Đàn ông vui thì ả là cục cưng bảo bối, không vui thì một câu “bạn bè” cũng là khách sáo rồi!
Nguyễn Tình như người mất hồn đứng chôn chân tại chỗ, nhìn thấy dáng vẻ đau khổ đến mức muốn khóc ngất của Nguyễn Bảo Châu, chỉ thấy trong lòng sảng khoái vô cùng.
Là bà ta ngốc, cứ tưởng nhà họ Nguyễn bám được vào nhà họ Cố rồi thì Nguyễn Bảo Châu muốn hành hạ bà ta thế nào cũng được, bà ta có kêu trời trời cũng không thấu.
Hóa ra còn có lựa chọn “đánh không lại thì gia nhập” này sao?
Bà ta suýt chút nữa thì lộ rõ vẻ vui mừng ra mặt, bỗng nhiên một ánh mắt lạnh lẽo như có thực chất rơi xuống người khiến Nguyễn Tình rùng mình một cái, lập tức hoàn hồn.
Bà ta làm như hoảng sợ lắm, xua tay lia lịa: “Không cần, không cần đi bệnh viện đâu, đồng chí Cố, Bảo Châu, hai cháu đừng vì chuyện của cô cả mà sứt mẻ tình cảm. Cô sống đến tuổi này rồi, chân tay còn lành lặn tự lo cho con gái được là được, ân tình còn có tác dụng lớn, không đáng lãng phí vào cái mặt này của cô đâu.”
Dứt lời, ánh mắt Nguyễn Kháng Nhật trong nháy mắt trở nên sắc bén.
Cố Chính Trì lại như đang suy nghĩ điều gì, hắn cười khẽ một tiếng: “Vậy sao? Có tác dụng gì? Lữ đoàn trưởng Nguyễn ngại gì mà không nói thẳng ra cho tôi nghe thử.”
Nguyễn Kháng Nhật nhắm mắt, hồi tưởng lại toàn bộ cục diện, đến giờ vẫn chưa phát hiện ra chỗ nào không ổn khiến thái độ của Cố Chính Trì thay đổi 180 độ như vậy.
Rốt cuộc là ở điểm nào? Lại khiến hắn lập tức đứng về phía đối lập với hai ông cháu ông ta?
Bảo Châu tuổi còn nhỏ chưa cảm nhận được nhưng Nguyễn Kháng Nhật lại có thể cảm nhận rõ ràng sự thù địch bất ngờ dấy lên từ phía Cố Chính Trì.
Nghĩ đi nghĩ lại những chuyện xảy ra hôm nay, điểm duy nhất đáng nói là chuyện Bảo Châu gặp nạn, ông ta làm ông ngoại nhưng phản ứng đầu tiên lại là nghi ngờ cháu gái ruột.
Nhưng dựa vào hiểu biết của ông ta về Cố Chính Trì, hắn hoàn toàn sẽ không để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt này.
Vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu?
Sự việc đã đến nước này, nếu ông ta không lên tiếng thì sẽ mang tiếng là cậy ân báo oán, một khi để Cố Chính Trì nhận định rằng nhà họ Nguyễn có mưu đồ bất chính thì ông ta và Bảo Châu mới thật sự là xong đời.
Khi mở mắt ra lần nữa, trong mắt ông ta lóe lên tia sáng sắc lạnh: “Câm miệng!”
Cơn giận trút thẳng xuống đầu Nguyễn Bảo Châu đang chìm đắm trong thế giới đau thương của riêng mình, khiến ả sợ đến mức nấc lên một cái rõ to.
Lần gần nhất ông nội tức giận như vậy là khi ả và Lục Nghị gây ra chuyện cười chê cho thiên hạ!
Lúc này khóc cũng dở, mà không khóc cũng không xong.
Nếu là vừa nãy, mỹ nhân đau lòng muốn chết chắc chắn cũng là một vẻ đẹp khác biệt nhưng giờ sắc mặt ả tiều tụy, nhân trung còn sưng vù lên do bị kim khâu đế giày chọc vào.
Bộ dạng hai tay thay phiên nhau quệt nước mắt chẳng những không đẹp, mà trông còn hơi ngu ngốc!
Đến ông cụ nhìn còn thấy đau mắt.
Ông ta trầm giọng mở miệng, sắc mặt dịu đi đôi chút: “Lỡ tay gây thương tích thì cũng là thương tích, Tiểu Cố nói không sai, nó đang giúp cháu bù đắp, đau đến mụ mị đầu óc rồi hay sao mà không biết tốt xấu?”
Bắt gặp ánh mắt đầy thâm ý của ông nội, Nguyễn Bảo Châu bình tĩnh lại không ít.
Bị hai mẹ con tiện nhân kia chơi một vố, giờ mà làm loạn lên nữa chỉ tổ khiến người thân đau lòng kẻ thù hả hê, đẩy anh Chính Trì ra xa hơn mà thôi.
Ả như bị người ta dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, nín khóc, nói như để vớt vát lại tình hình:
“Em, em nhất thời không nghĩ thông, nghe anh nói chúng ta chỉ là bạn bè nên hoảng loạn chân tay luống cuống. Anh Chính Trì, xin lỗi anh, là em nghĩ sai rồi. Có thể giúp cô cả chữa khỏi mặt, em vui còn không kịp ấy chứ.”
“Con bé này, một ngày gặp phải quá nhiều chuyện.” Nguyễn Kháng Nhật vội vàng tiếp lời.
Trước đây ông ta cảm thấy tính cách tiểu thư đỏng đảnh của Nguyễn Bảo Châu thì đáng được người ta nâng niu trong lòng bàn tay, giờ nhìn lại, Nguyễn Kháng Nhật thấy mình nào có khác gì ông nội thiên vị đến tận Thái Bình Dương của Cố Chính Trì đâu?
“Đi được chưa?” Cố Chính Trì chẳng thèm cho sắc mặt tốt.
Hắn hoàn toàn không tiếp lời màn kịch của hai người.
Nguyễn Bảo Châu diễn xuất cho người mù xem, trong lòng hận đến cực điểm, muốn sán lại gần khóc lóc kể lể oan ức nhưng bị Cố Chính Trì khéo léo né tránh.
Nguyễn Tình làm bộ như không biết làm sao, vẫn còn do dự, biểu hiện ra vẻ vừa muốn đi, lại vừa sợ bị tính sổ về sau, chần chừ đứng nguyên tại chỗ.
Không ai lên tiếng, bà ta biết Nguyễn Kháng Nhật không cam tâm, cố tình đặt bà ta lên lò lửa mà nướng.
Ông ta hy vọng bà ta sẽ là người từ chối, vừa không lãng phí ân tình, lại vừa khiến bà ta mang tiếng không biết điều làm mất mặt Cố Chính Trì. Lần này từ chối rồi, Cố Chính Trì sẽ không giúp bà ta lần thứ hai.
Đang lúc tiến thoái lưỡng nan, Điền Điềm như trái ớt nhỏ lao từ trong phòng ra, đôi mắt vừa được nước mắt rửa qua sáng long lanh.
Cô ta định kéo tay Cố Chính Trì để nói chuyện nhưng nửa chừng nhận ra không ổn nên rụt tay về, chỉ ngước lên hỏi với vẻ mặt đầy mong đợi: “Thật sự được ạ?”
Biểu cảm quen thuộc, sự mong chờ quen thuộc khiến trong lòng Cố Chính Trì khẽ động, khóe môi cong lên một độ cong rất nhẹ: “Đương nhiên là được, bây giờ đi luôn cũng được.”
Chính cảnh ngộ của hai mẹ con họ khiến hắn nhớ lại bản thân mình ngày trước. Nguyễn Kháng Nhật đoán không sai, bùn loãng không trát được tường, hắn cũng sẽ không cố đấm ăn xôi mà đỡ, chỉ một lần này thôi.
“Tốt quá rồi!” Điền Điềm kéo mẹ chạy xuống lầu.
Lúc đi ngang qua hai ông cháu đang xị cái mặt như đưa đám kia, cô ta không quên ném lại một cái nhìn khiêu khích.
Điền Điềm nghĩ rất rõ ràng, cái bài trà xanh bạch liên hoa gì đó mà đồ biến thái họ Nguyễn dạy cô ta, rõ ràng là không hợp dùng lúc này.
Cô ta muốn làm Cố Chính Trì phiên bản hồi nhỏ đợi hắn đến cứu rỗi thì không thể tỏ ra quá yếu đuối vô năng.
Thử đặt mình vào vị trí của Cố Chính Trì lúc nhỏ, nếu có người chống lưng thì sẽ thế nào? Cô ta phải thể hiện ra đúng như thế, để đạt được kỳ vọng trong tưởng tượng của hắn.
Quả nhiên, Cố Chính Trì tuy không nói gì nhưng ánh mắt nhìn cô ta lại có chút cưng chiều khó tả, thong thả bước theo sau hai mẹ con, làm tư thế bảo vệ.
Nhìn bóng lưng ba người rời đi trong hòa hợp, sắc mặt Nguyễn Kháng Nhật u ám như chứa đầy lệ khí, còn Nguyễn Bảo Châu thì không dám tin vào cơn ác mộng mình đang trải qua.
Miệng ả mấp máy nửa ngày: “Gì, ý gì chứ?”
Ông cụ đứng dậy, hận sắt không thành thép, thằng nhãi họ Cố kia rõ ràng là thiên vị con cháu ngoại rồi, chuyện này còn phải hỏi sao?
“Còn không mau đi theo? Đứng đực mặt ra đó há mồm chờ sét đánh à?”
Nguyễn Bảo Châu hoàn hồn, không kịp nghĩ kỹ xem tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, vội bước theo sau. Nhìn ba bóng người hòa hợp phía trước, trong lòng ả dấy lên sự độc ác...
Điền Điềm, con khốn kia, mày chán sống rồi!
Lấy số, tìm bác sĩ, khám bệnh, xong xuôi một loạt thủ tục thì trời đã tối đen.
Vị bác sĩ trung niên gọi Cố Chính Trì ra hành lang, đi thẳng vào vấn đề: “Muốn chữa thế nào? Bảo thủ? Cấy da? Hay dùng thuốc trị sẹo?”
Hiện giờ kỹ thuật cấy da chưa phát triển, đa phần dùng để cứu mạng thương binh, bác sĩ nói rõ lợi hại.
“Bệnh nhân bị bỏng khá nghiêm trọng nhưng chưa đến mức phải cấy da để giữ mạng, cấy hay không cấy thì để lại sẹo ảnh hưởng dung mạo là chắc chắn. Thuốc trị sẹo tuy không đảm bảo hồi phục hoàn toàn nhưng hiệu quả phục hồi vẫn tốt hơn hai phương pháp trên, hay là cậu trao đổi với bệnh nhân xem sao?”
Cố Chính Trì biết, cái gọi là thuốc trị sẹo này không lưu thông trên thị trường, là bí dược lưu truyền từ trong cung đình năm xưa, dược liệu cần dùng vô cùng quý hiếm, muốn có được, đã không còn đơn thuần là vấn đề tiền bạc nữa.
Hút xong một điếu thuốc, hắn nói: “Tôi đi hỏi thử xem.”
Người còn chưa đến nơi, đã nghe thấy tiếng tranh cãi kịch liệt truyền ra từ phòng khám.
“Em họ, em đừng có nhìn gà hóa cuốc, ai cướp đàn ông của em chứ? Chị chỉ muốn chữa khỏi cho mẹ chị thôi.”
Choang!!!
Tiếng đồ vật gì đó bị xô đổ vung vãi đầy đất.
Mặt Cố Chính Trì trầm xuống, sải bước dài đi vào phòng khám.
Nhìn rõ cảnh tượng trong phòng, đôi mắt sắc bén của hắn nheo lại, chỉ thấy Nguyễn Bảo Châu đang đứng trước bàn, ống nghe, máy đo huyết áp và các dụng cụ y tế khác vương vãi khắp sàn...
Điền Điềm bị đẩy ngã lên bàn, đang giống như con ba ba nhỏ, lật qua lật lại mãi mà không ngồi dậy được.
Tuy hơi không đúng lúc nhưng hắn bỗng dưng muốn cười.