“Chuyện từ bao giờ thế?”
Đối mặt với con nhỏ mặt đầy hóng hớt, Ngô Học Lương rất bực bội, vợ anh ta sắp mất đến nơi rồi, mà nó còn nhe răng ra cười ở đó.
“Có làm được không hả? Em không phải rất giỏi xé sao? Mau xé con mụ nhà họ Cảnh kia đi đi. Suốt ngày nói bậy nói bạ làm hỏng danh tiếng của anh, Chiêu Đệ hiểu lầm cả rồi.”
Lời vừa dứt, chỉ nghe “Xoảng” một tiếng, bên ngoài sân vang lên tiếng bát đĩa rơi vỡ. Sắc mặt Ngô Học Lương hơi thay đổi, hai người vội vã chạy ra khỏi sân.
Chỉ thấy trong góc tối ngoài sân, Cảnh Tuyền và Điền Điềm đang đứng đó, thức ăn trong tay rơi vãi đầy đất.
Cảnh Tuyền ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên, giọng nghẹn ngào: “Hỏng danh tiếng? Anh chính là nhìn em như vậy sao? Anh nghĩ rằng nếu không có sự đồng ý của hai nhà, em có thể được sắp xếp đến bên cạnh anh sao? Anh quá đáng lắm.”
Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, hơi có vẻ chán ghét của Ngô Học Lương, Cảnh Tuyền không thể ở lại thêm một phút nào nữa, cô ta che mặt khóc rồi bỏ chạy. Điền Điềm vẫn còn đứng tại chỗ.
Cô ta nghiêm nghị lên tiếng: “Đồng chí Ngô, anh không nghe lời cha mẹ, hành vi bây giờ của anh và có mới nới cũ thì có gì khác nhau?”
Xem ra, Ngô Học Lương không hề bất ngờ về việc cha mẹ đã đồng ý hôn sự của anh ta và Cảnh Tuyền, anh ta đứng yên tại chỗ, chân không hề bước tới.
“Ai đồng ý thì bảo cô ta đi mà tìm người đó. Nếu thấy bố tôi tốt, tôi cũng không ngại có thêm một bà mẹ kế đâu.”
“Anh... Sinh ra trong gia đình gia giáo sao có thể nói ra những lời vô phẩm như vậy.” Điền Điềm tiến lên kéo anh ta: “Tôi không quan tâm, cô ấy là con gái, trời tối đen như mực mà chạy đi. Tôi lo cô ấy gặp nguy hiểm, anh đi cùng tôi đuổi theo đưa cô ấy về.”
Tiếng nói vừa dứt, phía sau, từ hướng dự định xây nhà ăn truyền đến tiếng huyên náo. Khóe miệng Điền Điềm nhếch lên một nụ cười khó nhận ra.
Phòng dụng cụ ở xưởng sau!
Nơi này vốn là vị trí dự trữ để làm nhà bếp khi mới xây xưởng. Là do công xã chê lãng phí tài nguyên, ba lần bảy lượt đảm bảo rằng cửa nhà ăn công xã sẽ luôn rộng mở với công nhân của xưởng mới, quân nhân mới sửa lại nhà bếp đang xây dở thành phòng dụng cụ.
Công xã có tấm lòng như vậy, những quân nhân đến giúp đỡ lúc đó đã trịnh trọng cảm ơn một phen. Bọn họ đâu có biết, cơm nước cũng là một thủ đoạn để công xã khống chế công nhân.
Bây giờ sửa lại thành nhà bếp cũng không khó. Tường sau mở một cái cửa sổ, xây cái bếp, không cần mời người, ông Hướng dẫn theo vài người là có thể hoàn thành.
Cửa sổ đang mở được một nửa, một bóng đen lao vào, không nói hai lời, túm lấy mái tóc ngắn ngang tai của Trần Chiêu Đệ, gạt chân làm cô ấy ngã xuống đất. Kẻ đó cưỡi lên bụng Trần Chiêu Đệ, người chưa kịp phản ứng, giơ tay lên, nhắm vào khuôn mặt mà cô ấy vô cùng căm ghét định tát tới tấp.
Ai từng thấy đều biết mấy cô nàng lớn lên trong ngõ hẻm đánh nhau hung dữ cỡ nào. Mắt thấy cái tát sắp giáng xuống mặt Trần Chiêu Đệ, Trần Chiêu Đệ dùng hết sức bình sinh cố gắng né tránh...
Cánh tay của Cảnh Tuyền liền bị một người nắm chặt: “Cô làm gì đấy?”
Phạm Thái Thái vừa sắp xếp xong việc bố phòng và trở về muộn hơn Nguyễn Hiện Hiện một ngày, vừa vào cửa đã thấy cảnh này. Cậu xách một cánh tay của Cảnh Tuyền, nhấc bổng cô ta lên rồi ném sang một bên, đưa tay về phía Trần Chiêu Đệ: “Cô không sao chứ?”
Trần Chiêu Đệ thuận theo lực kéo của đối phương đứng dậy, định lắc đầu nói mình không sao thì đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng. Cô ấy giơ tay lên sờ, sờ trúng một tay đầy máu.
Cô ấy ngây ngốc nhìn lòng bàn tay mình, có chút không phản ứng kịp.
Đồng tử Phạm Thái Thái co rút lại, vội vàng nhìn ra sau đầu Trần Chiêu Đệ rồi lại nhìn về nơi cô ấy bị xô ngã, ở đó đang có nửa viên gạch đá sắc nhọn.
Máu từ sau đầu chảy xuống cổ, Trần Chiêu Đệ ngây người, dáng vẻ hoàn toàn bị đánh choáng váng, đến giờ vẫn chưa hoàn hồn, tay ôm lấy đầu.
Phạm Thái Thái định đỡ cô ấy dậy đi bệnh viện, Bác sĩ Lý nghiêm giọng ngăn lại: “Đừng động vào cô ấy!”
Anh ôm lấy lồng ngực đang thở dốc, đè nén cơn ngứa ngáy nơi cổ họng, nói chậm lại: “Bệnh nhân bị thương ở đầu, đừng di chuyển cô ấy. Tôi vào nhà lấy hòm thuốc.”
Nói xong, anh không thể kiềm chế được nữa, vịn vào tường ho sặc sụa. Phổi của anh đã bị mảnh lựu đạn làm tổn thương, không chỉ không thể cầm dao phẫu thuật được nữa, mà cảm xúc cũng không thể kích động.
Nhưng y đức vẫn còn đó, anh ôm lấy lồng ngực nóng như lửa đốt, lao về phía ký túc xá...
Mọi người lúc này đã phản ứng lại, vứt dụng cụ trong tay, đứng thành một hàng che chắn cho Trần Chiêu Đệ ở phía sau, giận dữ quát Cảnh Tuyền:
“Cái con nhóc này điên rồi hả? Như chó điên xông vào đánh người, có biết lỡ tay một cái là chết người không hả?”
Cảnh Tuyền cũng là do tức quá, thấy sau đầu Trần Chiêu Đệ chảy nhiều máu như vậy, trong lòng cũng sợ nhưng bị chất vấn, lửa giận lại bùng lên...
“Đáng đời! Ai bảo cô ta không biết xấu hổ, làm tiện nhân, dây dưa không rõ ràng với đàn ông đã có hôn ước. Loại phụ nữ này mà tố cáo lên Uỷ ban cách mạng, đáng bị lôi đi cải tạo, hạ phóng. Đánh cô ta thì sao? Tôi có đánh chết cô ta cũng là đáng đời.”
Cô ta còn định xông lên, vung tay đánh loạn xạ, liền bị cậu bắt lấy bẻ quặt ra sau lưng.
“Làm gì? Buông tôi ra! Buông tôi ra! Cứu mạng! Có người sàm sỡ phụ nữ...” Lời nói đến một nửa thì đột ngột dừng lại...
Bên tai mọi người vang lên một tiếng “ẦM!”
Chỉ thấy vị trí khung cửa sổ bị đập vỡ một nửa đột nhiên sập xuống, một mảnh gạch vỡ bay ra, lướt qua đỉnh đầu mọi người, sượt qua tai cậu rồi “BỐP” một tiếng, bay thẳng vào trán cô ta...
Cô ta hét lên một tiếng thảm thiết!!
Mảnh gạch vỡ đập vào trán, nảy ngược lại, rơi trúng mu bàn chân. Máu lập tức tuôn ra từ trán cô ta, chảy vào mắt. Cảnh Tuyền vừa nhấc chân lên được một nửa lại vội đưa tay lên ôm trán, lập tức mất thăng bằng ngã phịch xuống đất.
Nguyễn Hiện Hiện ló đầu ra từ trong đám bụi mù mịt, vẻ mặt còn gấp gáp hơn cả cái năm phát hiện mẹ mình ngoại tình.
“Sao thế? Sao thế? Tôi ở xa tít mà nghe nói có người chết, chạy đến hơi vội, ai chết thế?”
Mọi người nhìn Nguyễn Hiện Hiện đang đứng trước mặt, tay liên tục quơ quơ để xua bụi rồi lại nhìn cái lỗ thủng hình người trên cửa sổ sau, không khỏi nuốt nước bọt, không ai dám lên tiếng.
Chỉ sợ mình mà nói to, vị tổ tông này cũng cho họ một phát như thế.
“Ái chà chà.” Không ai thèm đáp, Nguyễn Hiện Hiện liếc mắt một cái đã thấy cô ta đầu bê bết máu. Cô thất kinh bước tới.
“Chị Cảnh, hóa ra là chị sắp chết à. Không thấy đây là khu vực đang thi công sao, chị chạy lung tung làm gì? Không sao chứ?”
Cô tiến lên định đỡ, liền bị cô ta đẩy ra. Cô ta ngẩng đầu định chửi thì trong tầm mắt nhuốm màu máu thấy ánh mắt Nguyễn Hiện Hiện nhìn mình lạnh như lưỡi dao sắc bén.
Cô ta bất giác rùng mình một cái, những lời chửi bới dơ bẩn sắp bật ra khỏi miệng liền nuốt ngược vào trong.
Nguyễn Hiện Hiện lẳng lặng nhìn cô ta, thấy cô ta cúi đầu, liền xoay người đi hai bước ngồi xổm xuống bên cạnh Trần Chiêu Đệ, thay Phạm Thái Thái đỡ lấy cô ấy: “Cô không sao chứ?”
Trần Chiêu Đệ muốn lắc đầu nhưng vết thương bị chạm vào, đau đến mức khiến cô ấy nhíu mày. Nguyễn Hiện Hiện tưởng bạn mình lại sắp khóc nhưng thực tế là không. Cô ấy bảo Nguyễn Hiện Hiện đỡ mình đứng dậy, bước đến bên cạnh cô ta:
“Luật mới đã ghi rõ, cấm hôn nhân bao biện, mua bán. Tôi và đồng chí Ngô là tự do yêu đương, tình cảm trong sáng, chừng mực. Đi đến đâu thì cô cũng là người không rõ ràng. Cô vì tư thù cá nhân mà trả thù, đánh tôi bị thương, tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này.”
Cảnh Tuyền ta lộ vẻ khinh thường: “Mày có biết bố tao là ai không? Mày không bỏ qua thì làm được gì?”
Cô ấy lộ vẻ nghi ngờ: “Bố cô là ai không phải nên đi hỏi mẹ cô sao? Chuyện riêng tư mà ngay cả mẹ cô còn không biết, không chắc chắn, tôi làm sao mà biết được?”
Mọi người cố nhịn cười đến khổ sở. Giỏi lắm cô nàng Chiêu Đệ mày thanh mắt tú, ngày thường im im, không ngờ cũng có cái miệng sắc sảo đến thế.
Ánh mắt Phạm Thái Thái mang theo ý cười, gật đầu: “Chuyện này hỏi người khác vô ích, đúng là phải về hỏi mẹ cô ta.”
“Các người...” Mặt cô ta lúc đỏ lúc trắng, ngón tay chỉ vào mọi người run rẩy. Đúng lúc này, Ngô Học Lương cõng Bác sĩ Lý trở về.
Trên đường Ngô Học Lương và Nguyễn Hiện Hiện chạy tới, đã gặp bác sĩ Lý đang chạy đến hụt cả hơi. Biết Chiêu Đệ bị thương, anh ta không nói hai lời, cõng bốc bác sĩ lên rồi chạy đi lấy hòm thuốc.