Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2840 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 483

❊ ❊ ❊

Đi đến trước cửa, không quên quay đầu nhìn Điền Điềm đang ngồi trên sô pha một cái, ánh mắt tràn đầy cảnh cáo.

Tiếng gõ cửa ngày một dồn dập, Nguyễn Kháng Nhật mất kiên nhẫn vọng ra: “Đến đây.”

Không nghĩ ngợi nhiều liền mở cửa, ngay giây tiếp theo, một nắm đấm to như bao cát đập thẳng vào mặt...

Ông ta ôm hốc mắt bị đánh, trừng mắt nhìn Tần Cảnh Sơn đang thu nắm đấm về phía ngoài cửa, đối phương cười vô cùng ân cần: “Ái chà! Ông không sao chứ?”

“Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, bên lãnh đạo giục gấp quá, cuống lên nên lỡ tay làm bị thương Lữ đoàn trưởng Nguyễn, ông nói xem ông này, ra mở cửa sao cũng không lên tiếng một câu?”

Lên tiếng cái con mẹ nhà cậu! Nguyễn Kháng Nhật suýt thì nhảy dựng lên, nhà ai gõ cửa lại gõ đúng tầm hốc mắt người ta thế hả? Bảo không cố ý có chó nó mới tin.

Tần Cảnh Sơn gạt ông ta sang một bên rồi đi thẳng vào nhà: “Nghe nói cháu ngoại ông đêm qua bị kẻ xấu tấn công ngay trong nhà? Người không sao chứ? Nếu không sao thì cùng đi một chuyến, lãnh đạo có chuyện cần hỏi.”

Tim Nguyễn Kháng Nhật hẫng một nhịp, may mà ông ta ra tay nhanh, nếu không để cái thứ nghiệt chủng này đến trước mặt lãnh đạo, không biết cái mồm cô ta sẽ bép xép ra cái gì.

“Không có chuyện gì lớn, chỉ là bị dọa sợ thôi, cứ khóc lóc đòi về quê, khuyên thế nào cũng không nghe, cứ để con bé ở nhà tĩnh dưỡng trước đã!”

Nguyễn Kháng Nhật giọng đầy bất lực nhưng ánh mắt nhìn Điền Điềm qua vai Tần Cảnh Sơn lại đầy vẻ đe dọa.

Thật ra lãnh đạo không gọi con bé nhưng Chính ủy Tần hiểu rõ con người Nguyễn Kháng Nhật, sợ ông ta tàn nhẫn hạ độc thủ nên đặc biệt ghé qua xem sao.

Hỏi vài câu, thấy người quả thật bị dọa sợ, trả lời ấp a ấp úng, ông bèn để lại lời nhắn lát nữa sẽ quay lại thăm rồi dẫn người đi trước.

Cho đến khi cánh cửa lớn đóng lại, Điền Điềm không kìm được nữa mà òa khóc nức nở.

Làm sao bây giờ?

Cô ta phải làm sao bây giờ?

Trong đầu bỗng hiện lên khuôn mặt lúc tĩnh thì như tiểu tiên nữ, lúc động thì như con điên... Điền Điềm lăn lê bò toài đứng dậy khỏi sô pha.

Cô ta phải đi tìm Nguyễn Hiện Hiện cứu mạng...

Lao vào bếp vơ đại mấy cái hộp cơm rỗng, thay một chiếc áo cộc tay cổ cao của Nguyễn Bảo Châu, xách đồ chạy ra khỏi nhà.

Không ngoài dự đoán, với tư cách là nhân vật mấu chốt của sự việc, cô ta vừa xuất hiện liền bị các bà thím bát quái vây quanh hỏi han đủ điều.

Điền Điềm ruột gan như lửa đốt, nén xúc động muốn giết người xuống, nói đỡ hết lời cho Nguyễn Kháng Nhật.

Những lời nói rập khuôn như bị tẩy não khiến các bà thím nhanh chóng mất hứng, thả cho cô ta đi.

Ra đến cổng khu quân sự thì bị cảnh vệ chặn lại, ánh mắt người tới rất sắc bén, giọng nói cũng rất gắt.

“Lữ đoàn trưởng Nguyễn dặn đồng chí Điền bị thương cần nằm nghỉ ngơi, không được ra ngoài chạy lung tung, mau về đi.”

Đây chắc là người của ông ngoại, Điền Điềm biết vậy, bèn giơ hộp cơm trong tay lên.

“Anh cảnh vệ, mẹ tôi còn ở trong bệnh viện, tôi phải đi đưa cơm cho bà ấy, không thì mẹ tôi không có cơm ăn, tôi sẽ về ngay, tuyệt đối không chạy lung tung.”

Đáy mắt cảnh vệ thoáng qua tia chế giễu, quả nhiên giống hệt lời Lữ đoàn trưởng nói, cô ta sẽ mượn cớ thăm mẹ để xác nhận xem bà Nguyễn Tình có thật sự đang nằm trong tay Lữ đoàn trưởng hay không.

Nguyễn Kháng Nhật trước khi đi đã dặn, muốn đi thì cứ cho cô ta đi, để cô ta nhìn rõ sự thật rồi chết tâm cũng tốt.

Huống hồ cảnh vệ cũng không có quyền ngăn cản người nhà ra ngoài.

Suốt dọc đường, Điền Điềm cúi gằm mặt bước đi, đi ngang qua bưu điện cũng chẳng dám dừng lại.

Cô ta sợ Nguyễn Kháng Nhật phái người theo dõi, phát hiện cô ta gọi điện cầu cứu sẽ làm ra chuyện gì điên rồ mất hết tính người.

Mãi đến khi tới bệnh viện, cô ta vẫn không xác định được sau lưng có ai bám theo không, cẩn tắc vô áy náy.

Đầu tiên cô ta phát hiện Nguyễn Tình quả thật không có trong phòng bệnh, bèn lén trốn vào cầu thang bộ khóc một trận, sau đó khéo miệng nhờ một bác sĩ cho dùng nhờ điện thoại.

Trong lòng trù tính rằng dù có người theo dõi thật thì cũng chỉ đứng canh ở góc nào đó bên ngoài bệnh viện thôi.

Bệnh viện quân khu đâu phải nơi muốn vào là vào, cần phải xác minh danh tính.

Nguyễn Tình nằm viện trong đó, ít nhất là Nguyễn Tình của ngày hôm qua nằm trong đó nên Điền Điềm mới được phép vào.

Điện thoại kết nối, truyền đến giọng nói ngọt xớt của một thiếu nữ, điệu chảy nước: “Tôi là Nguyễn Hiện Hiện, ai tìm tôi đó?”

Không biết tại sao, nghe thấy giọng nói này Điền Điềm bỗng òa khóc, giọng nghẹn ngào không thành câu: “Em... em họ, là chị.”

Đầu dây bên kia im lặng một giây: “Gặp khó khăn gì rồi? Tiếng khóc này nghe thảm thật đấy!”

Có bác sĩ đứng cạnh, Điền Điềm không dám nói quá toạc móng heo, ấp a ấp úng, đại ý là mẹ cô ta bị ông ngoại đưa đến tỉnh Hắc dưỡng bệnh, muốn nhờ em họ để ý giúp một chút.

Cô ta nói rất ẩn ý, em họ có hiểu được không?

May mắn thay, Nguyễn Hiện Hiện đã hiểu, không những hiểu được lời chưa nói hết của cô ta, mà còn hứa sẽ tìm người quen ra ga tàu đón cô cả về chăm sóc.

Nhận được lời hứa, Điền Điềm lại òa khóc nức nở lần nữa.

Nguyễn Hiện Hiện lười nghe cô ta khóc tang, cúp máy cái rụp.

Nguyễn Hiện Hiện ngồi cạnh điện thoại ở công xã, một chân ghế nhịp nhịp xuống đất, đung đưa người, khóe miệng nhếch lên.

Gửi bưu kiện còn tốn phí bưu điện, Nguyễn Kháng Nhật đây là gửi thẳng con tin và thóp đến tận tay cho cô?

Haizz! Đi chuyến tàu nào còn phải tra, lại phải làm phiền thằng cháu lớn và Thái Thái rồi...

...

Bệnh viện quân khu thủ đô...

Nữ bác sĩ dịu dàng vỗ vỗ lưng Điền Điềm đang khóc không thành tiếng, người nhà suy sụp khóc lóc vì bệnh nhân bệnh nặng không chấp nhận nổi sự thật cô gặp nhiều rồi.

Nữ đồng chí này tuổi còn trẻ, mẹ bị đưa đến tỉnh Hắc điều dưỡng nghĩa là sao? Hết hy vọng phục hồi rồi ư?

Thảo nào khóc thương tâm đến vậy.

Cảm ơn bác sĩ xong, Điền Điềm ngồi một mình ở cầu thang bộ vắng vẻ, ôm lấy hai chân, vẻ mặt mờ mịt.

Đưa mẹ vào tay Nguyễn biến thái... rồi sao nữa?

Con đường tiếp theo phải đi thế nào? Nguyễn Hiện Hiện chưa từng dạy.

Đúng rồi, nó chỉ muốn cô ta đối phó với Nguyễn Bảo Châu, chưa bao giờ bao gồm cả nhà họ Nguyễn, cô ta còn trông cậy vào ai được nữa?

Không, dựa núi núi lở dựa người người chạy, chỗ dựa vững chắc nhất vĩnh viễn chỉ có bản thân mình.

Điền Điềm từ khóc lóc chuyển sang cười rồi ánh mắt dần trở nên điên cuồng.

Một hình ảnh hiện lên trong đầu, là Nguyễn biến thái phe phẩy cái quạt nan rách ngồi trên ghế cười nghiêng ngả...

Nói cái gì mà tình nhân bé nhỏ của bí thư công xã chỉ bị bệnh phụ khoa, không mắc bệnh giang mai thật đáng tiếc!

Cười cợt với đám bạn hồ bằng cẩu hữu xong, không quên quay đầu tát cho cô ta lúc đó đang soi gương tập khóc một cái.

Chính vì cái tát vô duyên vô cớ đó mà cô ta nhớ như in đoạn đối thoại này.

Bệnh giang mai, còn gọi là mai độc... lây lan, gây chết người.

Nếu ông ngoại mắc phải bệnh này...

Nghe nói chết rất đau đớn, cơ thể người bệnh lở loét từ trong ra ngoài...

Làm thế nào để người ta mắc bệnh giang mai nhỉ?

Cùng lúc đó, Tần Ngũ Gia từng bán nước tiểu cho Nguyễn Hiện Hiện ở chợ đen, nhận được một cuộc điện thoại thăm hỏi từ tỉnh Hắc: “Ngũ Gia, tôi đây! Hiện Hiện!”

Mỗi lần nghe thấy cái giọng eo éo này là ông ta lại dựng tóc gáy, buột miệng: “Thần, Thần nãi nãi!”

Định gọi là Thần Tài nãi nãi (Bà cô Thần Tài) nhưng nghĩ đến cuộc gọi này không an toàn nên vội vàng sửa miệng.

Nghe thấy điện thoại của Nguyễn Hiện Hiện, mắt Tần Ngũ gia sáng lên, giọng điệu ôn hòa: “Có việc gì à? Hay là có hàng mới?”

Chia tay ở thủ đô, hai người không vì khoảng cách nam bắc xa xôi mà cắt đứt liên lạc, điện thoại hỏi thăm là phụ, duy trì buôn bán hàng hóa mới là chính.

Nguyễn Hiện Hiện: “Không có việc gì lớn, bây giờ ông phái một người đến đường Tây Hồ trước cổng khu quân sự, chặn một cô gái thích mặc váy trắng lại, bán cho cô ta bệnh giang mai.”

Tần Ngũ Gia đang hí hửng nghĩ lần này chẳng lẽ lại có hàng mới gì, phải gọi điện thông báo tận nơi?

Hơi lơ đễnh nên buột miệng tiếp lời: “Giang mai à... Có... Đưa cho người mặc váy trắng ở đường Tây Hồ chứ gì? Muốn bao nhiêu cân?”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu: “Tôi nói là bệnh giang mai, cái bệnh lở loét ấy, không phải quả thanh mai.”

Tần Ngũ Gia nghi ngờ mình nghe nhầm, giọng tự động cao lên tám quãng tám: “Bệnh gì cơ?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »