Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 486

❊ ❊ ❊

Hồi đi học đám con trai trong lớp hay tụ tập nói bậy, bảo cái “con nòng nọc” kia rời khỏi cơ thể chỉ sống được tối đa vài giờ.

Cô ta không biết con vi khuẩn giang mai sống trong đó thì trụ được bao lâu? Để lâu virus có chết không?

Để đảm bảo vạn vô nhất thất (tuyệt đối không sơ hở), tiễn lão già khốn kiếp này lên đường sớm, cô ta đã đắn đo mãi về việc làm thế nào để “vô tình” làm bẩn quần áo ông ta, khiến ông ta phải đi tắm và thay cái quần lót kia ra.

Sợ ông ta nghi ngờ, cuối cùng cô ta quyết định dùng kế “thương địch một ngàn tự tổn tám trăm”, chơi bài ngửa luôn!

Nói xong, cô ta mặc kệ Nguyễn Kháng Nhật có biểu cảm gì, đứng dậy đi thu dọn hành lý.

Nguyễn Kháng Nhật đứng chôn chân tại chỗ, có chút ngẩn ngơ. Trước mắt ông ta như hiện lên cảnh tượng ngày Nguyễn Tình chào đời, ông ta bế đứa con gái đầu lòng trên tay, cười ngô nghê như một thằng ngốc.

Nghiêm Phượng Hoa sinh cho ông ta hai thằng con trai, vợ trước mang thai sinh được một mụn con gái, ông ta cũng từng coi như trân bảo, thề sẽ dành cho con bé tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời.

Vật đổi sao dời lòng người thay đổi, hòn ngọc quý trên tay cuối cùng lại hóa thành củ khoai lang nóng bỏng tay.

Nhưng rất nhanh, chút gợn sóng trong lòng vừa dấy lên vì lời nói của đứa cháu ngoại đã bị ông ta đè xuống. Không gì quan trọng bằng việc thăng chức trước mắt.

Đợi ông ta lên làm Sư đoàn trưởng, đợi mẹ con cô ta chịu khổ một chút để hối cải, tương lai chưa biết chừng lại có thể đón về đoàn tụ.

Nguyễn Kháng Nhật vào bếp đun nước rồi bưng chậu vào nhà vệ sinh tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ, không nói một lời rời khỏi nhà.

Trước khi đóng cửa, giọng nói không cho phép nghi ngờ của ông ta vọng lại: “Tao đi đón Bảo Châu, nó không muốn nhìn thấy mày đâu, trước lúc đó thì biến đi.”

Cánh cửa đóng chặt lại, Điền Điềm như con ngựa đứt cương, lao mấy bước vào nhà vệ sinh.

Khi nhìn thấy lão già khốn kiếp kia đang mặc đúng chiếc quần đùi đã được “tẩm bổ”, cô ta hưng phấn đến mức co thắt dạ dày, gập người xuống nắm chặt tay đấm vào lòng bàn tay: [Thành công rồi!]

Vừa nghĩ đến cảnh lão già khốn kiếp kia toàn thân lở loét, đầu đến chân chảy mủ, nằm trên giường gào thét tuyệt vọng chờ chết...

Điền Điềm cảm thấy đầu hết đau, mặt hết rát, nỗi u uất tích tụ bao ngày qua bỗng chốc tan biến sạch sẽ!

Cô ta phấn khích chạy ba vòng quanh phòng khách, sau khi điều chỉnh lại nhịp thở, cô ta khoác lên vai hai bọc hành lý nặng trịch, rời đi không chút lưu luyến.

Thăng chức ấy hả? Ông đi mà thăng thiên luôn đi cho đẹp trời!

Theo chỉ thị, trên đường xuất viện, hễ gặp ai cô ta cũng nói đã đến lúc phải về quê rồi.

Trên mặt không hề lộ vẻ miễn cưỡng nên các chị dâu trong khu cũng bớt đi hứng thú hóng hớt.

Ra khỏi đại viện, quả nhiên trước cổng có một người đàn ông trung niên đang đứng đợi. Gương mặt này trông hơi quen, là lính dưới quyền ông ngoại cô ta trước đây, đến tuổi thì xuất ngũ.

Không ngờ vẫn còn làm việc cho ông ta.

Điền Điềm chẳng hề tỏ vẻ kiêu kỳ, ngay khoảnh khắc chạm mắt, cô ta bước tới, giao hai bọc hành lý vào tay người đàn ông.

“Chú Bình, mấy năm không gặp, làm phiền chú rồi.”

Vương Trung Bình cười hiền lành, gãi gãi mái tóc ngắn: “Không có gì, thủ trưởng cũ cũng lo cháu gặp kẻ xấu trên tàu, đưa cháu đến nơi là chú về ngay, không mất bao nhiêu thời gian đâu.”

Suốt dọc đường, người đàn ông trung niên liên tục thăm dò, muốn xem oán khí của cô ta khi bị Nguyễn Kháng Nhật tống về quê lớn đến mức nào.

Điền Điềm chỉ thể hiện một mong muốn duy nhất: Sớm được đoàn tụ với mẹ.

Chuyến tàu lúc tám giờ rưỡi nhưng mới mười hai giờ trưa hai người đã ngồi đợi ở phòng chờ.

Cuối cùng cũng lên tàu, suốt hai trạm dừng, Điền Điềm đều tỏ ra rất phối hợp, bảo ăn thì ăn, bảo ngủ thì ngủ.

Ngủ một giấc dậy, tiếp viên nhắc nhở trạm cuối cùng của địa phận Hà Bắc sắp đến, phía trước chính là tỉnh Liêu.

“Chú Bình, cháu đi vệ sinh rửa mặt chút, lát quay lại có cần cháu lấy cơm giúp chú luôn không?”

Vương Trung Bình đứng dậy: “Cháu đi một mình không an toàn, chú đi cùng cháu.”

“Thế còn hành lý?”

Thời buổi này móc túi trên tàu hoành hành ngang ngược, cứ chăm chăm nhìn vào mà hành lý còn không cánh mà bay, huống chi là hai người cùng rời khỏi chỗ ngồi.

Thế khác nào biếu không hành lý cho trộm.

Vương Trung Bình nhìn cô ta chằm chằm, không nói gì, ánh mắt như đã nhìn thấu ý đồ của cô ta, lại như ngầm cảnh cáo.

Điền Điềm ôm bụng: “Không được rồi, người có ba cái gấp, chú Bình trông coi hành lý giúp cháu nhé.”

Len lỏi qua đám người chen chúc, khó khăn lắm mới lách được đến trước cửa nhà vệ sinh, Điền Điềm vẫn luôn dùng khóe mắt quan sát, thấy Vương Trung Bình vẫn lù lù đi theo sau.

Trong lòng cô ta mắng chửi người này không biết bao nhiêu lần. Trung thành thế này, không ra cổng đại viện làm chó giữ nhà thì đúng là phí phạm!

Suốt dọc đường ông ta cứ canh cô ta chằm chằm như vậy, chẳng phải vì sắp đến trạm rồi, sợ cô ta giở trò hay sao.

Còn về hành lý, đâu phải của Vương Trung Bình, nhiệm vụ của ông ta chỉ là trông chừng người cho kỹ.

Trong thời gian tàu vào trạm, nhà vệ sinh không được sử dụng. Cửa tàu sắp mở, mắt thấy Vương Trung Bình ngày càng tiến lại gần, Điền Điềm sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai.

Hận không thể biến thành khỉ, nhảy qua đầu mọi người mà lao ra khỏi tàu.

Ai từng đi tàu dịp xuân vận đều biết, đến trạm xuống xe thì đôi chân không còn là của mình nữa, cứ bị người ta đẩy người ta khiêng mà đi.

Ngay khoảnh khắc cửa tàu mở ra, nhận thấy ý định bỏ trốn của cô ta, Vương Trung Bình cũng cuống lên, chỉ còn cách nửa mét là tóm được cô ta.

Chỉ cần tóm được người, dù chỉ chạm vào một góc áo, cô ta cũng đừng hòng chạy thoát.

Mắt thấy bàn tay to lớn kia sắp chạm vào mình, cái khó ló cái khôn, Điền Điềm hét lớn một tiếng: “Ai làm rơi xấp tiền trên đất thế kia?”

“Của tôi...” Một bà bác phản ứng nhanh nhất, chẳng nghĩ ngợi gì liền đẩy đám đông về phía trước, cúi xuống bắt đầu tìm kiếm.

Thêm nhiều người nữa gia nhập đội quân tìm tiền, lối đi nhất thời hỗn loạn, người ngã ngựa đổ.

Điền Điềm nương theo lực đẩy của đám đông thuận lợi xuống xe. Một chân vừa bước lên bậc thang, cô ta quay đầu lại, ném cho Vương Trung Bình, lúc này đang bất lực gào thét như con tinh tinh, một ánh mắt đầy khiêu khích.

Chính cái nhìn này khiến cô ta không còn chần chừ được nữa, trợn mắt rụt cổ, há miệng la hét “á á á” rồi hòa vào dòng người.

Tên kia vậy mà dám giẫm lên lưng những hành khách đang cúi xuống nhặt tiền để đuổi theo.

Để thuận tiện cho việc bỏ trốn, Điền Điềm chỉ mặc một chiếc áo khoác bông màu xám tro, dáng người như một chú cá linh hoạt, hòa vào biển người mênh mông rồi biến mất trong chớp mắt.

“Hỏng bét rồi!” Một tay nắm chặt thanh sắt, đứng trên bậc cao cửa tàu, Vương Trung Bình dáo dác nhìn quanh, không thấy bóng dáng Điền Điềm đâu, mồ hôi túa ra như tắm.

Phóng mắt nhìn ra, phụ nữ đa phần đều mặc áo khoác vải xanh xám, thắt bím tóc đuôi sam.

Cách ăn mặc giống nhau đến chín mươi chín phần trăm, nếu không nhìn chính diện thì hoàn toàn không phân biệt được ai với ai.

Biết là không tìm được người nữa, phản ứng của Vương Trung Bình cũng coi như nhanh nhạy, ông ta nhảy phắt từ bậc thang tầng ba xuống, vội vàng đi tìm điện thoại liên lạc với Nguyễn Kháng Nhật.

Phái người trấn giữ các cửa ra vào ga tàu, bất kể Điền Điềm muốn đi đâu cũng không thể thoát khỏi cái ga này.

20 phút sau, trong điện thoại truyền đến tiếng gầm thét như sấm nổ của Nguyễn Kháng Nhật.

Trong khi đó, Điền Điềm thật ra đã quay trở lại chính chuyến tàu mình vừa xuống.

Cô ta hoàn toàn chưa từng chạy ra khỏi sân ga, chỉ chạy về phía trước hai toa rồi lại leo lên tàu.

Cái tên ngốc đó có đào sâu ba thước đất cũng tuyệt đối không tìm ra cô ta.

Kế hoạch này là do Nguyễn Hiện Hiện vạch ra cho cô ta trong cuộc gọi cuối cùng, lấy sự chuẩn bị kỹ càng đấu với kẻ lơ là kế hoạch thành công mỹ mãn!

Đi thêm một trạm nữa là vào địa phận tỉnh Liêu, Nguyễn Hiện Hiện nói cô ta chỉ cần đợi ở cửa nhà vệ sinh gần quầy bán vé nhất, sẽ có người đưa vé tàu về thủ đô cho cô ta.

Tỉnh Hắc có người, tỉnh Liêu cũng có người. Điền Điềm không có chỗ ngồi, đành chen chúc ở lối đi, thầm nghĩ: [Cô ta cứ ở lại thủ đô thôi, sau này không bao giờ muốn quay về trêu chọc kẻ điên kia nữa.]

Nguyễn Kháng Nhật muốn giết cô ta, có lẽ cô ta còn một đường sống.

Nhưng tên biến thái họ Nguyễn kia muốn giết cô ta... qua chuyện này Điền Điềm đã nhận thức rõ ràng, có thể dùng câu “lên trời không lối, xuống đất không cửa” để hình dung.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »