Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 461

❊ ❊ ❊

“Sáng tối quét dọn một lần là đủ rồi, làm thường xuyên quá dễ khiến chúng kinh sợ. Gà vịt con rất dễ bị stress, stress quá độ sẽ sinh bệnh, nghiêm trọng hơn là chết vì sợ đấy.”

“Nhớ rồi, nhớ rồi.” Lý Đại Chủy gật đầu lia lịa. Nguyễn Hiện Hiện ghé sát vào bà ta: “Làm cho tốt, để tâm vào, làm tốt tôi giao nhiệm vụ khác cho.”

Mặt Lý Đại Chủy xệ xuống, tăng khối lượng công việc mà cô coi là phần thưởng hả?

Nhưng nghĩ đến sự sùng bái của con cái, sự ân cần của chồng và cảnh đám dân thôn ghen ăn tức ở chỉ dám nói xấu sau lưng, tinh thần bà ta lại phấn chấn hẳn lên.

Câu nói tiếp theo của Nguyễn Hiện Hiện càng khiến bà ta hừng hực khí thế.

“Việc làm thêm có tiền thưởng.”

Nghe thấy tiền thưởng, mắt Lý Đại Chủy sáng rực lên, gặng hỏi dồn nhưng cô chỉ nói tạm thời giữ bí mật.

Vẽ bánh xong, Nguyễn Hiện Hiện tập hợp cốt cán xưởng mới lại họp, đầu bút gõ gõ xuống mặt bàn: “Đặt cho cái xưởng cái tên đi, không thể cứ gọi xưởng mới xưởng mới mãi được.”

Chiêu Đệ giơ tay đầu tiên: “Xưởng chăn nuôi số 1. Mấy doanh nghiệp đầu ngành trên tỉnh đều lấy tên số 1 cả, như Xưởng điện số 1, Xưởng ô tô số 1, Xưởng cơ khí số 1...”

“Ý nghĩa thì hay nhưng đọc không thuận miệng.” Mộc Hạ nói.

Chử Lê nhìn chị: “Thế nào gọi là thuận miệng?”

Mộc Hạ buột miệng: “Hằng Nguyên Tường, Dương Dương Dương.”

Chử Lê: “???”

Cố Thừa Hiên cầm giấy bút, lần lượt viết tên ba cô gái: “Mộc Hạ, Hạ, đại diện cho sự rực rỡ, sinh trưởng và sức sống. Chiêu Đệ, ngụ ý sự mong đợi. Nguyễn Hiện Hiện...”

Nói đến đây giọng anh ta khựng lại, cái tên này khá qua loa, có ngụ ý gì không nhỉ?

Con hàng nào đó giơ tay, cực kỳ tích cực: “Hiện là hiện trong quả báo nhãn tiền (hiện thế báo).”

Được rồi, Cố Thừa Hiên viết xuống: “Tên ba người có thể gộp lại hiểu là sinh mệnh nhiệt huyết đáng mong đợi đã đến, có thể dựa vào đó nghĩ một cái tên.”

“Sinh Mệnh Nhảy Nhót (ByteDance) thấy sao?”

Mộc Hạ lắc đầu, nghe tương lai quá, đừng để người ta hỏi xưởng ép dầu của chị tên gì, trả lời là Sinh Mệnh Nhảy Nhót, nghe có hợp lý không?

Mọi người mỗi người một câu, mắt thấy sắp cãi nhau to, Cố Thừa Hiên đặt bút viết lên giấy: “Hạ Huy thì sao? Ngụ ý ánh nắng phổ chiếu mặt đất, hào quang vạn trượng, tượng trưng cho sự tái sinh và hy vọng.”

Mộc Hạ: “Phèn!”

Trần Chiêu Đệ: “Hơi phổ thông.”

Nguyễn Hiện Hiện: “Không có tiên khí!”

Cố Thừa Hiên ném bút cái cạch, đẩy xe lăn đi thẳng, ông đây đếch hầu nữa.

Cuối cùng, cuộc họp bị gián đoạn bởi Phong Bạch vừa lặn lội từ nơi cách xa trăm dặm tới. Khi anh ta phong trần bước vào phòng họp, trên người vẫn còn vương mùi máu tanh.

Anh ta đi thẳng vào vấn đề: “Người đâu? Đưa đến quân bộ, tôi còn có việc.”

Nguyễn Hiện Hiện có nghe nói, Sư đoàn 3 đang vây quét ổ gián điệp ở tỉnh Liêu. Tỉnh Liêu - nơi long mạch xảy ra chuyện, trong lòng cô có suy đoán nên không làm mất thời gian của Phong Bạch.

Cô dẫn người đến phòng chứa củi đang nhốt Cảnh Tự. Người bên trong nghe thấy động tĩnh, gào đến khản cả cổ.

Cửa vừa mở, một miếng “đậu phụ thối còn sống” lao vút ra, Nguyễn Hiện Hiện và Phong Bạch đồng loạt lùi lại một bước.

Cảnh Tự như nhìn thấy cứu tinh, giọng khàn đặc nói nhanh như bắn súng liên thanh.

“Cố ý phá hoại tài sản tập thể là lỗi của tôi, tôi nguyện ý bồi thường toàn bộ, lắp cho thôn một cái máy điện thoại mới.”

Chuyện giả vờ hay không tính sau, chỉ cần rời khỏi đây về lại nhà họ Cảnh có bà nội tọa trấn... Sự tàn nhẫn trong lòng chưa kịp phát tiết hết, ngẩng đầu lên đã thấy Phong Bạch mặc quân phục với vẻ mặt lạnh lùng.

Ngay lập tức như nòng nọc tìm thấy mẹ.

“Đồng chí, tôi muốn, tôi muốn báo công an, người thôn này giam cầm tôi trái phép.”

Phong Bạch cúi đầu nhìn góc áo bị nắm chặt, sâu trong đáy mắt xẹt qua tia ghét bỏ. Con hàng bên cạnh đang nhe răng cười giới thiệu hai người.

“Đây là cháu trai lớn tương lai của tôi.”

“Đây là phòng nhì mà ông nội định cho tôi, cậu mang đi đi, đưa hắn về nhà ta nhận cửa nhận nhà.”

Sự kích động trên mặt Cảnh Tự từ từ biến mất, buông tay áo Phong Bạch ra, lùi lại một bước đầy cảnh giác và đề phòng.

Nhớ lại những gì trải qua hai ngày nay, đáy mắt hắn vẫn còn vương nỗi sợ hãi. Không ăn không uống, càng không ai thèm ngó ngàng...

Bốn bề im phăng phắc, mặc cho hắn gào rách cả cổ họng, hứa hẹn hàng loạt điều ước bất bình đẳng nhưng tuyệt nhiên không ai thèm đếm xỉa.

Hắn như bị người dân cái thôn này lãng quên.

Về lý trí hắn biết vì vụ cái điện thoại nên cán bộ thôn không thể thật sự quên hắn, chuyện hắn đến vùng nông thôn tỉnh Hắc ai cũng biết, dân thôn cũng không dám ngông cuồng đến mức công khai bỏ đói hắn đến chết.

Nhưng hiểu là một chuyện, còn thân mình trải nghiệm bị nhốt trong phòng tối, hai ngày hai đêm gào khản cổ trong bóng tối sinh ra nỗi sợ hãi lại là chuyện khác.

Nhìn nụ cười nửa miệng đầy vẻ trêu tức trên mặt vị hôn thê trên danh nghĩa do gia đình sắp đặt, hắn hiểu, cô ta chính là muốn chơi chết hắn.

Sống 20 năm nay, Cảnh Tự chưa từng gặp người phụ nữ nào ác liệt như vậy.

Khoảnh khắc này, hắn quyết định...

“Tôi đi theo anh.”

Còn ở lại đây, cô ta sẽ chơi chết hắn thật.

Câu nói “Mãnh long không áp địa đầu xà” (Rồng mạnh không đè được rắn đất/Phép vua thua lệ làng), lúc này đã được cụ thể hóa một cách sinh động.

Phong Bạch gật đầu, tự nguyện đi theo là tốt, đỡ phiền phức.

Phong Bạch lái xe tải quân sự đến, thế là Cảnh Tự không những bị buộc phải chen chúc với một nhóm quân nhân súng ống đầy mình ở thùng xe phía sau, mà còn được ăn no một bụng gió Tây Bắc.

Khi vào đến Quân đoàn 1, người hắn đã thoi thóp, thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.

Sau bàn làm việc có một ông cụ nghiêm nghị đang ngồi, nghe tiếng gõ cửa liền ngẩng đầu lên...

Cảnh Tự đã chuẩn bị sẵn sàng để giải thích rõ ràng, mối hôn sự này hắn không cần, ai thích thì lấy, giải thích sớm rời đi sớm...

Ai ngờ Phong Bạch buông một câu, khiến ánh mắt ông cụ vốn đang nghiêm nghị nhìn hắn bỗng chốc như nhìn kẻ thù giết cha.

“Thím út tương lai bảo, đây là phòng nhì nhà chuẩn bị cho thím ấy, trước khi chú út về, gửi tạm ở chỗ ngài để ngài dạy dỗ giúp.”

“Chống đẩy, hít xà, gập bụng mỗi thứ một ngàn cái, làm xong thì chạy việt dã 5km có mang vác, tối nay đến trước mặt tôi báo cáo.”

Phong Quảng săm soi đánh giá người mới đến, lạnh lùng ra chỉ thị rồi lại cúi đầu xem xét hồ sơ, chợt nhớ ra điều gì: “Giao nó cho Trung đoàn 3.”

Khác với Phong Bạch chú trọng vào sự linh hoạt của binh lính khi tác chiến, Trung đoàn 3 lại nổi tiếng với biệt danh “Trung đoàn bất tử”.

Tiêu chuẩn đánh giá binh lính ở đó, không nói đến chuyện ba đấm hạ gục mãnh thú thì cũng phải là dù chỉ còn một hơi thở trong trạng thái vô thức, bản năng vẫn phải điều khiển cơ thể tiếp tục chiến đấu.

Tùy tiện lôi ra một gã lính trơn ở đó, thể lực cũng có thể ngang ngửa với mấy tay lính to con bên xứ Gấu Nga.

Phong Bạch đưa tay lên môi, che đi ý cười, nhìn Cảnh Tự đồng tử co rút dữ dội, mặt cắt không còn giọt máu sau câu nói của ông nội anh ta rồi túm lấy cổ áo sau của hắn.

“Đi!”

Chống đẩy, gập bụng, hít xà mỗi thứ một ngàn cái? Thú thật không dám giấu, Cảnh Tự hắn một món cũng làm không nổi.

Ý của câu “trước tối nay đến báo cáo” chính là làm không xong thì không cần đến, mai làm tiếp, mai không được thì mốt, có thể kéo dài vô thời hạn, chừng nào đạt chỉ tiêu mới thôi.

“Không, Thủ trưởng Phong, tôi nghĩ ngài chắc chắn hiểu lầm rồi, nhà họ Cảnh phái tôi đến tỉnh Hắc chỉ để đón em gái ra tù, tuyệt đối không có ý mạo phạm, ngài nghe tôi giải thích...”

Hành lang yên tĩnh chỉ còn vang vọng tiếng gào thét của Cảnh Tự, bị Phong Bạch túm cổ áo lôi đi xềnh xệch, hai tay hắn cứ quơ quào lung tung trước mặt, cố gắng bám víu vào một thứ gì đó...

Khi bị ép đứng giữa trại huấn luyện của Trung đoàn 3, đối diện với vị Trung đoàn trưởng vạm vỡ như gấu chó, Cảnh Tự thấy trước mắt tối sầm từng đợt.

Bao nhiêu câu chửi thề tích tụ mấy ngày nay sắp sửa tuôn trào nhưng vào giây phút quyết định, hắn lại hét lên một tiếng “Báo cáo”.

Đáy mắt Trung đoàn trưởng thoáng qua tia thất vọng.

“Báo cáo Trung đoàn trưởng, tôi đã ba ngày chưa ăn uống gì, sợ thể lực không đủ sẽ xảy ra sự cố trong lúc huấn luyện, có thể ăn cơm xong rồi mới tập được không?”

Câu trả lời của đối phương vô cùng ngắn gọn súc tích: “Không được.”

Ông ấy đã nghe nói rồi, cái thân hình như con gà luộc thế này mà đòi làm chồng lẽ cho Cung Dã sao?

Năm xưa Cung Dã mới mười lăm tuổi đã được Thủ trưởng đưa vào quân đội, trong vòng mười phút hoàn thành năm trăm cái chống đẩy một tay, sức mạnh cơ bắp biến thái ấy đã khiến anh chinh phục cả Quân đoàn 1 ngay ngày đầu tiên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »