ sợ vợ, mà còn mù dở, bày đặt lập bè kết phái nhắm vào ông ngoại tôi. Hôm nay ông phải xin lỗi nhận sai với ông ngoại tôi, nếu không tôi sẽ tố cáo ông.”

Cuối hè đầu thu, nhiệt độ ở thủ đô nóng hơn tỉnh Hắc rất nhiều. Chính ủy Tần nheo mắt, tỉ mỉ quan sát nữ đồng chí trước mặt, nhớ ra rồi, đây chẳng phải là cô cháu ngoại của lão Nguyễn sao?

Ông bình thản nói: “Nghe ai nói thế? Đây là vu khống đấy cô biết không?”

Điền Điềm ưỡn ngực ngẩng đầu, hai tay nắm chặt ghi-đông xe chắn ngay lối đi, dáng vẻ như thể đầu óc thiếu mất một dây thần kinh:

“Chính miệng ông ngoại tôi nói đấy. Mấy cái trò vặt vãnh tư túi của các người giấu được người khác chứ sao giấu được đôi mắt hỏa nhãn kim tinh của ông tôi. Đừng trách tôi không nhắc nhở ông, bây giờ quay đầu là bờ vẫn còn kịp, nếu không đợi ông ngoại tôi lên làm Sư đoàn trưởng, người đầu tiên ông ta xử lý chính là ông đấy!”

Trong nửa tháng ngắn ngủi trước khi về thủ đô, Nguyễn Hiện Hiện không chỉ dạy cô ta thủ đoạn đối phó với Nguyễn Bảo Châu, mà còn nói cho cô ta biết trong quân bộ ai là người của ông ngoại, ai là kẻ địch và ai là phe trung lập.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »