Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 476

❊ ❊ ❊

Do bôi thuốc, những vết phồng rộp trên mặt bà ta đã vỡ ra, nửa khuôn mặt đỏ tím lại, vết thương rỉ máu lộ cả thịt đỏ, phần rìa trông như đang lở loét.

Thoạt nhìn, vô cùng kinh hãi và đáng sợ.

Nguyễn Kháng Nhật và Cố Chính Trì đều không thốt nên lời.

Nguyễn Bảo Châu bịt miệng hét lên thất thanh, lùi lại một bước, suýt chút nữa thì ngã khỏi bậc tam cấp.

Đến khi hoàn hồn, biết mình phản ứng thái quá, ả vội bịt cái miệng nhỏ nhắn lại, nước mắt lã chã rơi: “Cô cả không đi bác sĩ sao? Cô cố ý dùng sức khỏe của mình để trừng phạt cháu đấy à?”

Nguyễn Tình co rúm người lùi vào bóng tối, như thể đang cố sức trốn tránh thứ gì đó khủng khiếp lắm.

Đáy mắt Nguyễn Bảo Châu lướt qua tia đắc ý. Cuối cùng cũng biết sợ rồi, tốt lắm!

Tất cả những điều này đều thu vào tầm mắt Cố Chính Trì, sự bạo nộ trong lòng hắn càng dâng cao. Cảnh tượng này sao mà giống đến thế! Giống hệt cái vẻ sợ hãi, khúm núm của mẹ hắn năm xưa khi người nhà họ Cố đánh đến tận cửa!

Nhìn Điền Điềm bất chấp vết thương trên người, chạy ra chắn trước mặt bảo vệ mẹ, tầm mắt hắn chợt hoảng hốt, phảng phất như nhìn thấy chính mình yếu ớt, bất lực và vô dụng của nhiều năm về trước.

Hắn bất chợt mở miệng: “Có phiền nếu tôi vào nhà ngồi chút không?”

“Anh Chính Trì.” Mặt Nguyễn Bảo Châu trắng bệch, cơ thể lảo đảo như muốn ngã.

Cặp mẹ con đê tiện này hại ả, đây rõ ràng là Hồng Môn Yến, không thể để anh Chính Trì bước vào trong nhà, chắc chắn bọn họ đã chuẩn bị sẵn bằng chứng để vu khống, hủy hoại ả.

Ả đưa ánh mắt cầu cứu nhìn sang Nguyễn Kháng Nhật, sắc mặt ông cụ lúc này cũng đang âm trầm.

Rõ ràng vì câu nói vừa rồi của Cố Chính Trì mà trong lòng ông ta đang không vui.

Đôi mắt hung tàn của lão già quét mạnh qua gương mặt hai mẹ con: “Là mày xúi giục Điền Điềm nhốt Bảo Châu trong nhà vệ sinh hả?”

Câu này là hỏi Nguyễn Tình.

Nguyễn Tình sững sờ, sự mờ mịt trong mắt không giống như giả vờ nhưng bà ta không giải thích, chỉ đưa mắt ra hiệu về phía hàng xóm láng giềng đang công khai vây xem hai bên.

“Bố đứng mỏi rồi nhỉ, có gì vào nhà hẵng nói, cái miệng của Bảo Châu cũng cần bôi thuốc đấy.”

Giải thích cũng không thèm giải thích, cứ một mực mời ông ta vào nhà. Nguyễn Kháng Nhật khẳng định chắc nịch, cặp mẹ con này nhất định đã chuẩn bị sẵn bằng chứng bất lợi cho Bảo Châu ở trong phòng.

Mục đích chính là hủy hoại tình cảm giữa Bảo Châu và Tiểu Cố.

Ông ta tức quá hóa cười: “Được, là tao đã xem thường mày, bị hai mẹ con bây chơi một vố.”

Lời này nói toạc ra cũng là để nói cho Cố Chính Trì biết, những gì nghe thấy và nhìn thấy sau khi vào nhà, đều là do hai mẹ con kia hữu tâm sắp đặt gài bẫy người vô tâm.

Bảo Châu bị nhốt vào nhà vệ sinh, bọn họ tìm đến tính sổ lại trúng phải liên hoàn kế của người ta.

Cố Chính Trì sau khi bình tĩnh lại cũng có chút nghi ngờ nhưng hắn quả thật không có sở thích đứng ở hành lang để người ta vây xem như khỉ, bèn sải bước đi trước.

Nguyễn Bảo Châu nắm chặt lấy vạt áo ông nội, Nguyễn Kháng Nhật vỗ nhẹ tay ả, ra hiệu không sao.

Trùng hợp nhiều quá thì chính là toan tính.

Cố Chính Trì là người thế nào? Lẽ nào lại không nhìn ra?

Cặp mẹ con này quá nôn nóng rồi.

Ông ta tràn đầy tự tin dắt cháu gái vào nhà, thế nhưng... bức điện báo mà ông ta dự đoán sẽ được đặt ở vị trí bắt mắt nhất trên bàn để người ta liếc qua là thấy, lại không hề xuất hiện.

Sắc mặt Nguyễn Kháng Nhật khẽ biến.

Ông ta không cam tâm đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt. Không có, hoàn toàn không có!

Sao lại như thế được?

Thế này lại thành ra những lời ông ta vừa nói là lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.

Nhưng không có thì vẫn tốt hơn là bằng chứng rành rành trước mắt, người một nhà làm ầm ĩ khó coi quá chỉ khiến Cố Chính Trì có ấn tượng xấu.

Trên bàn là hai đĩa đồ chay, một món măng xào và một món đậu phụ kho rõ ràng là đồ thừa từ hôm qua.

Trong lòng Nguyễn Kháng Nhật đã tức điên, con gái bị thương mà chỉ ăn những thứ này, để Cố Chính Trì nhìn vào sẽ đánh giá ông ta thế nào?

Được lắm! Hay lắm, đúng là coi thường hai mẹ con này rồi.

Ông ta giả vờ không nỡ, nhìn thấy hai mẹ con ăn uống đạm bạc như vậy, dường như cơn giận tích tụ ngoài cửa bỗng chốc tan biến.

“Sao lại ăn mấy thứ này? Mặt con đang bị thương cần tẩm bổ, hết phiếu thịt rồi sao? Sao không qua nhà lấy?”

Điền Điềm chạy vào nhà lao đến trước bàn, phát hiện bức điện báo cô ta cố tình để trên bàn đã biến mất, không cam tâm tìm kiếm khắp nơi...

Sau khi tìm không thấy, cô ta ném ánh mắt bất lực nhìn về phía mẹ, như hận sắt không thành thép.

Nguyễn Tình nắm chặt tay con gái, đối diện với ánh mắt ngầm cảnh cáo của cha mình, khó khăn nhếch môi cười gượng.

“Bố mới bảo Bảo Châu gửi phiếu lương thực và phiếu thịt sang, làm sao mà ăn hết được? Trời nóng nên không nuốt nổi đồ mỡ màng thôi, để bố phải lo lắng rồi, bố ngồi xuống nói chuyện đi ạ.”

Bắt gặp ánh mắt co rúm nhượng bộ của con gái, Nguyễn Kháng Nhật hài lòng. Cũng chưa đến nỗi ngu ngốc, không hùa theo đứa cháu ngoại kia làm chuyện ngu xuẩn, vọng tưởng hủy hoại Bảo Châu.

Điều ông ta không biết là biểu hiện của từng người sau khi vào cửa đều đã bị Cố Chính Trì thu hết vào đáy mắt.

Đến nước này thì còn gì không hiểu nữa? Có lẽ Điền Điềm muốn tính kế cô em họ nhưng đã bị người làm mẹ ngăn cản và dọn dẹp tàn cuộc.

Điều này khiến hắn không kìm được mà nhớ đến mẹ mình.

Những năm tháng hai mẹ con sống bên ngoài, bà cả Cố thường xuyên đánh tới cửa. Hắn cũng từng dùng những thủ đoạn mà bây giờ nhìn lại thấy rất nông cạn, vọng tưởng vạch trần bộ mặt thật của mụ ta trước mặt ông nội.

Tất cả đều bị mẹ hắn âm thầm ngăn lại.

Bà nói tâm ông cụ Cố không đặt ở hai mẹ con họ, bằng chứng có bày ra trước mắt thì họ cũng sẽ chọn cách không tin, thậm chí còn đẩy hắn vào chỗ nguy hiểm.

Khi đó hắn trẻ tuổi khí thịnh, mỗi lần vừa manh động, mẹ hắn sẽ luôn đi theo sau dọn dẹp đống hỗn độn.

Cảnh tượng lúc này giống với quá khứ biết bao?

Người mẹ này cũng giống mẹ hắn, là một người phụ nữ có đại trí tuệ.

Nhìn lại Điền Điềm đang cắn chặt môi, trong mắt lộ ra vẻ căm hận, hắn lại chẳng hề thấy cô ta ngu ngốc.

Cô ta chỉ muốn chứng minh bản thân, cô ta chỉ muốn để vị trưởng bối kia nhìn thấy, chẳng qua thủ đoạn còn non nớt, cô ta thì có lỗi gì?

Điền Điềm vẫn luôn chú ý đến hắn, khi thấy đáy mắt Cố Chính Trì lướt qua ý cười, tảng đá trong lòng cô ta buông xuống hơn nửa.

Nguyễn Hiện Hiện đã nói, muốn lọt vào mắt xanh của Cố Chính Trì, ít nhất để một người thông minh như hắn không ghét bỏ mình ngay từ đầu thì phải biến thành hắn.

Không phải cứ một mực tỏ ra yếu đuối, giả đáng thương để cầu xin sự đồng cảm.

Phải để hắn cảm thấy cô ta đáng thương, đó mới là đáng thương thật sự.

Ban đầu cô ta không hiểu.

Cho đến khi Cố Chính Hiên kể lại quá trình trưởng thành của Cố Chính Trì và Nguyễn Hiện Hiện bẻ nhỏ nghiền nát từng chi tiết để dạy cô ta phải làm thế nào...

Đằng kia, Nguyễn Kháng Nhật đã bắt đầu làm khó dễ. Ánh mắt từng trải qua khói lửa chiến tranh mang theo uy lực áp bức, ông ta nhìn chằm chằm vào Điền Điềm.

Mở miệng là định tội: “Tại sao lại nhốt em họ mày trong nhà vệ sinh?”

Điền Điềm nhìn lại với vẻ không hiểu gì, ánh mắt đó như muốn nói: [Ông đang nói cái quái gì vậy?]

“Trả lời tao!” Ông cụ bỗng nhiên quát lớn rồi dùng giọng điệu cực kỳ thất vọng nói:

“Bảo Châu vô tình làm mẹ mày bị thương, mày liền dùng cái cách ác độc này để trả thù nó sao? Quên mất là ai đã giúp mày chuyển từ Tây Bắc về Đông Bắc rồi à? Mày còn chút lòng biết ơn nào không?”

“Cháu không có!” Điền Điềm bật dậy, nước mắt lưng tròng.

“Cái gì mà nhốt nó vào nhà vệ sinh? Cháu từ đơn vị về là về thẳng nhà, chưa từng đến nhà họ Nguyễn, không tin ông có thể đi hỏi cảnh vệ khu gia đình xem cháu có đến đó không?”

Cô ta như một con thú nhỏ không chịu khuất phục trước nanh vuốt của mãnh hổ, gào lên khản cả giọng:

“Lòng biết ơn ư? Ông ép cháu xuống nông thôn thay cho Bảo Châu, ép cháu chịu tội thay cho nó... Sao nào, hay là giết cháu đi rồi đến trước mộ thắp nén nhang, cháu còn phải đội mồ sống dậy cảm ơn ông chắc?”

Cô ta khóc không thành tiếng, xoay mặt mẹ mình lại, để vết bỏng kia phơi bày trọn vẹn trước mặt mọi người.

“Còn nữa, ông nói với cháu đây là do Bảo Châu không cẩn thận gây ra? Phải “không cẩn thận” đến mức nào mới có thể tạt chính xác bát canh vừa mới bắc khỏi bếp nóng hổi lên mặt người mẹ cao hơn nó chứ? Ông ngoại, ông có muốn nghe xem mình đang nói cái gì không, hay là để cháu “không cẩn thận” một lần thử cho ông xem nhé?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »