Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 475

❊ ❊ ❊

“Đến rồi!” Điền Điềm chậm rãi đứng dậy, đỡ Nguyễn Tình đang nằm trên giường khẽ ôm mặt rên rỉ dậy.

“Ông ngoại dẫn người tới rồi, những gì con dặn, mẹ không quên chứ?”

Được con gái đỡ dậy, đáy mắt Nguyễn Tình cũng lóe lên tia hận thù tương tự.

Hai mẹ con ngồi xuống trước bàn ăn trong phòng khách, cầm bát đũa lên. Trên chiếc bàn vuông gỗ bày hai món mặn một món canh.

Giọng Điền Điềm nghẹn ngào bi thương: “Mẹ, hiếm khi con mới về một chuyến, mẹ bị thương mà ăn ít thế này, làm sao con yên tâm về được?”

“Con cứ coi như vết thương này của mẹ là do không cẩn thận đi. Bảo Châu đã tốn bao tâm sức giúp con chuyển đến tỉnh Hắc, con mà không hứa với mẹ là đừng đi tìm con bé gây rắc rối thì mẹ nuốt không trôi.”

“Tốn bao tâm sức giúp con?” Giọng Điền Điềm cao lên tám quãng: “Thật lòng muốn giúp thì đã chẳng sắp xếp con đến cùng một đại đội với đứa có thâm thù đại hận với nhà họ Nguyễn là Nguyễn Hiện Hiện. Nó rõ ràng là muốn nhìn con và Nguyễn Hiện Hiện tàn sát lẫn nhau, tốt nhất là chết bớt một đứa.”

Nguyễn Tình dằn mạnh bát đũa xuống bàn cái “cạch”: “Một cô vợ mới cưới đang yên đang lành lại bỏ chồng chạy tới cái nơi khỉ ho cò gáy như tỉnh Điền để giải sầu rồi lại trùng hợp cứu được người, loại chuyện hoang đường này mà con cũng tin sao?”

Bà ta lại nói: “Biết rõ trên người con bé đó có điểm bất thường, không lo tránh xa lại còn sán đến trước mặt, con chê mình chết chưa đủ nhanh à? Vết thương này của mẹ vẫn chưa đủ cho con bài học sao?”

Thấy con gái bị mắng đến ngây người, giọng bà ta dịu lại: “Điền Điềm, nghe lời mẹ, ngày mai về tỉnh Hắc ngay đi. Tâm kết của cô em họ con nằm ở nhà họ Nguyễn, nó sẽ không bắt nạt con quá đáng đâu. Hơn nữa Bảo Châu chưa chắc đã xấu xa như chúng ta nghĩ đừng quên, là con bé giúp con chuyển từ vùng Tây Bắc về tỉnh Hắc. Luận tích bất luận tâm (*), xét tâm thì chẳng ai hoàn hảo cả, nghe lời mẹ.” *(Ý nói xét việc làm chứ không xét suy nghĩ trong lòng).

Đang là tháng tám nóng bức, nhà nhà không có thiết bị làm mát tốt nên cơ bản đều mở toang cửa sổ.

Dùng gió lùa để xua đi cái nóng oi ả khó chịu.

Nhà Điền Điềm cũng không ngoại lệ.

Nhóm ba người Cố Chính Trì vừa lên lầu đã nghe trọn cuộc đối thoại trên.

Mặt Nguyễn Bảo Châu trắng bệch, đáy mắt hiện lên vẻ kinh hãi.

Biểu cảm của Nguyễn Kháng Nhật cũng thay đổi, ông ta cố tình tạo ra tiếng động, bị Cố Chính Trì ném cho một cái nhìn đầy ẩn ý nhưng vẫn không từ bỏ ý định.

Nghiệp chướng!

Cặp mẹ con nghiệp chướng này đang nói cái gì vậy, bọn chúng muốn hủy hoại Bảo Châu triệt để sao?

Nhà họ Nguyễn mất đi ân tình của nhà họ Cố thì có lợi lộc gì cho chúng chứ?

Ông ta cố tình ho thật to, như thể sắp chết đến nơi.

Vậy mà cặp mẹ con sau cánh cửa kia cứ như điếc lác, chẳng hay biết gì, làm ông ta tức đến suýt ngã ngửa.

Không dám làm hành động quá khích hơn, Cố Chính Trì giơ một tay ra sau, đây là ám hiệu tác chiến: Dừng tiến, ẩn nấp.

Hắn sợ mình làm nhiều sai nhiều, đánh rắn động cỏ.

Nhưng một đôi mắt như rắn độc, đáy mắt đã tràn ngập sát ý.

Điền Điềm cũng dằn mạnh bát đũa đứng dậy, kéo theo tiếng ghế ma sát chói tai, cảm xúc vô cùng kích động.

“Nó không có dã tâm? Mẹ nhìn xem đây là cái gì.” Tiếng giấy đập mạnh xuống bàn vang lên.

Ngoài cửa, mặt Nguyễn Bảo Châu đã trắng như tờ giấy, thân thể lảo đảo sắp đổ, ả đại khái đoán được nội dung trên tờ giấy đó.

Là bức điện báo ả gửi tới vùng Tây Bắc khi liên lạc với Điền Điềm.

Sao vẫn còn giữ?

Rõ ràng mình đã giúp cô ta, tại sao cô ta lại giữ lại những kế hoạch này từ sớm để hại mình?

“Sao có thể?” Trong nhà truyền đến tiếng thì thầm run rẩy của Nguyễn Tình.

Nguyễn Bảo Châu trợn trắng mắt, ngất xỉu. Có thể là do không chịu nổi cú sốc cũng có thể là vì lý do khác.

Cố Chính Trì đưa tay đỡ lấy.

Nguyễn Kháng Nhật đau đớn kêu lên: “Bảo Châu! Cháu sao thế này? Cháu định bỏ lại ông nội, muốn ông người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?”

Cố Chính Trì lại liếc nhìn Lữ đoàn trưởng Nguyễn một cái.

Tiếng kêu đau đớn của ông ta vừa vang lên, trong nhà lập tức im bặt.

Lão già họ Nguyễn như phát điên, giật lấy cháu gái từ trong lòng Cố Chính Trì: “Nhanh, nhanh đưa con bé đến bệnh viện.”

Ông ta lại nói: “Chắc chắn là bị thương hồi ở tỉnh Điền, cộng thêm bị lạnh nên vết thương cũ tái phát, phải đưa đi cấp cứu ngay.”

Ông ta quay đầu lao xuống lầu, Cố Chính Trì đi theo sau.

Biết rõ Nguyễn Kháng Nhật nhắc tới tỉnh Điền lúc này là cố ý dùng ơn cứu mạng để nhắc nhở.

Nhưng ông ta nghĩ nhiều rồi.

Cố Chính Trì tự nhận mình phân biệt được trong ngoài, người bên cạnh mình có chút toan tính nhỏ nhen, vẫn còn hơn kẻ ngu ngốc.

Sự thật chỉ cách một cánh cửa kia, tuy hắn tò mò nhưng cũng chẳng cần thiết phải tìm hiểu đến cùng.

Chuyện đó thì có liên quan gì đến hắn?

Ba người bước chân vội vã vừa xuống được nửa tầng cầu thang, phía sau liền vang lên tiếng bước chân dồn dập, là Điền Điềm đuổi theo.

Trên mặt cô ta vẫn còn vương nét khó tin, giả vờ ngất để trốn tránh rõ ràng như thế, Cố Chính Trì mù sao?

“Ông ngoại, em họ, anh Cố sao mọi người lại tới đây? Còn nữa, em họ sao thế này?”

Trong lúc nói chuyện, cô ta móc ra cây kim khâu đế giày mà Nguyễn Hiện Hiện truyền cho, nhân lúc mọi người không kịp trở tay, đâm một nhát chính xác vào huyệt nhân trung của Nguyễn Bảo Châu.

Máu lập tức chảy ra.

Nguyễn Bảo Châu gào lên một tiếng thất thanh, chẳng những không giả vờ nổi nữa, mắt còn trừng to như chuông đồng, bật dậy khỏi lòng Nguyễn Kháng Nhật, khom lưng ôm miệng giậm chân bình bịch.

Nhìn thôi cũng biết là đau thấu trời xanh.

Động tác của Điền Điềm nhanh, nhanh ở chỗ bất ngờ không kịp đề phòng. Với thân thủ của Cố Chính Trì, muốn cản vẫn cản được nhưng hắn không muốn.

Cảnh tượng cả nhà hai chị em đâm dao lẫn nhau, trông cũng thú vị đấy chứ.

“Mày muốn làm gì?” Nguyễn Kháng Nhật đẩy mạnh Điền Điềm đang định xông tới, cô nàng ngã bệt mông xuống bậc thang xi măng, đập trúng xương cụt.

Sắc mặt cô ta trong nháy mắt trắng bệch hoàn toàn.

Nhưng đôi mắt đờ đẫn nhìn Nguyễn Kháng Nhật đang giận sôi máu, nước mắt tuôn rơi theo khóe mắt.

“Tại sao? Chỉ vì ông là trưởng tộc, ông yêu thích coi trọng Bảo Châu hơn thì có thể mặc kệ sự sống chết của những đứa con cháu khác trong nhà sao? Ông ngoại, cháu biết năm ngón tay có ngón dài ngón ngắn, lòng người đều thiên vị nhưng trong người cháu cũng chảy dòng máu giống Bảo Châu, ông không thể nhìn cháu một chút sao?”

Dứt lời, Cố Chính Trì đang đứng chếch phía trước khẽ chấn động, những ngón tay không bị tay áo che khuất khẽ co lại.

Cảnh này tình cờ lọt vào mắt Điền Điềm vẫn luôn dùng khóe mắt khóa chặt lấy hắn, cô ta cúi đầu tiếp tục lau nước mắt.

Cái tên què ngồi xe lăn quen biết Cố Chính Trì ở dưới quê từng nói với cô ta.

Trước khi anh cả Cố qua đời rất được gia đình coi trọng, trưởng tộc thường vì cháu đích tôn mà lơ là đứa cháu út, đó là nỗi đau trong đáy lòng Cố Chính Trì.

Nếu có thể nắm chắc điểm này, không sợ không bắt được người.

Liếc thấy kể từ khi đứa cháu ngoại này xuất hiện, ánh mắt Cố Chính Trì nhìn hai ông cháu họ lạnh đi không ít, trong lòng Nguyễn Kháng Nhật đánh trống liên hồi.

Trong lòng ông ta thầm mắng, nghiệp chướng, đều là một lũ nghiệp chướng bất hiếu.

Bảo Châu tuyệt đối không thể bị hủy hoại trong tay người ngoài, giọng ông ta trầm xuống, giơ tay tát Điền Điềm một cái:

“Cái tốt không học toàn học mấy thủ đoạn hạ lưu của mẹ mày, quả nhiên là đứa con hoang không lên được mặt bàn. Bảo Châu mà có mệnh hệ gì, mày cứ liệu mà cùng con mẹ không biết xấu hổ của mày cút về nông thôn đi.”

Bốp!!!

Cùng với tiếng tát vang lên là tiếng quát giận dữ của Cố Chính Trì: “Đủ rồi!”

Thấy ba người ngơ ngác nhìn mình, Cố Chính Trì lặp lại lần nữa: “Tôi nói, đủ rồi.”

Đôi mắt thâm thúy như giếng cổ, hắn dường như đang cười, tiếng cười đầy vẻ châm biếm.

“Con ngoài giá thú thì sao? Họ có thể lựa chọn xuất thân ư? Nếu có quyền lựa chọn, ai mà muốn sinh ra trong một gia đình dơ bẩn? Chỉ dựa vào xuất thân mà phán xét nhân phẩm tốt xấu của một con người... Lữ đoàn trưởng Nguyễn, chẳng trách nửa đời người trôi qua, ông cũng chỉ làm đến chức Lữ đoàn trưởng!”

Tay chân Nguyễn Kháng Nhật cứng đờ, chẳng biết nên đặt vào đâu.

Nguyễn Bảo Châu thì che lấy phần nhân trung đang dần sưng đỏ, vẻ mặt đờ đẫn trông hệt như bị hở hàm ếch.

Điền Điềm cúi gằm mặt, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong quỷ dị.

Khi bầu không khí đang rơi vào im lặng, bóng dáng Nguyễn Tình xuất hiện nơi cửa, khẽ gọi: “Bố đến rồi à, vào nhà ngồi đi ạ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »