Hóa ra sau khi Nguyễn Bảo Châu xuất viện, không biết lên cơn gì, cứ khóc lóc đòi sống đòi chết phải đi tỉnh Điền (Vân Nam), y như bị mất trí.
Lúc đó nhà họ Nguyễn đang rối ren, Lục Nghị cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến ả, bèn viết giấy giới thiệu cho ả đi luôn.
Nửa tháng sau trở về, trên người ả mang theo một cái bằng khen cá nhân hạng nhất và còn dẫn về một người đàn ông có quyền có thế.
“Nghe nói ả không chỉ cứu mạng người đàn ông kia, mà còn hỗ trợ đưa về một nhân viên nghiên cứu, được tổ chức đặc cách trao tặng bằng khen cá nhân hạng nhất.
Ngay cả ông ngoại cũng được cấp trên đích danh khen ngợi.
Nhà họ Nguyễn nhất thời nở mày nở mặt, ai ai cũng khen ông ngoại nuôi được cô cháu gái giỏi giang.”
“Khoan đã.” Nhận ra điểm bất thường, Nguyễn Hiện Hiện ra hiệu dừng lại.
“Với cái tạng người gầy như que củi chưa được hai lạng thịt của Nguyễn Bảo Châu, một thân một mình chạy tới tỉnh Điền không bị mẹ mìn bắt cóc đã là may, đằng này còn hỗ trợ hoàn thành nhiệm vụ, chuyện này nghe có hợp lý... không hả trời!”
Nói được một nửa, Nguyễn Hiện Hiện bỗng khựng lại. Hợp lý, nếu như là biết trước tương lai.
Chẳng lẽ Nguyễn Bảo Châu cũng giống cô? Là người sống lại một đời?
Từ lúc ả cướp cái hệ thống của cô, Nguyễn Hiện Hiện đã bắt đầu nghi ngờ rồi.
Khoan đã, ở kiếp trước của cô, miếng ngọc bội cũng bị cướp mất, vậy có nghĩa là từ kiếp trước của cô, Nguyễn Bảo Châu đã có ký ức của kiếp trước nữa?
Dòng thời gian có hơi loạn, nói đơn giản là bất kể Nguyễn Hiện Hiện ở kiếp nào thì người cô gặp đều là Nguyễn Bảo Châu trở về từ kiếp trước của chính ả?
[Hệ thống, hệ thống...]
Gọi hai tiếng mới nhớ ra, vừa về đến công xã là hệ thống đã đi nâng cấp, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Vẫn cảm thấy suy nghĩ của mình có chỗ nào đó chưa đúng, cô bảo Điền Điềm: “Cô nói tiếp đi.”
“Đúng không, không chỉ cô đâu, ai cũng thấy vô lý đùng đùng. Nguyễn Bảo Châu giải thích với mọi người là tâm trạng ả không tốt, muốn đi tỉnh Điền giải sầu, tình cờ gặp chuyện nên ra tay thôi.”
Nguyễn Hiện Hiện cạn lời.
Điền Điềm vẫn tiếp tục: “Người ngoài tin hay không thì khó nói nhưng ông ngoại thì tin sái cổ, gặp ai cũng khoe: Bảo Châu từ nhỏ số đã đỏ, là phúc tinh trời sinh. Sau đó ả và người đàn ông họ Cố được ả cứu về kia càng lúc càng thân thiết. Tôi bị trục xuất mà còn đến được cái chỗ tốt như tỉnh Hắc này cũng là do đối phương dùng mối quan hệ đấy.”
Nói xong, cô ta thấy Nguyễn Hiện Hiện cứ cười tủm tỉm mà không nói gì.
Điền Điềm xù lông: “Những gì biết tôi đã nói hết rồi, đã bảo là đừng có ép người quá đáng. Tôi mà xảy ra chuyện ở đây, chắc chắn nhà họ Nguyễn sẽ mừng rơn, vì có cớ làm to chuyện để tìm cô gây phiền phức đấy.”
Nguyễn Hiện Hiện càng cười càng tươi nhưng đôi mắt lại lạnh dần đi từng chút một, khiến xương cụt Điền Điềm tê dại, lạnh toát từ đầu đến chân.
Đó là sát ý trần trụi không thèm che giấu, cô ta từng thấy ánh mắt tương tự trong phim điện ảnh.
“Đừng nhìn tôi như thế, tôi... tôi vẫn chưa nói hết, tôi rất có giá trị lợi dụng mà.”
Điền Điềm bắn liên thanh: “Vận may cái khỉ gì tôi đếch tin, vận số con Bảo Châu không những không tốt, mà tôi ở bên cạnh ả lâu tôi biết thừa, ả là đồ sao chổi chính hiệu.
Vậy mà trên người ả lại có cái sự quỷ dị kiểu gặp dữ hóa lành.
Tôi thấy không ổn nên đã tự chế một cái thiết bị nghe lén để nghe trộm cuộc nói chuyện của hai ông cháu nhà đó. Nhiều cái không nghe rõ, chỉ nghe loáng thoáng ông ngoại hỏi Bảo Châu gần đây có nằm mơ nữa không.
Còn lại thì hết thật rồi.”
Điền Điềm nói một hơi, kinh hoàng nhìn em họ đang mân mê một cái ống sắt đen ngòm trên tay. Tuy chưa nhìn rõ toàn bộ nhưng cô ta biết, đó là nòng súng.
“Đừng giết tôi, đừng giết tôi, rất nhiều người nhìn thấy tôi đi theo cô, tôi mà chết ở đây hay mất tích, cô không giải thích được đâu.”
“Cô gái tốt của tôi.” Nguyễn Hiện Hiện từ cười khẽ chuyển sang cười lớn rồi khuôn mặt vặn vẹo lao tới bóp chặt cổ Điền Điềm.
“Từ nhỏ được cô “quan tâm chăm sóc” nhiều như thế, cô nói xem, tôi nên báo đáp cô thế nào đây?”
“Ư ư...” Điền Điềm liều mạng giãy giụa, cho đến khi sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang tím tái, nhãn cầu lồi ra, tưởng chừng như sắp chết ở đây thì...
Nguyễn Hiện Hiện cuối cùng cũng buông tay. Cô như đang cố sức kiềm chế điều gì đó, lại như nhẫn nại quá mức vất vả, cơ mặt giật giật một cách bất thường.
“Hai bên sòng phẳng.”
“Cô nói cái gì?” Điền Điềm ngồi xuống đất, ôm lấy cổ hít lấy hít để không khí, khàn giọng hỏi sau khi đã hoàn hồn.
Ánh mắt cô ta đầy vẻ sợ hãi, gần như không dám nhìn thẳng vào đôi mắt cười như không cười kia nhưng tai vẫn nghe rõ mồn một. Cái con điên này, nó nói sòng phẳng.
Nguyễn Hiện Hiện dường như đã trấn áp được cơn cuồng nộ trong người, trở lại dáng vẻ đáng yêu cười híp mắt, tự tay đỡ cô ta dậy.
“Tôi và cô làm một giao dịch đi. Thành công rồi, nợ nần giữa tôi và cô coi như xóa bỏ, sòng phẳng đôi bên, thế nào?”
Điền Điềm gần như theo bản năng né tránh cái chạm của cô em họ điên khùng này nhưng bắt gặp khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc sa sầm xuống, cô ta đành run rẩy đặt tay lên, để mặc cô dìu mình.
“Giao... giao dịch gì?”
“Chắc cô cũng đoán ra rồi, cái miếng ngọc bình an của tôi là đồ tốt. Chỉ cần cô giúp tôi lấy lại nó từ tay Nguyễn Bảo Châu, ân oán giữa tôi và cô từ nay xí xóa. Thế nào?”
Nguyễn Hiện Hiện cười tít mắt, trông như một đứa trẻ ngây thơ chưa hiểu sự đời nhưng Điền Điềm không dám tin cô nữa. Đây đích thị là một con điên hở ra là muốn giết người!
“Ngoan, nghe lời! Cô có thể giả vờ đồng ý rồi bỏ trốn nhưng mẹ cô - tức cô cả của tôi thì sao? Người ta hay nói nợ cha con trả, không giết được cô thì tôi lấy bà ấy ra khai đao cho hả giận cũng không quá đáng lắm đâu nhỉ?”
Trên gương mặt xinh đẹp là nụ cười tươi rói.
Một ngón tay thon dài đặt nhẹ lên môi Điền Điềm: “Đừng nói là cô không làm được, ngay cả Văn Kim mà cô chị họ đây còn làm ra được thì có gì là không thể chứ?”
Văn Kim là một loại thiết bị nghe lén thời cổ đại.
Điền Điềm thật sự muốn tự vả vào miệng cái đứa không biết giữ mồm giữ miệng là mình năm phút trước.
Cô ta buông xuôi, hỏi một câu: “Rốt cuộc miếng ngọc bội kia là cái gì?”
Nguyễn Hiện Hiện cụp mắt xuống, che giấu suy tư: “Có một vài suy đoán, có lẽ tôi không phải con ruột của cha mẹ, miếng ngọc bình an là tín vật thân phận, Nguyễn Bảo Châu muốn chiếm làm của riêng nên mới nhận thân. Cụ thể thế nào, tôi cũng đang muốn biết đây.”
Điền Điềm tỏ vẻ đã hiểu, lời này cô ta tin ba phần. Thái độ của cậu mợ hai đối với cô em họ này nhìn thế nào cũng không giống con ruột.
Nếu cô ta từng nhìn thấy Nghiêm Phượng Hoa thời trẻ thì sẽ chẳng bao giờ tin mấy lời ma quỷ này.
Có thể trở về thủ đô, ai lại muốn chôn chân ở cái nơi khỉ ho cò gáy này chứ: “Cô có cách đưa tôi về lại thủ đô sao?”
“Có.” Giọng Nguyễn Hiện Hiện đầy khẳng định: “Không chỉ có thể đưa cô về thủ đô, tôi còn sẽ dạy cô cách đối phó với Nguyễn Bảo Châu, đối phó với cả nhà họ Nguyễn.”
Giọng nói của cô đầy mê hoặc, mang theo tính dẫn dắt cực mạnh: “Bị Nguyễn Bảo Châu sai khiến như con chó suốt bao nhiêu năm qua, trong lòng cô không có lấy một chút hận thù nào sao?”
Điền Điềm bất chợt siết chặt nắm đấm. Hận! Sao cô ta lại không hận cho được?
Mộ tổ bị đào trộm, mẹ cô ta không những bị nghi ngờ mà còn trở thành công cụ để nhà họ Nguyễn khống chế cô ta.
Thảo nào cái loại tiểu nhân đắc chí như ả không dắt theo nhân tình xuống nông thôn giương oai diễu võ, mà lại trực tiếp cướp miếng ngọc bình an từ tay Nguyễn Hiện Hiện.
Hóa ra cô em họ này bây giờ lại trở nên tà môn như vậy.
Ả coi cô ta như hòn đá dò đường, biến cô ta thành vật hy sinh, hại cô ta suýt chút nữa bỏ mạng ở cái chốn này.
Giờ khắc này, nợ cũ thù mới hoàn toàn bùng nổ trong đáy lòng Điền Điềm.
Nguyễn Hiện Hiện ghé sát lại thì thầm bên tai đầy cám dỗ: “Hơn nữa những thứ của ả ta, cô không muốn sao? Người đàn ông của ả ta, sự coi trọng của nhà họ Nguyễn dành cho ả ta... Giúp tôi lấy lại miếng ngọc bội, tôi sẽ dạy cô, dạy cô cách dìm chết Nguyễn Bảo Châu xuống bùn đen.”
“Thật, thật sao?” Điền Điềm ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
“Cô chắc cũng thấy tôi ở tỉnh Hắc đã có chút cơ nghiệp nhỏ, sau này khả năng cao sẽ không về thủ đô nữa, mấy thứ đồ của Nguyễn Bảo Châu tôi chẳng thèm khát. Tôi chỉ cần miếng ngọc bội liên quan đến thân thế của mình thôi... Tan làm ngày mai, cô cứ đến cái sân này tìm tôi, tôi sẽ dạy cô từng chút một.”