Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 437

❊ ❊ ❊

Chỉ cần nhìn cái cách Kim Phi nói chuyện, cái giọng điệu không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thèm để ý, coi thường mấy trăm đồng kia là biết.

Nguyễn Hiện Hiện nhướng mí mắt, nói một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ câu rất lạnh lùng: “Không cần đâu.”

Không... không cần. Kim Phi nhất thời chưa phản ứng kịp. Cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không cần tiền, ý là muốn xóa bỏ hận thù sao?

Nguyễn Hiện Hiện đột nhiên bật cười thành tiếng, ánh mắt khóa chặt vào Kim Phi vừa nghe cô nói một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ câu đã biến sắc: “Tờ giấy nợ đó, tôi đã nhờ người gửi cho anh rể của anh rồi!”

“Cô nói cái gì? Giấy nợ gửi cho ai?” Kim Phi đẩy phắt Ôn Nhu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra, mặt mày dữ tợn, sải bước lớn đi về phía Nguyễn Hiện Hiện.

Anh ta đứng sừng sững trước mặt cô. Với chiều cao 1m8 mấy, đứng trước một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện chỉ cao 1m6, cảm giác áp bức vô cùng mạnh mẽ.

Nắm đấm siết chặt rồi lại buông ra, mấy lần suýt ra tay đều bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hình ảnh con rùa khổng lồ hiện lên trong đầu kìm nén lại.

Nguyễn Hiện Hiện khoanh tay trước ngực, vẻ mặt không hề thay đổi: “Xin lỗi, có thể giữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khoảng cách một chút không? Mùi mồ hôi trên người anh làm tôi thấy khó chịu quá.”

Sắc mặt Kim Phi biến đổi, lập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tức lùi nhanh lại mấy bước.

Cơ thể anh ta cứng đờ, muốn thả lỏng cũng không được. Trời nóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như thế này, đổ mồ hôi không phải rất bình thường sao?

Nhưng bị người ta chỉ thẳng mặt nói mình “hôi”, vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khiến anh ta cảm thấy vô cùng khó xử.

Cho đến khi anh ta lùi ra một khoảng cách, Nguyễn Hiện Hiện mới chậm rãi “À” một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếng: “Không phải Sư đoàn 1 và Sư đoàn 2 có một buổi diễn tập chung sao?”

“Trước khi tôi về, tôi đã nhờ người mang giấy nợ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến đơn vị cho anh rể của anh rồi.”

Cô mà đòi tiền Kim Phi, căng nhất cũng chỉ đòi lại được phần mà Ôn Nhu nợ cô. Nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đưa giấy nợ cho Thượng tá Lâm mang đến Sư đoàn 2, hiệu quả sẽ hoàn toàn khác.

Vì thể diện, người gọi là “anh rể” kia chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà nhận.

Chú Lâm mà “thêm mắm dặm muối”, cố tình châm chọc, hạ bệ tên anh rể kia trước mặt cấp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dưới thì khả năng cao là đối phương sẽ trả luôn cả hai nghìn đồng trên giấy nợ!

Kim Phi thở hổn hển một hồi lâu, có lẽ là đã nghĩ thông suốt, trên khuôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt vốn ít khi có cảm xúc kia cuối cùng cũng lộ ra vẻ sụp đổ.

Nhìn thấy biểu cảm này, Nguyễn Hiện Hiện thầm đánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dấu trong lòng một con số Ả Rập: 4.

“Quadra Kill!” (Hạ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bốn mạng!)

Cô còn tỏ ra vô cùng ngây thơ, nhìn quanh một vòng:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Ngày vui thế này, sao mọi người không cười nữa?”

Ánh mắt cô lóe lên, chạy nhỏ tới vỗ vỗ vào yên sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xe đạp của mình, đưa tay đỡ Ôn Nhu ngồi lên trên.

“Trời không còn sớm nữa, sắp sang chiều rồi, nhanh nhanh làm thủ tục đi chứ. Theo tôi được biết,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trừ người Tân Môn ra thì chỉ có vợ cưới lần hai mới làm lễ vào buổi chiều.”

“Chị đâu phải người Tân Môn, nếu không muốn lần đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kết hôn mà thành lần hai thì nhanh chân lên.”

Cặp đôi mới cưới như hai con rối gỗ, bị người ta đỡ lên xe. Xung quanh là một mảnh tĩnh lặng. Bầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không khí chết chóc này không giống như đang kết hôn, mà càng giống như đang tổ chức đám cưới ma.

Nhìn về hướng chiếc xe đạp vừa rời đi, Nguyễn Hiện Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không khỏi cảm thán: “Giới trẻ bây giờ, chơi lớn thật.”

Mãi cho đến khi từ phía xa vọng lại liên tiếp hai tiếng hét thảm, cùng với tiếng dân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thôn la ó ầm ĩ “xe đạp long rồi”, Nguyễn Hiện Hiện mới thu hồi tầm mắt.

Diệt gọn...

Bánh xe văng tít lên cành cây, Ôn Nhu ngã ngửa sõng soài trên mặt đất, Kim Phi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì tay giữ nửa thân chiếc xe đạp còn lại, nửa ngồi xổm trên con đường đất...

Đứa bé mũi thò lò đang mút ngón tay, đứng cách đó không xa xem náo nhiệt. Hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh lính đi cùng để đón dâu thì ngại đến mức ngón chân bấu chặt xuống đất...

Ánh mắt của cặp đôi mới cưới nhìn nhau,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lộ rõ vẻ sụp đổ giống hệt nhau!

Sau một hồi luống cuống tay chân, chú rể đỡ cô dâu dính đầy bùn đất đứng dậy, trưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dụng chiếc xe đạp của người đồng hành đi đón dâu, nghi thức vẫn phải tiếp tục.

Ôn Nhu ngồi ở yên sau xe, nhìn đống linh kiện xe đạp vương vãi, bay tứ tung trên mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đất, tâm trạng còn căng thẳng và khó bình tĩnh hơn cả lúc đi đăng ký kết hôn.

Chị ta nắm lấy eo Kim Phi, thấp giọng hỏi: “Đó là xe của thanh niên trí thức Nguyễn, bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh đạp hỏng rồi, cô ấy sẽ không bắt chúng ta đền một chiếc xe mới đấy chứ?”

Kim Phi cũng quay đầu lại nhìn đống linh kiện, trong lòng chắc chắn là do Nguyễn Hiện Hiện giở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trò. Hắn đã từng chứng kiến siêu năng lực của đối phương nhưng hắn không có bằng chứng.

Không có bằng chứng lại không thể nói ra, hắn chỉ đành tự an ủi mình cũng là an ủi người vợ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mới cưới: “Lát nữa em cứ tiếp đãi khách khứa, anh quay lại lắp ráp chiếc xe lại là được.”

Chỉ là rã ra thôi mà, lắp ráp lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi lau chùi sạch sẽ là xong.

Hai người tự an ủi mình xong, đoàn đón dâu dần đi xa. Đợi đến khi họ rẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua một khúc quanh, từ trong bụi cỏ thò ra một cái đầu ngỗng đen sì.

Nó lén lút liếc nhìn về hướng đoàn đón dâu vừa biến mất, lại liếc nhìn đống linh kiện. Mỏ ngỗng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cử động, nó chọn mấy món linh kiện vừa nhỏ vừa thuận mắt, ngậm vào mỏ rồi tha đi.

...

Nguyễn Hiện Hiện lấy chìa khóa mở cửa nhà mình. Căn nhà mấy tháng không có người ở,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cửa sổ đóng kín nên không bẩn lắm nhưng lại toát lên một vẻ tiêu điều.

Giống như một bức ảnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũ đã phai màu.

Nhà cửa đều như vậy, có người ở thì thế nào cũng tốt nhưng chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cần vắng người một thời gian là sẽ trở nên hoang tàn, tiêu điều.

Có Chiêu Đệ và Chử Lê ở đây, chum nước trong bếp vẫn đầy ắp. Nguyễn Hiện Hiện múc một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chậu nước, bắt đầu dọn dẹp. Mộc Hạ ở vách bên cạnh cũng đang làm công việc tương tự.

Ra ra vào vào, đợi đến khi căn nhà trở nên sạch sẽ tinh tươm, cuối cùng là thay rèm cửa màu nhạt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàn toàn mới, Nguyễn Hiện Hiện lấy ra bức tranh Tết hình em bé bụ bẫm dán lên tủ đầu giường.

Cái gì mà “sớm sinh quý tử”, rõ ràng là bức tranh “Phúc Oa đưa tài lộc” mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô đã cẩn thận chọn cho chính mình. Quà mừng cưới à? Bọn họ có xứng không?

Đợi mọi thứ được dọn dẹp xong xuôi, một con ngỗng đen sải bước đi vào với dáng vẻ không coi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ai ra gì. Nó vỗ cánh, nhảy lên giường lò, nhả đống linh kiện đang ngậm trong mỏ ra bàn.

Suốt quá trình, nó không thèm liếc nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện lấy một cái.

Còn quay mông về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phía cô.

Nguyễn Hiện Hiện biết vì chuyến đi tỉnh Liêu không mang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nó theo nên con trai ngỗng đang giận rồi.

Cô lao tới ôm chầm lấy con trai ngỗng, chu môi lên muốn hôn: “Cục​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cưng bự của mẹ, lâu rồi không gặp, có nhớ mẹ không hả?”

Đột nhiên một cái chân có màng vịt chặn ngay cái miệng đang chu lên của Nguyễn Hiện Hiện. Con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trai ngỗng từ trên cao nhìn xuống cô, đôi mắt ti hí dần dần ngưng tụ vẻ ấm ức.

“Cô không mang tôi theo, có phải là chê tôi quá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ yếu ớt, không giúp được gì cho cô không?”

“Tôi cảm nhận được rồi, trong xe của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô có hai gã rất lợi hại.”

“Chúng nó đều có ích cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô hơn tôi, đúng không?”

Vẻ mặt Nguyễn Hiện Hiện căng thẳng, có chút hoảng hốt. Chuyến này không mang con trai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngỗng theo không phải vì chê nó vô dụng, mà là sợ nó bị thương.

Nhị Đại Gia và Vi Vi đối với cô là những người bạn có thể kề​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vai chiến đấu, còn con trai ngỗng lại là sự tồn tại như người thân.

Nói như vậy có thể hơi vô tình nhưng năm ngón tay còn có ngón dài ngón​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngắn, con người sao có thể giữ cho bát nước lúc nào cũng phẳng lặng?

Cô có thể nhìn Vi Vi và Nhị Đại Gia chiến đấu nhưng lại không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nỡ nhìn con trai ngỗng gặp nguy hiểm, dù chỉ là một chút.

Chính cái suy nghĩ bao bọc, muốn mãi mãi bảo vệ nó dưới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cánh chim của mình này, ngược lại đã làm tổn thương nó.

Nguyễn Hiện Hiện không còn cười cợt nữa, cô ngồi khoanh chân lại, cẩn thận bế con trai ngỗng đặt vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lòng: “Tao hứa, sau này bất kể đi đâu cũng sẽ không bao giờ bỏ lại một mình mày nữa.”

Cái mỏ nhỏ màu hồng phấn mổ nhẹ lên mu bàn tay cô, chiếc cổ thiên nga xinh đẹp gác lên vai Nguyễn Hiện Hiện: “Cô nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi đấy nhé, đây là lần thứ hai rồi. Nếu còn có lần sau, lần sau nữa... tôi nhất định sẽ mặc kệ cô 5 ngày.”

Con trai ngỗng rất dễ dỗ, hay nói đúng hơn, nó hoàn toàn không thật sự tức giận với Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện Hiện, chỉ là lâu ngày không thấy bóng dáng cô nên sẽ nhớ nhung, sẽ sợ hãi...

Sau khi hứa hẹn một loạt “điều ước bất bình đẳng”, Nguyễn Hiện Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mất chút thời gian, cuối cùng cũng dỗ được con trai ngỗng.

“Đợi chút nha, tao đi lấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quà cho mày vào đây.”

Nguyễn Hiện Hiện hớn hở chạy ra ngoài, không bao lâu sau,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô ôm một con cáo và một con chồn quay lại.

Con trai ngỗng đứng sát bên chân Nguyễn Hiện Hiện một cách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thận trọng, nhìn con cáo và con chồn trên giường lò.

Nguyễn Hiện Hiện chỉ vào hai bên, giới thiệu cho nhau: “Tao không quan tâm các mày ở giang hồ xếp hạng thế nào. Sau này ở trong nhà này, con trai ngỗng là Ngỗng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lão Đại, chồn là Hoàng Lão Nhị, Bạch Hồ là Bạch Lão Tam. Lão Đại, Lão Nhị, Lão Tam, cả ba sau này chính là “Tam Bảo May Mắn” của nhà chúng ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »