Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 471

❊ ❊ ❊

Nhà họ Nguyễn đã làm mùng một thì đừng trách cô ta làm hôm rằm.

Nguyễn Bảo Châu muốn trèo cành cao? Nguyễn Hiện Hiện muốn ngư ông đắc lợi? Đừng hòng!

Dám làm người mẹ yêu thương cô ta nhất ra nông nỗi kia thì hãy bắt đầu trả giá từ việc hủy diệt nhà họ Nguyễn đi.

Vị Chính ủy này thuộc phe trung lập, Nguyễn Kháng Nhật từng lôi kéo mấy lần nhưng không thành, ở nhà cũng không ít lần chửi ông ta mù dở. Điền Điềm ra vẻ đầy nghĩa khí phẫn nộ quát lớn:

“Sao không nói gì? Ông quả nhiên đúng như lời ông ngoại tôi nói, là kẻ không biết điều...”

Chính ủy Tần không giận mà lại cười: “Đồng chí nhỏ, bị kẻ xấu trên tàu dọa cho hồ đồ rồi à? Lời nói không được nói lung tung đâu nhé, không phải tìm ông ngoại cô sao? Tôi dẫn cô vào.”

Có Chính ủy bảo lãnh, Điền Điềm thuận lợi đi theo vào quân khu. Suốt dọc đường, cái miệng cô ta cứ như không có chốt cửa, huyên thuyên không ngừng.

Lúc thì chửi ông mắt chó bị mù, lúc lại bảo ông đừng có cấu kết với ai ai đó nữa mau chóng quay đầu là bờ, thi thoảng lại chêm vào vài câu đe dọa khủng bố.

Chính ủy Tần không phản bác cũng chẳng đáp lời, cứ như điếc lác, thong dong đẩy xe đạp dẫn đường.

Người đi xa rồi, thi thoảng vẫn còn vọng lại vài tiếng quát tháo chanh chua rất không khách khí...

Một lính gác đứng phía sau thu hồi tầm mắt, mắt nhìn thẳng nhưng môi không động, lại có âm thanh truyền ra:

“Cái cô cháu ngoại nhà lãnh đạo Nguyễn này điên rồi sao? Chọc ai không chọc lại đi chọc lão Tần? Mà này, sao tính khí lão Tần hôm nay tốt thế? Thủ trưởng còn bảo ông ấy bình thường nên ít nói thôi, sợ ông ấy có ngày tự đầu độc chết mình. Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à? Sao lại để mặc cho một nữ đồng chí vu khống mà nửa lời cũng không cãi lại thế?”

Người bên cạnh đứng thẳng tắp, mũi lê súng dưới tia nắng ban mai đầu tiên phản chiếu ánh hàn quang sắc lẹm cũng dùng kỹ thuật môi không động mà truyền âm:

“Thế mà cũng không nhìn ra à? Lão Tần đây là tức quá hóa cười, muốn dìm chết Lữ đoàn trưởng Nguyễn đây mà. Nữ đồng chí kia mở miệng ra là “ông ngoại tôi bảo”, nếu ông ngoại cô ta không nói những lời đó, con bé làm sao kể vanh vách tên người nọ người kia như thế được? Lữ đoàn trưởng Nguyễn lần này gặp rắc rối to rồi!”

Lời vừa dứt, lại có thêm người tham gia vào cuộc thảo luận, Tiểu đội trưởng quét ánh mắt sắc lẹm qua: “Câm miệng, đứng gác mà tán gẫu, muốn về viết kiểm điểm hết cả lũ hả?”

Chính ủy Tần dẫn người đi ngang qua sân tập, những lời kể lể của nữ đồng chí lọt vào tai từng người lính đang chạy bộ buổi sáng.

Sắc mặt bọn họ trở nên quỷ dị. Cái nhà họ Nguyễn này dạy dỗ con cái kiểu gì vậy? Lữ đoàn trưởng Nguyễn bình thường ở nhà toàn vu khống Chính ủy Tần của họ như thế sao?

Ặc! Mặc dù Chính ủy Tần đúng là rất gợi đòn nhưng nói xấu sau lưng người khác, lại còn nói trước mặt con cháu thì quá đáng thật!

Bình thường không nhìn ra, Lữ đoàn trưởng Nguyễn lại là người như thế.

Hôm nay Nguyễn Kháng Nhật đến muộn hơn mọi ngày một chút. Phàm là người đi ngang qua, ai cũng nhìn ông ta bằng ánh mắt chăm chú rồi tụm năm tụm ba thì thầm to nhỏ.

Ánh mắt ông ta quét tới, đám người kia lập tức im bặt, bày ra vẻ như không có chuyện gì nhưng ông ta vừa đi qua là lại tiếp tục xì xào.

Nguyễn Kháng Nhật trực giác thấy có gì đó sai sai. Dừng xe xong, vừa định lên lầu gọi người đến hỏi thì lại có một chiếc xe dừng lại bên cạnh. Người tới đỗ xe xong, nở nụ cười khiến ông ta nhìn không thấu.

“Lão Nguyễn tốt phước thật đấy! Ông đúng là nuôi được cô cháu gái tốt.”

Nhìn rõ khuôn mặt cười cợt đáng đánh đòn của người tới, đáy mắt Nguyễn Kháng Nhật lóe lên tia u ám.

Chính là kẻ này, tuổi đời nhỏ hơn ông ta rất nhiều nhưng chiến công lại ngang ngửa.

Gần nửa năm nay bệnh cũ của Sư đoàn trưởng tái phát, sức khỏe xuống dốc không phanh, sắp chết đến nơi còn bày đặt lôi cái gã này ra đấu đá với ông ta...

Vào thời khắc mấu chốt, nếu không phải cháu gái ông ta cứu được Thủ trưởng Cố giúp ông ta tăng thêm thế cân bằng, e rằng giờ này ông ta đã sớm bị loại khỏi cuộc chơi.

Nghe đối phương nhắc đến cháu gái mình với giọng điệu châm chọc như vậy, vẻ mặt Nguyễn Kháng Nhật vẫn ung dung.

“Con bé đó, quả thật khiến tôi tốn không ít tâm huyết, từ nhỏ đã chẳng khiến người ta bớt lo.”

Vẻ mặt đối phương càng thêm quái dị, giơ ngón tay cái lên:

“Mắng lão Tần xối xả giữa bàn dân thiên hạ, cả một sân tập lính tráng đứng xem, không chỉ tâm huyết đâu, mà chắc nước bọt ông cũng tốn không ít nhỉ?”

Cái gì? Ai? Ai mắng Chính ủy Tần xối xả ở sân tập?

Nguyễn Kháng Nhật thấy trước mắt hơi hoa lên, Tần Cảnh Sơn là người ông ta không lôi kéo được cũng chẳng muốn đắc tội, Bảo Châu điên rồi sao?

Còn nữa, sao con bé lại chạy vào trong quân khu được?

Nguyễn Kháng Nhật quay đầu sải bước lớn chạy về phía sân tập. Không đúng, không đúng, trước khi ông ta ra khỏi nhà, Bảo Châu rõ ràng còn dặn dò ông ta tối nay đi ăn với Thủ trưởng Cố.

Sao chỉ chớp mắt một cái đã chạy vào quân khu, lại còn chạy đến trước mặt ông ta rồi?

Đã lâu không chạy bộ cùng tân binh, khoảng cách vài trăm mét khiến Nguyễn Kháng Nhật thở hồng hộc.

Từ xa nhìn thấy một bóng dáng màu trắng đi bên cạnh Chính ủy Tần, ông ta chống hai tay lên đầu gối nheo mắt quan sát, dáng người này không phải Bảo Châu, mảnh khảnh quá.

Không biết con nhà ai bị hiểu lầm thành cháu gái ông ta. Nhận thức được điều này, Nguyễn Kháng Nhật không vội nữa, thậm chí còn muốn đến xem trò cười của Tần Cảnh Sơn.

Đến gần hơn, giọng nói của nữ đồng chí truyền tới: “Ông ngoại tôi bảo rồi, cái loại người như ông hồi bé nhà nghèo, ăn bả chuột mà lớn nên mồm miệng thối hoắc.”

“Thế à? Ông ấy còn nói gì nữa?” Tần Cảnh Sơn cười hỏi.

Điền Điềm cứ như người vô tri vô giác: “Ông ngoại tôi còn bảo, ông không chỉ hạ lưu mà còn đê hèn. Năm xưa trên chiến trường hãm hại anh em của mình chết rồi giả nhân giả nghĩa chăm sóc vợ góa người ta, cuối cùng chăm sóc luôn lên giường, dã tâm Tư Mã Chiêu người qua đường đều biết... Ưm ưm ưm!”

Điền Điềm đang nói hăng say, miệng đột nhiên bị một bàn tay to lớn bịt chặt, lực đạo mạnh đến mức như muốn bóp nát đầu cô ta.

Cô ta trợn tròn mắt, hai tay vùng vẫy kịch liệt.

Nguyễn Kháng Nhật toát mồ hôi lạnh, dùng sức bịt chặt mũi miệng Điền Điềm, ánh mắt chạm phải khuôn mặt đột ngột sa sầm của Tần Cảnh Sơn, đồng tử ông ta run lên bần bật.

Ai mà chẳng biết, người chết năm xưa là cấm kỵ của Tần Cảnh Sơn.

Anh em chết thảm, ông từng quấn đầy thuốc nổ quanh người suýt chút nữa thì lao vào trại địch kéo tất cả cùng chết chung.

Nếu không phải Sư đoàn trưởng hiện giờ lúc đó là Đoàn trưởng kịp thời phát hiện dẫn quân đi cứu, Tần Cảnh Sơn với quyết tâm tìm chết sợ thuốc nổ làm bị thương quân mình thì giờ này có còn nhân vật số má này hay không còn chưa biết được...

Cái thứ nghiệp chướng này!

Bàn tay to của Nguyễn Kháng Nhật càng dùng thêm ba phần lực.

Ông ta không chỉ bịt miệng Điền Điềm, mà còn bịt cả mũi cô ta, chỉ giằng co vài nhịp thở, cô ta đã có cảm giác ngạt thở.

Nước mắt lăn dài trên má cô ta.

Đồng tử Tần Cảnh Sơn co rút lại, ông chém mạnh tay gạt phăng Nguyễn Kháng Nhật ra, giật lại Điền Điềm từ trong tay đối phương: “Ông muốn mưu sát cháu ruột ngay trước mặt mọi người sao?”

Ông tức quá hóa cười: “Trước giờ không biết Lữ đoàn trưởng Nguyễn lại quan tâm đến đời tư của tôi như thế? Hóa ra tôi là thuyền cỏ à? Mũi tên của ông đều nhắm vào tôi mà bắn?”

Nguyễn Kháng Nhật: “...”

Đang định giải thích, Điền Điềm đã vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của Tần Cảnh Sơn, chắn trước mặt Nguyễn Kháng Nhật.

“Không cho phép ông nói ông ngoại tôi như thế, ông ấy chỉ ăn ngay nói thật thôi. Ông không cưới vợ của anh em, không làm chuyện thẹn với lòng thì sợ gì người ta bàn tán sau lưng? Ông ngoại tôi nói rồi, thừa nhận mình rắp tâm bất lương khó khăn đến thế sao?”

Nguyễn Kháng Nhật: “Tôi không có, tôi đâu có làm, nó nói bậy đó, đồng chí đừng có nghe.”

Điền Điềm nghiêng đầu, vẻ mặt đầy hồ nghi quay sang: “Không phải đâu ông ngoại, rõ ràng ở nhà ông từng nói, ông tâm địa đen tối, làm như ai cũng không biết mấy trò mèo mả gà đồng của ông ấy.”

“Câm miệng.” Nguyễn Kháng Nhật quát lớn nhưng khi chạm phải ánh mắt tĩnh lặng đang nhìn mình chằm chằm của Tần Cảnh Sơn, trong lòng ông ta lại có chút chột dạ.

Câu nói đó, lúc nóng giận quả thật ông ta có buông lời phàn nàn ở nhà.

Đứa cháu ngoại này cũng ngu ngốc y hệt mẹ nó, lời nói lúc nóng giận mà có thể đem ra đối chất trước mặt chính chủ được sao?

Tần Cảnh Sơn bật cười: “Tôi đen tối thật mà, đâu được như ông nội cô, sống uổng phí cả một đời.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »