Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 458

❊ ❊ ❊

Có món hời mà không chiếm là đồ khốn nạn. Cô ấy gật đầu: “Cháu không định giải quyết riêng nhưng cháu có thể nể mặt dì.”

Vừa dứt lời, người phụ nữ xinh đẹp ngồi dưới cửa sổ liền cười khẩy một tiếng. Chiêu Đệ vốn định không chấp nhưng càng nhường người ta càng lấn tới, cô ấy lễ phép nhưng cũng đầy cứng rắn hỏi lại:

“Dì cười cái gì vậy ạ?”

Người phụ nữ chỉnh lại cổ áo, giọng điệu đầy vẻ châm chọc mỉa mai: “Cười cái loại đàn bà không biết liêm sỉ, đã làm điếm lại còn muốn lập đền thờ trinh tiết ấy mà!”

Lời lẽ quá mức nhục mạ, Chiêu Đệ siết chặt tấm ga trải giường dưới thân, hốc mắt đỏ hoe, phải cố gắng hết sức mới ngăn không cho nước mắt rơi xuống.

Câu nói “Đừng vì mẹ anh mà phủ nhận con người anh” của Ngô Học Lương, rốt cuộc Chiêu Đệ vẫn để tâm. Cô ấy giữ lại chút tu dưỡng cuối cùng để bản thân không bị thất thế.

“Dì đã mở miệng mỉa mai, cảm thấy số tiền này cháu không nên nhận, vậy thì cháu nghe dì một lần, tiền bồi thường cháu không cần nữa. Đồng chí Cảnh Tuyền nên bị kết án thế nào thì cứ để pháp luật xử lý thế ấy đi.”

“Cô...” Mẹ Ngô đứng phắt dậy: “Đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”

Mộc Hạ đứng ngoài cửa cùng Nguyễn Hiện Hiện, bàn tay đã giơ lên định lao vào thì bị người bên cạnh ấn mạnh xuống.

Nguyễn Hiện Hiện nói: “Lúc chuyện mới xảy ra mà không chia tay ngay, chứng tỏ trong lòng Chiêu Đệ vẫn còn có anh ta. Chuyện tình cảm kiểu này phải để người trong cuộc tự nhìn rõ rồi quyết định, chúng ta không giúp được đâu.”

Cảnh Tuyền đánh Chiêu Đệ bị thương, Nguyễn Hiện Hiện nghĩa bất dung từ đứng ra đòi lại công bằng cho chị em. Trừ khi có nhân vật tai to mặt lớn ở thủ đô đích thân đến, còn không thì đừng hòng ai đưa được kẻ gây chuyện ra khỏi đồn công an.

Nhưng chuyện tình cảm lại khác, nói ít thì không tác dụng, nói nhiều lại gây thù chuốc oán.

Khuyên chia tay xong, nếu chồng tương lai của Chiêu Đệ xuất sắc hơn Ngô Học Lương về mọi mặt thì còn dễ nói. Nhỡ đâu lấy phải người không tốt, lúc đó cái nồi này hai đứa hay xen vào chuyện người khác như các cô lại phải gánh hết.

Không phải cô nghĩ xấu cho Chiêu Đệ nhưng suy nghĩ của con người nhiều khi bản thân họ còn không kiểm soát được. Nếu ai cũng kiểm soát được suy nghĩ thì đời sau đã chẳng có nhiều người nghĩ quẩn mà trầm cảm đến thế.

Vụ án Lưu Hâm tranh cãi trên mạng suốt mười năm trời chính là bài học nhãn tiền.

Làm bạn thân có kiếp này không có kiếp sau, mặc chung một cái quần cũng không quá đáng nhưng tìm được vài người bạn chí cốt quá khó, đụng đến mấy khu vực nhạy cảm này, Nguyễn Hiện Hiện tuyệt đối không chạm vào.

Mộc Hạ thở dài, hạ tay xuống.

Bạn bè chính là mình không cần giúp cô ấy đưa ra quyết định, chỉ cần cô ấy quyết định rồi, mình vô điều kiện ủng hộ là được.

“Rượu phạt ư?” Chiêu Đệ lau đi giọt nước mắt chực trào, mỉm cười nhìn bà mẹ Ngô đang tức đến hỏng người.

“Xin lỗi, cách làm người của dì, cháu không học theo được.”

Câu này mẹ Ngô còn chưa kịp phản ứng thì hai vị môn thần rất hiểu Chiêu Đệ đứng ngoài cửa đã suýt cười phun.

Ý của Chiêu Đệ là nói mẹ Ngô vừa không muốn cô ấy nhận tiền xin lỗi, lại vừa muốn cô ấy vô điều kiện tha cho Cảnh Tuyền...

Đó mới đúng là “vừa ăn cướp vừa la làng” theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Loại nhân phẩm này, Trần Chiêu Đệ cô không học nổi.

So với phong cách hành xử đi đến đâu làm tới đó, thẳng thắn dứt khoát của Nguyễn Hiện Hiện thì Chiêu Đệ lúc nào cũng nhỏ nhẹ từ tốn nhưng hễ hiểu được thâm ý trong lời cô ấy nói thì đủ làm người ta tức đến bốc khói đầu.

Mẹ Ngô bị tiếng cười không che giấu bên ngoài làm giật mình cũng kịp nhận ra con ranh này đang mắng bà ta mới là kẻ “làm điếm còn muốn lập bàn thờ”.

Bà ta đỏ mặt tía tai mắng nhiếc: “Cô đúng là không có chút giáo dục nào, cha mẹ không dạy cô phép tôn trọng người lớn tối thiểu sao?”

“Mẹ, mẹ bình tĩnh chút đi.” Ngô Học Lương chắn người mẹ đang định lao tới bằng thân mình, quay đầu nhìn người yêu vẫn đang giữ nụ cười trên môi, vẻ mặt đầy cay đắng.

“Em cũng bớt tranh cãi vài câu đi.”

Ai ngờ anh ta vừa dứt lời, gương mặt Chiêu Đệ đã trở nên lạnh lùng: “Chia tay đi.”

Trong khoảnh khắc đó, mẹ Ngô thôi nhảy dựng, Ngô Học Lương thì chết lặng: “Em nói cái gì?”

Chiêu Đệ nhìn hai mẹ con họ cười tự giễu, ngẩng đầu lên, đôi môi tái nhợt không chút máu thốt ra từng chữ kiên định: “Tôi nói, chia tay.”

“Mẹ chồng nàng dâu bất hòa, đa phần là do người đàn ông vô đức. Chúng ta không hợp nhau.”

Ngô Học Lương lùi lại một bước. Nhìn thấy dáng vẻ bị đả kích nặng nề đến đỏ cả mắt của con trai, người phụ nữ xinh đẹp kia cuống lên.

“Cô từ đầu đến cuối chưa từng thích con trai tôi, chỉ đùa giỡn tình cảm của nó, nhắm vào gia thế nhà họ Ngô tôi để trèo cao. Bây giờ thấy không trèo được nên cố tình làm bộ làm tịch, còn muốn lạt mềm buộc chặt với con trai tôi đúng không?”

Trần Chiêu Đệ nhìn Ngô Học Lương đang đau khổ tột cùng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên mặt mẹ anh ta.

“Lương Tử diện mạo đoan chính, ân cần dịu dàng lại có gia thế tốt, tại sao tôi lại không thích? Chỉ là nhận ra không hợp mà thôi.”

Cô ấy cúi đầu, điều cô ấy không nói ra là anh ta giống như đôi giày da tinh xảo trong tủ kính trung tâm thương mại, không có điểm nào là không tốt. Tốt thì có tốt nhưng chưa chắc đã vừa chân mình.

Người phụ nữ kia còn muốn nói gì đó nhưng bị Ngô Học Lương mắt đỏ hoe đẩy ra cửa.

“Mẹ, mẹ ra ngoài trước đi đừng nói nữa, để con nói chuyện riêng với cô ấy, coi như con cầu xin mẹ được không?”

Gia cảnh Ngô Học Lương sung túc, không nói là sống trong nhung lụa nhưng từ nhỏ cũng cơm no áo ấm, mẹ Ngô chưa từng thấy con trai mình như vậy bao giờ, sững sờ đứng ngoài cửa.

Cánh cửa “rầm” một tiếng đóng lại, bà ta ôm mặt dựa vào tường từ từ ngồi xổm xuống.

“Mình sai rồi sao? Mình có chỗ nào sai chứ? Sinh ra trong gia đình thế này, hôn nhân vốn dĩ là quân cờ, năm xưa ai mà chẳng như vậy?”

Thấy bà ta khóc lóc thảm thiết, Nguyễn Hiện Hiện ngồi xổm xuống: “Dì ơi, dì vừa nói nhà họ Ngô đang cần sự ủng hộ của nhà họ Cảnh nên hai nhà mới quyết định liên hôn phải không? Cháu có một cách, vừa không phải hy sinh hôn sự của Lương Tử, lại vừa có thể trói chặt hai nhà lại với nhau, dì có muốn nghe không?”

Mẹ Ngô ngẩng đầu lên đầy hy vọng.

Nguyễn Hiện Hiện ghé sát lại, vẻ mặt vô cùng chân thành: “Chỉ cần dì ly hôn với chú Ngô rồi để chú Ngô cưới một góa phụ của nhà họ Cảnh, bài toán khó chẳng phải được giải quyết dễ dàng sao?”

Đối diện với đôi mắt mở to đầy vẻ không thể tin nổi của người phụ nữ, cô cười nói tiếp: “Con cái liên hôn sao đáng tin bằng chính người trong cuộc liên hôn được. Nghe ý tứ trong lời dì nói, năm xưa dì gả cho chú Ngô cũng đâu phải tự nguyện?

Ly hôn đi, ly hôn tốt biết bao, vừa thành toàn cho bản thân, vừa giúp chồng một tay, quan trọng nhất là thành toàn cho con trai. Một mũi tên trúng ba đích, dì sẽ không từ chối chứ?”

Tiếng khóc của mẹ Ngô tắt ngấm, bà ta nhìn Nguyễn Hiện Hiện như nhìn thấy thứ gì đại hung đại ác.

Nguyễn Hiện Hiện từ từ đứng thẳng dậy, mũi khẽ hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt: “Học cái tốt thì khó, chứ học cái xấu thì nhanh lắm. Nếu không muốn tôi dạy cho Ngô Học Lương vài kinh nghiệm quý báu về việc phản nghịch, dì tốt nhất nên thu lại cái bộ mặt cay nghiệt đó đi. Còn buông lời ác độc làm tổn thương người khác, tôi cũng không ngại làm tổn thương tâm can bảo bối của dì đâu.”

Cô cười khẽ, đầu ngón tay lướt qua vị trí trái tim của mẹ Ngô cách lớp áo.

Cô không can thiệp vào chuyện tình cảm của Chiêu Đệ nhưng không có nghĩa là để mặc người ta ức hiếp bạn mình.

Cô đút một tay vào túi quần đi đến bên cạnh Hạ Hạ, chân co ra sau đạp vào tường, nghiêng đầu ra hiệu. Mộc Hạ hiểu ý, cố tình hỏi bằng giọng đủ để mọi người ở đó đều nghe thấy:

“Năm trăm, có phải hơi ít không?”

“Không ít đâu.” Nguyễn Hiện Hiện cười: “Đó là tiền bồi thường cho người bị hại. Còn muốn vớt kẻ gây chuyện ra khỏi đồn công an thì đó lại là một cái giá khác.”

“Các cô...” Mẹ Ngô bật dậy cái rụp: “Đừng có quá đáng.”

“Thế này đã là quá đáng rồi sao?” Nguyễn Hiện Hiện nghiêng đầu: “Còn có cái quá đáng hơn dì có muốn xem không? Ví dụ như... không bước chân ra khỏi được đất tỉnh Hắc này.”

Thấy trên mặt cô tuy cười nhưng đôi mắt kia lại như thợ săn đang nhìn chằm chằm con mồi, sống lưng mẹ Ngô cứng đờ, nghi ngờ mình đã rơi vào hang ổ của tổ chức xã hội đen nào đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »