Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 487

❊ ❊ ❊

Ít nhất là trong phạm vi ba tỉnh Đông Bắc, cô ta khó mà giở trò gì được.

Đến địa điểm hẹn, Điền Điềm đợi mãi, đợi mãi. Môi trường nhà vệ sinh trong ga tàu hôi thối đến mức không từ ngữ nào tả xiết.

Nhưng cô ta không dám rời đi nửa bước.

Mãi cho đến một ngày một đêm sau, trước mặt cô ta vang lên giọng nói của một người đàn ông lạ mặt: “Là đồng chí Điền Điềm phải không?”

“Tôi tên là Ngải Kỳ, chịu sự ủy thác của đồng chí Nguyễn và Thủ trưởng Dư, đến đưa vé tàu cho cô.”

Ngải Kỳ rất thắc mắc, lãnh đạo giao cho một nhiệm vụ kỳ quặc thế này thì thôi đi, lại còn bắt anh ta nhất định phải nhắc đến Thủ trưởng Dư trong cuộc trò chuyện với người này.

Đó là nhân vật có thể tùy tiện nhắc đến sao?

Đoàn trưởng đã dặn dò, Tiểu Ngải chỉ biết làm theo.

Điều anh ta không biết là đây là một sự răn đe.

Rời khỏi tầm mắt của Nguyễn Hiện Hiện, Điền Điềm chính là Tôn Ngộ Không thoát khỏi Ngũ Hành Sơn.

Cũng giống như việc phô trương vũ khí để răn đe kẻ thù bên ngoài vậy.

Để đề phòng cô ta có quá nhiều tâm tư gây hỏng việc, thỉnh thoảng phải quất roi da một cái cho tỉnh.

Cô ta được sắp xếp ở tại một nhà khách gần ga tàu.

“Đồng chí Nguyễn nói, đã xin cấp lại giấy nghỉ phép và giấy giới thiệu cho cô, tầm hai ba ngày nữa sẽ gửi đến bưu điện... Cô ấy còn nhắn, lần này trở về bảo cô mau chóng ổn định công việc, giấy giới thiệu và giấy nghỉ phép không phải là kế sách lâu dài.”

Nhận được lời dặn dò, Điền Điềm yên tâm ở lại nhà khách.

Qua điện thoại, cô ta biết được Nguyễn Tình cũng đã được cứu ngay trong ngày cô ta bỏ trốn, hiện đang trên chuyến tàu đến tỉnh Hắc.

Nếu cô ta muốn đợi, hai mẹ con có thể gặp mặt nhau một lần ở sân ga.

Điền Điềm quyết định đợi. Ngoài việc muốn gặp mẹ để xác nhận bà ta thật sự bình an vô sự, cô ta còn muốn đợi Nguyễn Kháng Nhật phát bệnh.

Cô ta quá mong chờ cảnh tượng vừa về đến thủ đô là được nhìn thấy lão già bất tử kia “lên bờ xuống ruộng”!

Lần chờ đợi này kéo dài gần mười ngày.

Tàu hỏa chạy từ Nam ra Bắc không chỉ chậm, mà giữa đường còn phải chuyển tàu nhiều lần.

...

Cùng lúc đó, tại thủ đô, Nguyễn Kháng Nhật sau khi biết tin cả hai mẹ con lần lượt bỏ trốn thì nổi trận lôi đình.

Thời gian trôi qua từng ngày, cơn giận trong lòng chưa tan, ông ta bắt đầu nhận thấy có điều kỳ lạ!

Một chỗ khó nói nào đó trên cơ thể không chỉ ngứa ngáy khó chịu, mà sáng nay khi ngủ dậy, ông ta kinh hoàng phát hiện nơi đó vậy mà lại nổi những đốm đỏ...

“Lữ đoàn trưởng Nguyễn, ông cọ cái gì ở đó thế?”

Tại sân huấn luyện!

Nguyễn Kháng Nhật đang ngồi trên ghế đá, hạ bộ không tự chủ được mà cọ cọ xuống mặt ghế.

Tần Cảnh Sơn đi dạo ngang qua nhướng mày: “Cưới bà vợ hai rồi thì tha cho cái ghế đá đi, dù sao nó cũng chưa từng trêu chọc gì ông.”

Nguyễn Kháng Nhật: “...”

Tôi cũng chưa từng trêu chọc gì cậu!

Không đúng, là cái thứ nghiệp chướng trong nhà trêu chọc!

Giọng nói của Tần Cảnh Sơn không hề cố ý hạ thấp, khiến một tiểu đội đang chạy bộ gần đó đều tò mò liếc nhìn.

Cái chốn này đúng là một phút cũng không ở nổi nữa. Nguyễn Kháng Nhật đứng dậy, quay về văn phòng khóa chặt cửa sổ, đứng trước gương cởi quần ra...

Vùng kín mọc lên hai đốm đỏ nhỏ, ông ta dùng tay thử chạm vào, không thấy ngứa.

Nguyễn Kháng Nhật không coi là chuyện to tát, chỉ nghĩ là do nóng trong người.

Sau khi người vợ thứ hai qua đời, ông ta đã gần mười năm không có đời sống vợ chồng, hoàn toàn không liên tưởng đến bệnh xã hội.

Nghĩ bụng về nhà nấu nồi chè đậu xanh uống hai tối cho thanh nhiệt giải độc là xong.

Chính sự chủ quan của bản thân đã khiến ông ta bỏ lỡ giai đoạn vàng quý giá nhất để điều trị.

...

Điền Điềm quay trở lại thủ đô, đã ngồi xổm canh chừng bên ngoài bệnh viện suốt ba ngày.

Dầm mưa dãi nắng, dù không cố ý đứng dưới ánh mặt trời thì da dẻ cũng đã đen đi ít nhiều.

Cô ta cảm thấy Nguyễn Hiện Hiện cũng chẳng phải thần thánh đoán việc như thần, ít nhất là từ ngày đó, Cố Chính Trì không hề quay lại bệnh viện nữa.

Mẹ con cô ta chỉ là phút ngẫu hứng của hắn, là công cụ để trả nợ ân tình. Tức cảnh sinh tình nên mới nảy sinh hai phần chân tâm, xong việc thì quẳng ngay ra sau đầu.

Cứ đợi mãi ở đây cũng vô nghĩa, chi bằng đến ngồi canh bên ngoài khu đại viện.

Điều duy nhất cô ta sợ là gặp người quen báo cho lão già họ Nguyễn, lão bất tử đó sẽ nhân cơ hội bắt cô ta về.

Nếu lại rơi vào tay Nguyễn Kháng Nhật, mà còn là tự mình dâng mỡ đến miệng mèo, cô ta không nghi ngờ gì việc ông ta sẽ khiến cô ta không còn cơ hội nào để giãy giụa nữa!

Người đi đường bước chân vội vã, bầu trời vốn đang quang đãng chẳng biết từ lúc nào đã bị mây đen che kín.

Khi Điền Điềm hoàn hồn, tiếng sấm ầm ầm như nổ bên tai. Trong lòng cô ta lại hỏi thăm gia phả nhà họ Nguyễn một lượt.

Vội vàng rời khỏi gốc cây lớn che nắng, cô ta chạy về phía nhà khách.

Mưa như trút nước đổ xuống.

Điền Điềm chạy trong mưa như một con gà rù ướt sũng, chiếc váy liền màu xanh lam ướt đẫm dính chặt vào người.

Trong lòng đang rủa xả Nguyễn Kháng Nhật rất hăng say, cô ta hoàn toàn không để ý đến chiếc xe màu đen đang quẹo tới từ góc đường. Khi phát hiện ra thì nước bẩn từ bánh xe bắn lên đã tưới ướt sũng cả đầu cả mặt cô ta.

Cô ta đứng chôn chân tại chỗ, vuốt nước trên mặt, sắc mặt đen như mực tàu. Xui xẻo!

Vừa định tự nhận xui xẻo, cô ta lại phát hiện chiếc xe đen vừa lướt nhanh qua kia vậy mà lại lùi lại. Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra ngũ quan cương nghị, thâm trầm của người đàn ông.

Nhìn rõ khuôn mặt này, Điền Điềm vui mừng ra mặt, chẳng nghĩ ngợi gì liền chạy tới bên cửa xe. Chưa đợi cô ta mở miệng, Cố Chính Trì đã quét ánh mắt lạnh lùng sang.

“Cô đang canh chừng tôi đấy à?”

Khả năng quan sát thật nhạy bén. Điền Điềm nuốt nước bọt, đối diện với khuôn mặt không cảm xúc và đường quai hàm căng chặt của người đàn ông, giữa nói dối và nói thật, cô ta chọn vế sau.

“Phải, phải, tôi đợi anh ba ngày rồi. Hôm nay mà không gặp được anh, tôi đã định đổi chỗ khác.”

Sắc mặt Cố Chính Trì dịu đi đôi chút, ra hiệu: “Lên xe!”

Điền Điềm mở cửa ghế phụ, cẩn thận ngồi vào, lúc này mới phát hiện ghế sau có người.

Một thanh niên đang nằm ngả ngớn ở ghế sau, bốn mắt nhìn nhau, anh ta chỉ nhướng mày một cái.

Cố Chính Trì lên tiếng: “Không cần để ý đến cậu ta. Đợi tôi là vì dì hồi phục không tốt sao?”

Hắn vẫn chưa biết Nguyễn Tình bị Nguyễn Kháng Nhật đón đi sao?

Cũng phải, ai mà rảnh rỗi suốt ngày đi quan tâm đến một người không liên quan chứ. Điền Điềm không cảm thấy có gì bất thường.

Thấy cô ta cúi đầu không nói, Cố Chính Trì cũng không giục, đánh tay lái chạy vào bệnh viện, dừng xe trước cửa rồi nói với thanh niên ghế sau:

“Cậu vào trước đi, lát nữa tôi vào tìm cậu.”

Ánh mắt đầy vẻ trêu chọc của người thanh niên quét qua thân hình ướt sũng của Điền Điềm, anh ta mở cửa xe, đứng chẳng ra dáng đứng:

“Được, không làm lỡ chuyện tán gái của cậu. Nhớ lên lầu sớm đấy, cụ ông hỏi mấy lần rồi.”

Cố Chính Trì không phủ nhận, ánh mắt không thiện cảm giục tên kia mau cút đi. Phát hiện này khiến khuôn mặt nhỏ của Điền Điềm đỏ bừng vì xấu hổ!

Cố Chính Trì đạp chân ga, đỗ xe vào một chỗ không vướng đường, lẳng lặng chờ một câu trả lời.

Hồi phục lại sau cơn xấu hổ, mặt Điền Điềm tái đi trong thoáng chốc. Sao có thể mê trai vào lúc này được chứ?

Cô ta dường như đấu tranh tư tưởng một lúc lâu, cuối cùng khó khăn mở lời: “Có thể xin anh... giúp tôi tìm tung tích mẹ tôi được không? Bà ấy bị ông ngoại đưa đi khỏi bệnh viện rồi.”

Bàn tay trái đang đặt tùy ý trên vô lăng của Cố Chính Trì siết chặt lại, ánh mắt liếc sang. Điền Điềm rõ ràng bắt gặp sự không vui thoáng qua trong đáy mắt hắn.

Không biết là khó chịu với ai, cô ta càng thêm cẩn trọng.

“Người bị Lữ đoàn trưởng Nguyễn đưa đi, cô không nên đi hỏi ông ta sao?”

“Tôi...” Giây phút này, Điền Điềm thật sự muốn trút hết bao ấm ức chịu đựng suốt những ngày qua...

Lời sắp thốt ra khỏi miệng, cô ta chợt nhớ tới lời căn dặn kỹ càng của tên biến thái họ Nguyễn khi túm tai cô ta: “Đừng nói xấu Nguyễn Bảo Châu trước mặt Cố Chính Trì.”

Bất kể hai người thật lòng hay giả ý, có xích mích gì thì bộ mặt thật của Nguyễn Bảo Châu không nên do cô ta vạch trần trước mặt Cố Chính Trì.

Không những không được nói ả xấu, ngược lại, còn phải nói toàn lời tốt đẹp về Nguyễn Bảo Châu trước mặt Cố Chính Trì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »