Đương nhiên là cô muốn. Tài xế mang về không ít, cô lại “kẹp” thêm không ít hàng riêng vào. Cuộn băng trong tay Lâm Mạn là hàng “xịn” từ cửa hàng hệ thống, chất lượng âm thanh không khác gì băng gốc.
Nghe là hiểu ý, Lâm Mạn lập tức hiểu ra. Đây là đang ám chỉ rằng cô có rất nhiều băng cassette, muốn nhờ mình làm cầu nối!
Ngón tay chọc vào trán con nhóc quỷ quái này: “Chỉ giỏi bày trò. Lát nữa chị tìm em. Giờ lên lầu trước đi, trên lầu đang đợi mình em đấy.”
“Hì hì hì! Vậy chị Mạn, em lên trước nhé.”
Nguyễn Hiện Hiện bán không phải là băng cassette, mà là bán sự hoài niệm. Cô còn nhớ kiếp trước, vào thời điểm trước và sau Cải cách mơe cửa, cô đã mua được một cuộn băng cassette của thần tượng từ tay một người buôn hàng.
Lúc đó cô vui sướng vô cùng, nói không khoa trương, trước khi đi ngủ còn phải lôi ra, đặt trong lòng trân trọng sờ nắn.
Niềm vui sướng đó sau này dù có được thứ gì tốt hơn cũng không thể thay thế được.
Niềm vui sẽ được lan truyền. Hy vọng khi thế hệ của họ già đi, ngồi trên ghế bập bênh nhìn con cháu mình theo đuổi thần tượng cũng có thể nhớ lại năm đó, dưới cơn mưa bụi hoa hạnh, niềm hạnh phúc khi mình nhận được cuộn băng cassette đầu tiên của thần tượng.
Rồi tự hào nói với con cháu một câu: “Thần tượng của tụi bây bay không bằng đâu, ngôi sao mà bà nội mày theo đuổi năm đó mới thật sự là ngôi sao!”
...
Cốc, cốc, cốc!!
Cửa phòng họp trên tầng bốn vang lên tiếng gõ. Cuộc nói chuyện ồn ào bên trong dừng lại, vệ sĩ mở cửa, ra hiệu Nguyễn Hiện Hiện có thể đi vào.
Trước chiếc bàn dài, ngoài lão Phong và Mộc Hạ, còn có rất nhiều gương mặt xa lạ. Một lão giả trông có vẻ đang bực bội, ánh mắt đặc biệt sắc bén.
Nguyễn Hiện Hiện sờ mũi, cô nhận ra rồi. Đó là thủ trưởng Sư đoàn 3. Phong Bạch đã cho cô xem ảnh của đối phương, không ngờ ông ta còn đến nhanh hơn cả mình.
“Đồng chí Nguyễn, lại đây, ngồi bên này.”
Phong Quảng vẫy tay. Trong một dịp trang trọng, tuy ông không nói rõ mối quan hệ của cả hai nhưng vị trí được chừa sẵn ở bên tay trái ông đã thể hiện sự coi trọng của ông.
Cô thấy một vài ánh mắt đang ngấm ngầm đánh giá mình cũng đã thu về.
Nguyễn Hiện Hiện thản nhiên ngồi xuống. Câu chuyện trên bàn dài lại được tiếp tục. Mộc Hạ đã nộp bản vẽ của máy thu tín hiệu, hiện đang được khóa trong két sắt ở góc phòng.
Bây giờ họ đang thảo luận xem, sau khi nộp thứ này lên, có thể mang về lợi ích gì cho tỉnh Hắc.
Giới quân sự muốn trang bị, giới chính trị muốn kinh phí, giới thương nghiệp muốn chỉ tiêu. Ba giới quân-chính-thương đang xoay quanh chủ đề này để thảo luận.
Nguyễn Hiện Hiện yên lặng lắng nghe, bất giác nhớ lại cuộc đối thoại trong phòng bệnh đêm đó với Mộc Hạ.
Cô chủ trương chủ nghĩa anh hùng cá nhân, thứ này là của Mộc Hạ, nộp lên để đổi lấy cho chị một chức vụ trong quân đội.
Mộc Hạ đã bác bỏ đề nghị của cô: “Cá nhân nộp lên, cấp trên sẽ ghi quân công cho chị. Nhưng em phải biết, nộp lên với danh nghĩa cá nhân, không thể nào thu về lợi ích lớn bằng việc nộp lên với danh nghĩa của tỉnh Hắc.”
Đạo lý này Nguyễn Hiện Hiện hiểu. Ví dụ, cá nhân nghiên cứu ra một con robot chiến đấu, nộp lên trên sẽ nhận được phần thưởng rất hậu hĩnh. Nhưng nếu là một công ty lớn, một tập đoàn lớn nghiên cứu ra robot và nộp lên, lợi ích thu về sẽ luôn nhiều hơn cá nhân.
Tiền bạc chỉ là thứ yếu, quyền phát triển, quyền sản xuất, quyền tham gia và quan trọng nhất vẫn là sự coi trọng của cấp trên.
Bạn nhặt được ví tiền của người giàu nhất, trả lại thì căng lắm cũng chỉ nhận được một khoản tiền cảm ơn. Nhưng nếu một người cùng tầng lớp nhặt được và trả lại thì cái giá mà người giàu nhất phải trả sẽ lớn hơn nhiều.
Tặng tiền cảm ơn là thao tác cơ bản, nếu không nhượng bộ một phần lợi ích để hợp tác vài dự án, tin tức truyền ra ngoài, danh tiếng trong giới sẽ rất khó nghe.
Lời thật thì không dễ nghe nhưng sự thật chính là như vậy.
Người thấp cổ bé họng, làm gì cũng là “việc nên làm”. Chỉ khi đứng ở cùng một tầm cao, mới có quyền lên tiếng tranh thủ.
Hơn nữa giao thứ này cho tỉnh Hắc, tỉnh Hắc được lợi, lão Phong lẽ nào lại quên người có công lớn nhất? Biết đâu những gì tỉnh Hắc có thể cho, còn nhiều hơn cả những gì cấp trên trực tiếp trao tặng.
Cả hai đều hiểu đạo lý này. Có một người đồng đội hợp tam quan chính là ở điểm đó, không cần phải tranh cãi vì bất đồng quan điểm hay lý tưởng, việc bàn bạc kế hoạch tiếp theo cũng rất thuận lợi.
Thoát khỏi dòng suy nghĩ, Dư Chí Quang đang nhìn cô với vẻ mặt cười như không cười.
“Máy thu tín hiệu là do hai người bạn nhỏ này làm ra. Các vị cãi nhau đến đỏ mặt tía tai, không cần hỏi ý kiến của người trong cuộc sao?”
Chia rẽ ly gián! Đây là hành động chia rẽ ly gián một cách trần trụi và công khai!
Trong lòng Nguyễn Hiện Hiện thầm mắng: “Đồ già khốn kiếp! Đây là đang trả thù mình vì đã gài bẫy ông ấy đây mà!”
Quả nhiên một người đàn ông trông rất tinh ranh đã chĩa mũi nhọn về phía cô.
“Là đồng chí Nguyễn phải không? Tầm quan trọng của việc hỗ trợ kinh tế đối với sự phát triển của một tỉnh, chắc hẳn cô hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Thay vì dùng nó để tô điểm cho những thứ “mặt tiền” vô dụng, chi bằng dùng vào chỗ thiết yếu để phát huy giá trị và tác dụng lớn nhất. Chắc hẳn đồng chí Nguyễn, người đã kiếm bộn tiền tại hội nghị ngoại giao sẽ hiểu đạo lý này.”
Trước khi Nguyễn Hiện Hiện vào, ông ấy đã thử “nắn gân” Mộc Hạ. Qua mấy lần giao đấu bằng lời, nữ đồng chí nhỏ kia không có tính công kích nhưng vấn đề là ném ra câu hỏi nào, đều bị chị trả về y như cũ, nói chuyện với chị rất bực bội.
Tình hình cơ bản của Nguyễn Hiện Hiện, ông ấy đã nghe nói qua. Một kẻ vô cùng tham tiền, hám công danh. Đã có thứ để cầu thì sẽ có cách để khống chế.
Vệ sĩ của Lâm Duệ Thông bước lên, ghé vào tai Nguyễn Hiện Hiện thì thầm vài câu, đại khái là giới thiệu thân phận của người vừa nói.
Chu Khởi là một phó khoa có thâm niên khá sâu ở sở tỉnh. Những người có thể tham gia cuộc họp hôm nay đều là nhân vật lớn của các bộ. Ông ấy chỉ là một phó khoa mà vừa mở miệng đã có sức tấn công mạnh như vậy, là do một người đàn ông trung niên mặt cười như Phật Di Lặc ngồi đối diện ra hiệu. Người đó mới là kẻ cầm đầu bên phía chính trị có mặt tại đây.
Nói cách khác, Chu Khởi chính là “cái loa” của người cầm đầu kia.
“Ông nói bậy!” Đột nhiên một người đàn ông thô kệch mặc quân trang, cao ít nhất một mét chín, vạm vỡ, đập bàn đứng dậy, chỉ thẳng vào mũi Chu Khởi mà chửi: “Mẹ già nhà ông dạy ông nói mua sắm trang bị quân dụng là “tô điểm mặt tiền” à? Phỉ báng, vu khống, phá hoại hình ảnh quân đội! Cấp trên có biết cái suy nghĩ sáng tạo này của ông không?”
“Tôi nói quân đội là “mặt tiền” canh giữ cửa ngõ quốc gia, dùng từ “tô điểm” thì có vấn đề gì à? Không có văn hóa thì về nhà mà học, bớt chạy đến đây làm trò cười cho thiên hạ.”
“Ông...” Gã đàn ông thô kệch tức điên lên. Nhưng cái miệng của đám văn nhân lợi hại thế nào, ai từng lĩnh giáo đều biết. Ông ấy nói không lại, ngược lại còn tự làm mình tức chết.
Người cầm đầu bên chính trị bưng tách nước lên, mỉm cười.
Chu Khởi dời tầm mắt, mũi nhọn lại chĩa về phía Nguyễn Hiện Hiện: “Đồng chí Nguyễn là người có học, chắc sẽ không cấu kết làm bậy với đám thô lỗ không biết mấy chữ này chứ.”
Đối phó với một con nhóc miệng còn hôi sữa, hoàn toàn không cần dùng đến lời lẽ cao siêu gì. Chỉ cần “tâng” cô lên, một câu “người có học” là đã tự động tách mối quan hệ của cô ra khỏi quân đội.
Giống như người có văn hóa ghét võ phu thì võ phu chỉ càng ghét hơn đám trí thức “nói thì không nói lại, đánh thì không đánh được”. Một câu nói của ông ấy đã tự động xếp Nguyễn Hiện Hiện vào phe mình, khiến quân đội theo bản năng sinh ra ác cảm với cô.
Ai mà không biết quan hệ của Nguyễn Hiện Hiện với quân đội thân thiết hơn. Nếu cô phủ nhận, một là cũng tự phủ nhận thân phận “người có học” của mình, hai là cũng coi như vạch mặt với phe chính trị.
Chỉ cần hơi sơ sẩy rơi vào bẫy ngôn từ, cô cũng coi như đã làm cho quân đội, vốn đang nâng đỡ cô, phải thất vọng.
Lòng người đều là nguội lạnh dần dần từng chút một.
Chu Khởi nghĩ nếu cô nói vài câu ba phải, không đắc tội bên nào thì những người có mặt ở đây đều là người thông minh, một người ngay cả lập trường của mình cũng không rõ ràng, giá trị lợi dụng cũng chỉ đến thế mà thôi!
Dù sao thì cũng đều là một cái bẫy. Ông ấy nắm chắc phần thắng, nhìn Nguyễn Hiện Hiện đang ngẩng đầu lên.