Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 497

❊ ❊ ❊

“Sau đó các người đều biết rồi, Hồ Hòa Thạc ôm vợ con phát điên, đòi báo công an, đòi kéo cả tông tộc chết chung.

Chúng tôi sợ chuyện bại lộ, bèn uy hiếp mẹ Hồ, bắt bà ấy nhận hết trách nhiệm.

Cứ tưởng mọi chuyện sẽ qua, lòng Hòa Thạc có sắt đá đến mấy cũng sẽ không báo công an bắt chính mẹ ruột mình.

Mẹ Hồ không chịu nổi áp lực của cả tông tộc, đành nhận hết tội lỗi về mình, Hòa Thạc cũng đúng như dự đoán của chúng tôi, im lặng trở lại.

Nào ngờ tất cả chỉ là thủ đoạn của thằng nhóc đó để đánh lạc hướng chúng tôi. Ngay khi hắn đồng ý kết hôn với con gái lãnh đạo, lúc chúng tôi lơ là cảnh giác nhất, hắn đã chạy ra khỏi thôn đi báo công an.

Chúng tôi cũng là lúc chạy đến nhà họ Hồ đòi lời giải thích mới phát hiện mẹ Hồ đã treo cổ tự tử.

Đồng chí công an, chuyện của Thẩm Linh thật sự không liên quan đến tôi, ngay cả lúc đẩy xác xuống sông tôi cũng không tham gia.

Cái sai của tôi là vượt quyền, tự ý giúp Hòa Thạc ly hôn nhưng giấy tờ còn chưa làm, thế này cũng không tính là phạm pháp chứ?”

Hai thẩm vấn viên nhìn nhau, một người hỏi: “Mẹ Hồ thật sự là tự treo cổ, hay là bị các người ép làm dê thế tội, buộc phải treo cổ?”

“Không phải.” Hồ Thiết Trụ trả lời chắc nịch rồi nói tiếp: “Thật ra từ sau khi con dâu chết, nhìn con trai như người điên dại, bà ấy đã hối hận rồi. Có lẽ vì không còn mặt mũi nào đối diện nên mới đi đến bước đường cùng này.”

Đúng lúc này, cánh cửa phòng thẩm vấn bị ai đó đá văng, người công an họ Thẩm bước vào với vẻ mặt lạnh như băng sương.

“Không có lấy một câu nói thật. Phòng bên cạnh đã khai hết rồi, Thẩm Linh rõ ràng là bị cưỡng hiếp tập thể đến chết, đám súc sinh con do các người đẻ ra, tất cả đều có tham gia.”

“Không có, không có! Tôi nói chưa hết, Thẩm Linh là bị Hồ Đại Bảo hại chết, có người tận mắt nhìn thấy. Không chỉ Thẩm Linh, gã còn không tha cho cả đứa con gái bốn tuổi của Hòa Thạc nữa. Không phải chúng tôi, con trai tôi không tham gia.”

“Phải không?” Công an Thẩm ngồi xuống vị trí mà thẩm vấn viên vừa nhường lại, vắt chéo hai chân.

“Vậy sao con trai ông lại chính miệng khai rằng là hắn cùng Hồ Đại Bảo và những người khác, cùng nhau cưỡng hiếp Thẩm Linh?”

“Khốn nạn!” Hồ Thiết Trụ giận dữ bật dậy: “Nó còn trẻ con thì biết cái gì? Chắc chắn là bị dọa nên nói lung tung rồi.”

“Trẻ con hơn ba mươi tuổi, đúng là hiếm thấy trên đời.” Công an Thẩm mỉa mai một câu rồi quay lại vấn đề chính.

“Không chỉ con trai ông, mà cả Hồ Lộ, Hồ Khánh Sinh, Hồ Quốc Khánh bị bắt về cũng đều lần lượt khai nhận đã tham gia vào vụ hiếp dâm giết người này. Hồ Thiết Trụ, ông còn không chịu nhận sao?”

Câu cuối cùng, giọng điệu đột ngột vút cao.

Thanh âm sắc lẹm khiến Hồ Thiết Trụ rùng mình một cái, gần như đổ sụp xuống ghế.

Công an Thẩm: “Nghe ông nói năng cũng là người có học, chắc đọc được mấy chữ trên tường sau lưng tôi chứ? “Thành khẩn khai báo sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị”. Lời khai không khớp, chúng tôi đành phải quay lại bảo cái thằng Hồ Dương kia khai lại từ đầu, cho đến khi nào khớp thì thôi. Ồ đúng rồi! Vì đã nắm được một phần bằng chứng, để khôi phục lại sự thật, chúng tôi đã có thể áp dụng một số biện pháp không bình thường với các người rồi đấy.”

Dưới áp lực chồng chất, phòng tuyến tâm lý cuối cùng trong lòng Hồ Thiết Trụ vỡ vụn.

“Tôi nói, tôi nói, đừng làm khó Tiểu Dương, năm đó nó cũng chỉ là tuổi trẻ bồng bột, không lường trước được hậu quả như vậy.”

Nửa đầu sự thật cũng không khác mấy so với lời kể của Hồ Thiết Trụ, ngã rẽ nằm ở sau khi Thẩm Linh bị ép ly hôn.

Đêm đó cô thu dọn hành lý, định gửi con về nhà ngoại rồi lên tỉnh thành tìm chồng.

Nào ngờ, bị con gái lãnh đạo kia xúi giục, mấy gã thanh niên vốn đã không cam tâm, mượn hơi men chặn đường hai mẹ con Thẩm Linh ngay bờ sông.

Cưỡng ép quan hệ!

Một nhóm bảy gã đàn ông, Hồ Đại Bảo là kẻ cuối cùng.

Thẩm Linh cứ thế bị giày vò đến chết.

Hồ Đại Bảo chưa thỏa mãn thú tính, sau khi cô chết còn không buông tha cho đứa con gái mới bốn tuổi của cô.

Thi thể bị đẩy xuống đáy sông nên xuất hiện hiện tượng trương phình nhưng Hồ Hòa Thạc yêu vợ như mạng sao có thể không nhìn ra vợ con mình lúc còn sống đã phải chịu đựng những gì, dưới sự kích động tột độ hắn đã hoàn toàn hóa điên.

Bất chấp mẹ mình bị liên lụy, hắn liều cái mạng này cũng phải đòi lại công bằng cho vợ con.

Ai ngờ, quan lớn một cấp đè chết người.

Công an Thẩm phụ trách vụ án năm đó bị cấp trên chỉ mặt đặt tên, đổi trắng thay đen, ép phải viết sai sự thật.

Đáng tiếc Hồ Hòa Thạc đã đập nồi dìm thuyền, chẳng những không đòi lại được công bằng, mà còn đánh đổi cả mạng sống của mẹ mình, bản thân thì bị bắt về thôn giam lỏng.

Đến lúc này, ả con gái lãnh đạo kia vẫn chưa từ bỏ.

Hồ Hòa Thạc từng nghĩ hay là cứ thuận theo ả ta để mượn cơ hội báo thù!

Nhưng hắn thật sự không cách nào chung chăn chung gối với kẻ đầu sỏ đã hại chết vợ con mình.

Cũng từng nghĩ đến việc lợi dụng quan hệ thân mật để tìm cơ hội giết ả ta.

Nhưng làm vậy hắn không thể một hơi giết hết tất cả kẻ thù trong thời gian ngắn, sẽ đánh rắn động cỏ.

Một khi bị truy nã, không chỉ lên trời không lối xuống đất không cửa, mà hy vọng bắt tất cả bọn chúng xuống địa ngục đền mạng cũng sẽ tan thành mây khói.

Hắn dùng sát khí mãnh liệt dọa ả đàn bà đó chạy mất dép, từ đó ẩn mình trong núi sau, chờ đợi một thời cơ thật sự để báo thù cho vợ con.

“Súc sinh!” Thẩm vấn viên trẻ tuổi không kìm được đập bàn giận dữ.

Hồ Thiết Trụ vẫn cố giảo biện: “Con trai tôi và mọi người cùng lắm là tội cưỡng hiếp, tội không đáng chết. Thẩm Linh chết trong tay kẻ cuối cùng là Hồ Đại Bảo, các người giết gã đi, giết gã đi chứ!”

Công an Thẩm cười, nụ cười lạnh lẽo thấu xương: “Theo quy định mới của Ủy ban cách mạng, hành vi lưu manh cố ý rõ ràng sẽ bị phạt cải tạo lao động nông trường từ mười năm trở lên. Cưỡng hiếp, hiếp dâm tập thể, tình tiết tàn ác dẫn đến chết người sẽ bị tử hình. Chỉ cần có tham gia, tuyệt đối không có con đường thứ hai.”

“Không thể nào! Không thể nào! Dương Dương nó chỉ là còn nhỏ không hiểu chuyện, nó cũng cưới vợ có con rồi, Dương Dương mà có mệnh hệ gì, cậu bảo con dâu và cháu nội tôi sống thế nào đây?”

Hồ Thiết Trụ hoàn toàn phát điên, liều mạng giãy giụa, hai công an viên suýt chút nữa không giữ nổi ông ta.

“Ồ, hóa ra ông cũng biết mất đi người thân sẽ đau khổ, người còn lại và con cái sẽ không sống nổi sao?”

Dứt lời, anh ta bất ngờ bước lên một bước, đấm mạnh một cú vào mặt Hồ Thiết Trụ, đè người xuống, những nắm đấm thép như mưa rào trút xuống tới tấp.

Hồ Thiết Trụ ban đầu còn chống trả, dần dần chuyển sang bị động chịu đòn, cho đến khi thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.

Người công an giả mù tạm thời thấy vậy vội vàng lao vào can ngăn kéo anh ta ra.

Cửa bị đẩy ra, Cục trưởng bước vào, vỗ một cái vào vai công an Thẩm: “Tiểu Thẩm, nén bi thương.”

Giờ phút này, thân phận của công an Thẩm mới lộ ra một góc của tảng băng chìm.

Cục trưởng nhận lấy biên bản ghi chép từ thẩm vấn viên, gật đầu hài lòng.

“Rất tốt. Có bản khẩu cung này rồi, cho các cậu nửa ngày, cạy miệng đám nghi phạm ở mấy phòng thẩm vấn bên cạnh ra, khẩu cung bắt buộc phải khớp nhau, khôi phục hoàn toàn sự thật.”

Hồ Thiết Trụ đang nằm liệt trên ghế như con chó chết, lúc này đầu óc bỗng tỉnh táo lạ thường.

Cái gì gọi là “có bản khẩu cung này rồi, cạy miệng người khác”?

Nói cách khác, ngoài ông ta ra, hoàn toàn chẳng có ai khai cả.

Bọn họ đang lừa ông ta.

Vậy mà ông ta như một thằng ngu, không những trúng bẫy của công an, mà còn khai sạch sành sanh không sót một chữ.

Cũng chính là ông ta... đã tự tay tống tiễn mạng sống của con trai mình.

Hồ Thiết Trụ phụt ra một ngụm máu tươi, ngất lịm đi hoàn toàn.

Mấy cậu cảnh vệ nhỏ len lén nhìn nhau, vẫn là Cục trưởng của họ thâm hiểm, giết người tru tâm mà!

Nắm đấm sao đau đớn bằng việc để Hồ Thiết Trụ nhận ra chính mình đã hại chết con trai mình chứ?

Mặc dù nhưng mà...

Không còn áp lực từ bên ngoài, vụ án này phá giải không khó khăn gì, Hồ Dương cũng là tự làm tự chịu chứ không hoàn toàn là do Hồ Thiết Trụ khai ra mà chết.

Nhưng điều đó có ngăn cản Cục trưởng giáng cho ông ta một đòn chí mạng vào tim không?

Công an Thẩm thất thần bước ra khỏi phòng thẩm vấn, cùng Hồ Hòa Thạc dựa lưng vào tường hành lang.

Sự thật bị che giấu bao năm cuối cùng cũng phơi bày ra ánh sáng nhưng trên mặt hai người không hề có chút vui mừng nào, ngược lại càng thêm im lặng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »