Phong Diễm Bạch Miêu kéo lê cái chân bị thương rướm máu, chậm rãi tiến về phía Thời Nhàn. Ngay lúc Thời Nhàn muốn lần nữa đặt tên lên cung, Phong Diễm Bạch Miêu đã nhìn chuẩn thời cơ, nó bật dậy, lao nhanh như chớp về phía nàng. Thời Nhàn nhất thời tâm thần xao động, bỏ lỡ cơ hội bắn cung tốt nhất.
Đối mặt với Phong Diễm Bạch Miêu đang lao tới, nàng theo bản năng lách người sang một bên. Dù né được đòn tấn công của yêu miêu, nhưng tay phải của nàng vẫn không tránh khỏi bị để lại ba vết cào sâu hoắm.
Tay phải Thời Nhàn khẽ run rẩy, làn da rách toạc bắt đầu rỉ máu, cơn đau ập đến tức thì.
Nàng cắn răng chịu đau, cất cung vào nhẫn trữ vật. Thời Nhàn biết rằng tay phải bị thương, không thể kéo cung hết sức lực để gây sát thương chí mạng cho Phong Diễm Miêu Yêu, nên đành thu Trường Lê Cung lại, đổi thành Thanh Xà Kiếm.
Lúc mới bị thương còn chưa thấy gì, nhưng chỉ vài giây sau, cơn đau từng đợt như thủy triều ập tới. Thời Nhàn lén liếc nhìn vết thương, máu tươi theo mu bàn tay chảy xuống, có giọt đã trượt vào lòng bàn tay, khiến tay cầm kiếm của nàng cũng trở nên trơn trượt. Ba vết thương sâu tới tận xương trông vô cùng dữ tợn và đáng sợ.
Ở phía xa, trong mắt Thời Lâu thoáng qua vẻ xót xa, môi khẽ động đậy, cuối cùng lại trở về vẻ bình thản như cũ.
Tiếp đó, Phong Diễm Bạch Miêu với tốc độ nhanh như chớp điên cuồng tấn công Thời Nhàn. Dù Thời Nhàn đã dốc toàn bộ tinh thần để né tránh, trên người vẫn không tránh khỏi bị để lại vài vết thương, tuy nhiên vẫn nhẹ hơn nhiều so với vết cào trên mu bàn tay.
Phong Diễm Bạch Miêu cũng chẳng chiếm được ưu thế gì lớn, trên thân nó cũng bị Thanh Xà Kiếm của Thời Nhàn chém trúng mấy nhát. Chỉ là con yêu miêu này quá nhanh nhẹn, mỗi lần đều chỉ để lại một vết xước nông rồi nó đã kịp lách người né tránh. Thế nhưng vì toàn thân nó phủ lông trắng muốt, chỉ cần dính chút máu cũng trở nên vô cùng nhếch nhác.
Cứ qua lại như thế, mặt trời đã lặn, linh khí trong đan điền của Thời Nhàn cũng đã tiêu hao gần hết.
Nhưng Phong Diễm Bạch Miêu cũng chẳng khá khẩm hơn nàng là bao.
Dù vậy, Thời Nhàn không dám lơ là chút nào, bởi trong quá trình giao đấu, Phong Diễm Bạch Miêu chỉ phun ra vài lần bạch diễm, mỗi lần đều suýt chút nữa thiêu nàng thành than đen. Cho dù không thành than, bộ y phục màu nhạt của nàng giờ đây cũng đã bị nhuộm đen, ngay cả mái tóc cũng không tránh khỏi.
Thời đại này, tu tiên giả dù nam hay nữ đều yêu cái đẹp và thích sạch sẽ. Mái tóc này của Thời Nhàn vừa dày vừa mượt, nàng mất bốn năm năm mới nuôi dưỡng được như vậy, không biết đã bao lần soi gương tự luyến, giờ đây bị một con Phong Diễm Bạch Miêu phá hỏng hết cả, bảo sao nàng không tức giận cho được!
Thời Nhàn sớm đã nghe theo lời Thời Lâu chỉ bảo về những thiếu sót trong trận chiến buổi sáng. Dù không thể thay đổi ngay lập tức, nhưng nghĩ ra vài kế sách ứng biến để bù đắp khuyết điểm thì vẫn có thể.
Ngay từ trước đó khi giao đấu với Phong Diễm Bạch Miêu, Thời Nhàn đã giả vờ vô ý chém kiếm khí vào một cái cây lớn không xa. Giờ đây, sau vô số lần chịu đựng kiếm khí gia trì linh lực, cái cây đó vốn đã lung lay sắp đổ, chỉ cần thêm một lực tác động nữa là có thể đổ rạp xuống đất.
Việc Thời Nhàn cần làm bây giờ là ép Phong Diễm Bạch Miêu vào gần thân cây, để khi cành cây đổ xuống có thể vô tình đè trúng hoặc giáng cho nó một đòn chí mạng.
Thời Nhàn cố ý lộ ra một sơ hở cho Phong Diễm Bạch Miêu đang tìm kiếm cơ hội. Đôi mắt mèo sắc bén lập tức phát hiện ra vấn đề, nó "vút" một cái lao tới tấn công, nhắm thẳng vào sơ hở của Thời Nhàn mà đánh tới.
Đã lộ ra sơ hở, dù là cố ý hay vô tình, Thời Nhàn thực chất rất khó né tránh đòn tấn công của Phong Diễm Miêu Yêu. Điều duy nhất nàng có thể làm, và cũng là điều nàng muốn làm, chính là mượn đà bị tấn công để thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch.
Quả nhiên, dù né được lợi trảo của Phong Diễm Bạch Miêu, nhưng luồng bạch diễm ập tới không hề nương tay với Thời Nhàn.
Nàng đan hai tay lại chặn đòn bạch diễm, nhưng vẫn bị bỏng nặng. Vết thương trên mu bàn tay vốn đã đóng vảy, nay lại thêm những vết máu loang lổ và dấu vết bỏng rát khiến bàn tay vốn trắng nõn giờ trông không còn ra hình thù gì nữa. Thế nhưng Thời Nhàn không còn thời gian để xót xa cho đôi bàn tay của mình.
Thanh Xà Kiếm trong tay thuận thế chém xuống. Phong Diễm Bạch Miêu đã phun ra ba luồng hỏa diễm, lúc này đang là lúc linh khí nó cạn kiệt, không thể phóng ra hỏa diễm được nữa. Đối mặt với kiếm khí của Thời Nhàn, nó không còn chỗ trốn, theo bản năng muốn chạy về phía sau.
Thời Nhàn nhìn chuẩn hướng nó bỏ chạy, khóe miệng khẽ nhếch lên, trong mắt cũng lộ vẻ nhẹ nhõm.
Khi Phong Diễm Bạch Miêu dễ dàng né được kiếm khí, nó đã nảy sinh bất an, nhưng rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu thì nó chưa kịp phản ứng.
Tốc độ của Phong Diễm Bạch Miêu tuy nhanh, nhưng làm sao nhanh bằng kiếm khí. Ngay khi nó lùi lại, kiếm khí của Thanh Xà Kiếm đã quét ngang qua thân cây.
Cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà đã sẵn sàng. Cái cây cổ thụ đổ ập xuống theo tiếng động, trông có vẻ chậm chạp nhưng lại khiến Phong Diễm Bạch Miêu vốn đang cảnh giác với Thời Nhàn không kịp hoàn hồn.
"Meo!"
Một tiếng kêu thê thảm xuyên thấu màng nhĩ Thời Nhàn, khiến nàng không khỏi nhíu mày, nhưng sự phấn khích trong mắt vẫn không thể giấu nổi.
Bụi mù dần lắng xuống, Phong Diễm Bạch Miêu bị thân cây đè nát một chân, dùng ánh mắt đau đớn và oán hận nhìn chằm chằm vào Thời Nhàn.
Thế nhưng vệt máu chảy trên mặt đất cho thấy nó hiện đã bị thương nặng. Bộ lông trắng muốt vốn đã bẩn thỉu nhếch nhác, tiếng kêu yếu ớt mà thê lương trong ánh hoàng hôn đang dần tắt lịm trở nên vô cùng rợn người và quái dị.
Ngay lúc Thời Nhàn sắp tiếp cận Phong Diễm Bạch Miêu, nó không biết lấy đâu ra sức lực, đột ngột rút chân ra khỏi thân cây, phun về phía Thời Nhàn một luồng bạch diễm nóng rực. Thời Nhàn theo bản năng né tránh, trong làn khói mờ ảo nhìn thấy Phong Diễm Bạch Miêu khập khiễng hai chân, lao nhanh về phía trước.
Tốc độ tuy nhanh, nhưng so với trước đó đã chậm hơn không biết bao nhiêu lần. Thời Nhàn vất vả lắm mới đánh nó đến bán tàn, đương nhiên không để con mồi tới tay lại bay mất như vậy, vội vàng nhảy vọt đuổi theo.
Nhìn thấy cảnh này, Thời Lâu vốn đã cảm thấy trời tối không ổn, lông mày nhíu chặt lại, nhưng chỉ dừng lại một giây rồi lập tức bay người đuổi theo Thời Nhàn, chỉ để lại một câu: "Các ngươi cứ ở nguyên tại chỗ, ta đi đưa A Nhàn về ngay."
Nói đoạn, bóng người đã biến mất tại chỗ.
Phong Diễm Bạch Miêu tuy tốc độ chạy nhanh, nhưng trước đó đã bị Thời Nhàn làm bị thương hai chân, giờ đây căn bản không chạy nhanh bằng nàng.
Chỉ là linh khí của Thời Nhàn cũng đã tiêu hao không ít, nên tốc độ cũng chậm hơn trước nhiều. Phải đến khi Thời Lâu đuổi theo một quãng đường dài mới bắt kịp bóng dáng Thời Nhàn.
Nhìn thấy Thời Nhàn đang phấn khích dùng tay trái túm lấy một con Phong Diễm Bạch Miêu, Thời Lâu chậm rãi tiến lại gần, lắc đầu bất lực, nhưng sự cưng chiều trong mắt thì không thể che giấu.
Thời Nhàn nở một nụ cười thật tươi, gương mặt lấm lem bụi bặm lại toát lên vẻ vui sướng lạ thường, khiến Thời Lâu không nhịn được mà mỉm cười.