Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 435

❊ ❊ ❊

Nói xong, Cảnh Tuyền nhanh chóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rút lui khỏi chiến trường.

Nguyễn Hiện Hiện đáng thương nhìn Mộc Hạ, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng ấm ức: “Em đâu có muốn nói chuyện với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô ta, thậm chí còn chẳng nhớ cô ta là ai. Là cô ta cứ sấn tới tìm em gây sự mà.”

“Được rồi, được rồi, em đừng ấm ức nữa. Chúng ta xuống nông thôn là để xây dựng tổ quốc, mục​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiêu không giống với vị nữ đồng chí chuyên theo đuổi đàn ông kia, nói không hợp thì thôi.”

Mộc Hạ xắn tay áo năm phân của cô lên, muốn xem​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỗ vừa bị Điền Điềm cấu có bị thương không.

Quần áo mùa hè bây giờ hiếm có loại tay ngắn, đa phần là tay lỡ năm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phân qua khuỷu tay. Mộc Hạ vén lên một chút, nơi đó trắng nõn như gương.

Nguyễn Hiện Hiện lộ vẻ ranh mãnh. Mấy tháng sau khi trọng sinh này cô đâu chỉ lo ăn uống vui chơi, hễ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thời gian là cô lại vào không gian hoàn thành kế hoạch huấn luyện mà Thống Thống vạch ra cho mình.

Đặc biệt là sau chuyến đi tỉnh Liêu, ý thức về khủng hoảng tăng lên, Mộc Hạ là một lính đánh thuê trước tận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế, đã trở thành huấn luyện viên võ thuật của cô. Các loại kỹ thuật chiến đấu, giết người được dạy luân phiên.

Cánh tay nhỏ không còn mềm nhũn nữa, cơ bắp săn chắc, Điền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Điềm cấu nửa ngày trời, ngay cả da cũng không cấu đỏ.

Biết cô không ngốc nghếch đứng yên chịu đòn, cô giáo Mộc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã chỉ đạo cô hai tháng, tạm thời hài lòng.

Vừa ra trận, hai cái gai lớn nhất đã lần lượt bỏ chạy. Dân thôn lại một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lần nữa chứng kiến sức chiến đấu của cô: Nói không lại, đánh cũng không lại!

Cho dù có mời chính quyền đến phân xử thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khả năng cao cũng sẽ thiên vị cô.

Con hàng này đã hoàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ toàn thành tinh rồi!

Nguyễn Hiện Hiện quay người, lấy từ trên xe xuống một hộp giấy, nhìn về phía Ôn Nhu vẫn đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cứng đờ, ánh mắt lướt qua chị ta, dừng lại trên người Kim Phi vẫn chưa hoàn hồn hẳn.

“Đồng chí Kim, lại gặp mặt rồi. Vẫn chưa chúc mừng đám cưới của anh. Chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quà mọn, chúc hai người đầu bạc răng long, sống đồng sàng, chết đồng huyệt.”

Kim Phi có nằm mơ cũng không ngờ vị thanh niên trí thức Nguyễn khét tiếng, vô ác bất tác, lấy việc chèn ép các thanh niên trí thức cùng viện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm thú vui trong miệng đối tượng của mình lại chính là vị nữ lãnh đạo khiến hắn vừa không cam tâm, vừa hướng tới, vừa khó dằn lòng...

Đến bây giờ còn có gì không hiểu? Tâm trí hắn rối bời, vừa kích động lại vừa xấu hổ. Mình vừa khoe khoang trước mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đương sự? Nói đối tượng của mình tốt đẹp thế nào, Nguyễn Hiện Hiện nhất định sẽ chủ động làm bạn với cô ấy?

Những lời này, đương sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có nghe thấy không?

Nhìn hộp quà được đóng gói tinh xảo, thắt nơ đỏ đang chìa ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước mặt, hắn nhận cũng không phải, mà không nhận cũng không xong.

Gương mặt vốn tuấn tú lúc xanh lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trắng, lúc trắng lại lúc đỏ.

Vẻ mặt của Nguyễn Hiện Hiện không chê vào đâu được nhưng khóe miệng lại nhếch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên một nụ cười quỷ dị: “Hửm? Không nhận rồi mở ra xem à?”

“Tôi, tôi không thể nhận quà của cô được.” Đối diện với nụ cười này,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Kim Phi bất giác lùi lại một bước, tay vẫy vẫy trước ngực.

Sắc mặt Nguyễn Hiện Hiện đột nhiên sa sầm: “Nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện không biết phải báo cáo à? Trả lời!”

Vẻ mặt Kim Phi trở nên nghiêm nghị, anh ta nghiến răng ken két. Rõ ràng biết anh ta kết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hôn, mà cố tình làm anh ta mất mặt trước mặt đông đảo bạn bè thân thích hay sao?

“Báo cáo lãnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đạo...”

Anh ta vừa nói được bốn chữ, Nguyễn Hiện Hiện đã dịu mặt lại, bước lên một bước, cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vỗ một phát vào bắp tay Kim Phi, vỗ mạnh đến nỗi Kim Phi phải nhăn nhó.

“Đùa chút thôi mà, ngày vui, nghiêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ túc vậy làm gì, cầm đi.”

Nói xong, cô nhét hộp giấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào tay Kim Phi.

Đối diện với đôi mắt to tròn, long lanh, như biết nói, đang truyền tải thông điệp “mở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra đi, mở ra đi, mau mở ra xem”, Kim Phi không tài nào từ chối được.

Anh ta nhận lấy cái hộp,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vừa định mở ra.

Hai chiếc xe đạp kêu “leng keng” từ cuối đường thôn phóng tới. Hai anh lính mặc quân phục,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gương mặt tươi cười rạng rỡ đi từ xa đến gần, người chưa tới mà tiếng đã tới:

“Trung đội trưởng, mượn được xe rồi, xuất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phát thôi, muộn nữa là lỡ giờ.”

Xe dừng ngoài cổng điểm thanh niên trí thức, hai người cười ngẩng đầu lên, còn định nói gì đó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì liền thấy một bóng lưng quen thuộc. Bóng lưng đó quay đầu lại, cười rạng rỡ với họ.

Nhìn rõ gương mặt quen thuộc kia, hai người bỏ cả xe đạp sải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đôi chân dài, hai bước đã vọt đến trước mặt Nguyễn Hiện Hiện.

“Là cô!”

“Sao cô lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở đây?”

“Tôi lao động ở đại đội Bình Đầu, vừa từ bên ngoài về. Còn các anh thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao? Sao lại xuất hiện ở đây?” Nguyễn Hiện Hiện biết rõ mà vẫn cố hỏi.

Một trong hai người gãi đầu: “Thì trung đội trưởng của chúng tôi kết hôn, hai chúng tôi vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hay được nghỉ phép nên đến đây góp vui. Cô lao động ở đây à, thật trùng hợp.”

“Đúng là rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trùng hợp.”

Trong thời gian làm nhiệm vụ ở tỉnh Liêu, gần như mọi người lính đều từng bị Nguyễn Hiện Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “cướp” đồ cũng từng được cô nhét thức ăn cho, không ai là không quen thuộc với cô.

Hai anh lính này cũng nằm trong số đó. Lần trùng phùng này cứ như gặp lại cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tri nơi đất khách, họ cứ thế đứng nói chuyện phiếm, mặc kệ những người xung quanh.

Ôn Nhu nhìn cảnh tượng trước mắt, bất giác siết chặt tay vào bên hông của Kim Phi, hỏi ra một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vấn đề đã luẩn quẩn trong đầu từ lâu nhưng chị ta không dám và cũng không muốn tin.

“Vị nữ lãnh đạo trong miệng anh, người có thể đồng thời chỉ huy cả hai bộ quân sự và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chính trị, vô cùng lợi hại, lại còn chủ động làm bạn với em... là cô ta sao?”

Bốn chữ cuối cùng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra vô cùng nhẹ.

Cho đến tận bây giờ chị ta vẫn không thể tin được vị nữ lãnh đạo được đối tượng của mình khoe khoang ra, thổi phồng đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mức “trên trời có, dưới đất không”, không có một điểm nào không tốt, lại chính là kẻ thù không đội trời chung của mình.

Giờ phút này, Ôn Nhu cảm thấy bản thân mình, thậm chí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả hôn lễ này đều biến thành một trò cười.

Mười phút trước, chị ta còn đang tiếc nuối vì ngày vinh quang nhất của cuộc đời mình mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện lại trốn đi đâu mất, nếu không, nhất định phải cho cô đẹp mặt.

Đúng vậy, chị ta đã mặc định rằng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện đang trốn tránh mình.

Chị ta không chỉ gả được cho quân nhân, mà còn là một trung đội trưởng. Ở thành phố, đây là một mối hôn sự tốt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến mức các gia đình phải tranh giành sứt đầu mẻ trán, cái hạng họ Nguyễn kia có vỗ ngựa cũng không theo kịp.

Chắc chắn là vì tự thấy hổ thẹn, vì ghen​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tị, sợ hãi nên mới trốn biệt ra ngoài.

Biến cố đột ngột ập đến như một gậy đánh vào đầu. Người đàn ông sắp cùng mình chung sống phần đời còn lại, vậy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà ở trước mặt kẻ thù truyền kiếp của mình cũng phải cúi đầu, chị ta thật sự còn hy vọng gì không?

Ôn Nhu ngã phịch xuống yên sau xe đạp, mặt mày xám ngoét như tro tàn. Mãi đến lúc này chị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta mới hiểu sự thất vọng và nguội lạnh thật sự chưa bao giờ là ồn ào hay cãi vã!

Đúng lúc này, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói phức tạp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và khô khốc của người chồng mới cưới: “Là cô ấy.”

Bên kia, sau niềm vui hội ngộ, hai anh lính nhiệt tình mới nhớ ra mục đích chính khi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến đây: “Đồng chí Nguyễn, Trung đội trưởng Kim của chúng tôi... cô cũng quen phải không?”

Nguyễn Hiện Hiện cười đầy ẩn ý:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Quen.” Đâu chỉ là quen.

Người đồng đội bên cạnh kéo tay áo người vừa nói. Xuất phát từ trực giác của quân nhân, người kia dường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như cũng cảm nhận được điều gì đó, cảm thấy mình vừa khơi lên một chủ đề không mấy tốt đẹp.

Anh ta gãi gãi mái đầu đinh, cố nặn ra nụ cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hớn hở hơn, la lên như một cậu nhóc mới lớn:

“Mở ra, mở ra! Trung đội trưởng, mau mở quà ra xem, xem​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng chí Nguyễn của chúng ta tặng anh quà cưới gì nào.”

Mặt Kim Phi sa sầm, anh ta nhấc nhấc hộp quà trong tay, cảm nhận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sức nặng của nó. Một linh cảm chẳng lành nảy lên trong lòng.

Mà sắc mặt của Ôn Nhu lập tức tái xanh. Kim Phi còn đang phỏng đoán chứ chị ta thì gần như đã có thể khẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ định cái con họ Nguyễn cố tình quay về đúng ngày hôm nay, sẽ “tặng” chị ta một món quà lớn như thế nào...

Trong lúc hoảng hốt, chị ta vội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ la lên: “Không được mở!”

Khung cảnh lập tức im phăng phắc. Người thông minh thì lộ ra nụ cười đầy ẩn ý, người không biết chuyện thì thắc mắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không biết chị ta phản ứng kịch liệt như vậy làm gì, sợ nhà chồng nhòm ngó tiền mừng cưới của mình sao?

Cũng có khả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ năng!

Nguyễn Hiện Hiện dừng cuộc nói chuyện với hai người lính, quay đầu lại, cười đối diện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ với vẻ mặt cầu xin của Ôn Nhu, nói một câu: “Cô dâu xấu hổ rồi.”

Cô chỉ dùng một câu nói, vài con chữ đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khuấy động lại bầu không khí tại hiện trường.

Lý Đại Chủy đứng trong đám đông, đảo mắt một cái, liền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vỗ tay theo nhịp: “Mở ra, mở ra, mở ra!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »