Hai người đều mở to mắt nhìn khoảng không trống rỗng, sau đó dồn ánh mắt vào người Thời Nhàn.
Người em thầm nghĩ, đây chính là năng lực của tiên nhân sao?
Nếu mình cũng có năng lực này, liệu có phải có thể giết sạch tất cả những kẻ bắt nạt hai chị em mình hay không?
Người chị lại nghĩ, tiên nhân này liệu có làm hại em gái mình không?
Thật đáng sợ.
Nghe nói tiên nhân cực kỳ hung tàn, nơi nào đi qua thì cỏ không mọc nổi, hở chút là giết người cướp của... Thế nhưng hai chị em đâu có thứ gì đáng để tiên nhân cướp đoạt chứ?
"Bái, bái kiến tiên nhân." Người chị được giáo dục lễ nghi rất tốt, dù có sợ hãi đến đâu cũng không quên hành lễ.
Ánh mắt người em như một con sói con, nhìn chằm chằm vào Thời Nhàn không nói một lời.
"Ngươi có biết không? Nếu hôm nay là tiên nhân khác đến, ngươi nhìn nàng như vậy, nhẹ nhất cũng là bị móc mất đôi mắt."
Hai người lập tức bị câu nói này dọa cho tái mặt.
Người em vẫn bướng bỉnh muốn phản bác, liền nghe Thời Nhàn thản nhiên nói: "Các ngươi cho rằng những đau khổ, nhục nhã và ngược đãi mà mình phải chịu đựng là điều người thường khó lòng chịu nổi, cảm thấy thế gian không có nỗi khổ nào sánh bằng những gì mình đã trải qua, nên tự cho rằng mình không sợ hãi điều gì."
"Thế nhưng các ngươi lại không biết, khổ đau và mài mòn ở thế gian này vốn dĩ không có giới hạn, cái ác của nhân tính mà các ngươi cảm nhận được, chỉ mới là bề nổi nông cạn mà thôi."
Nghe những lời của Thời Nhàn, người em dường như rất không phục.
Người chị lại khựng người lại, chìm vào thế giới của riêng mình, đôi mắt vô hồn, lẩm bẩm: "Đúng vậy, sao lại trở thành như thế này chứ?"
"Không nên là như vậy mới phải."
"Tu sĩ nên mang lòng đại nghĩa, chí hướng vì thiên hạ, cả đời phấn đấu vì cầu đạo... Phàm nhân nên kính sợ tu giả, ngưỡng mộ tu giả, khao khát trở thành tu sĩ, mong có ngày phá tan hư không."
"Kết giao thiện duyên, che chở phàm nhân, bảo vệ một giới... Đây chẳng phải là trách nhiệm của tu sĩ sao?"
"Tại sao thế giới này lại biến thành bộ dạng này?"
Nghe thấy lời của người chị, Thời Nhàn lập tức kinh ngạc.
Ánh mắt vô thức rơi trên người cô bé.
Phá tan hư không?
Đây là lời mà một cô bé phàm nhân bình thường có thể nói ra sao?
Đúng lúc này, người em quét ánh mắt lạnh lùng chán ghét nhìn chị mình, bĩu môi đầy phiền chán nói: "Lại nữa rồi. Lúc nào cũng nói mấy lời điên rồ. Chuyện của tu sĩ thì liên quan gì đến chị? Chị thì biết tu sĩ phải làm gì sao?"
Nhìn người em đang sắp phát điên, Thời Nhàn lại nghiêm túc gật đầu: "Ta thấy chị ngươi nói rất đúng."
Kết quả người em nhìn Thời Nhàn với ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, nếu không phải kiêng dè nàng là tu sĩ lợi hại, e là đã xoay người bỏ đi.
"Một người ngay cả tu sĩ còn chưa từng thấy, mà cứ rao giảng khắp nơi tu sĩ phải làm thế nào? Nực cười."
Đột nhiên, Thời Nhàn hiểu vì sao người chị lại bị gọi là kẻ ngốc.
Tư tưởng không hòa hợp với thế giới này, người khác không công nhận, không thấu hiểu, thế là cô trở thành một kẻ ngốc hoàn toàn.
Còn về việc tư tưởng đó từ đâu mà ra... Thời Nhàn không vội tìm câu trả lời.
"Vậy bây giờ hai người đã gặp rồi đó? Ta chính là tu sĩ. Ta có thể dạy các ngươi tu sĩ nên làm gì, phải làm sao mới có thể trở thành một tu sĩ đủ tư cách."
"Thế nào, các ngươi có nguyện ý không?"
Đúng vậy, là các ngươi.
Thời Nhàn vốn dĩ chỉ đến vì người chị, nhưng sự gan dạ và tính cách của người em này lại khiến nàng rất hài lòng.
Có lẽ là do nơi hẻo lánh này chưa từng có tu sĩ ghé qua, cũng có thể là do cô bé thực sự gan dạ.
Đôi mắt không chút sợ hãi, lại chứa đầy tham vọng kia, rất khiến người ta mê mẩn.
Dám vài lần nghi vấn lời của tu sĩ, thậm chí là mỉa mai, phản bác, đừng nói là một cô bé, ngay cả một tu sĩ cấp thấp cũng chẳng dám nghĩ tới.
Dù là vì vô tri hay thực sự vô úy, Thời Nhàn đều thích những đứa trẻ có gan dạ và thông minh như vậy.
Người chị ngơ ngác nhìn Thời Nhàn, còn người em thì vẻ mặt đầy cảnh giác.
Thời Nhàn tặc lưỡi: "Nếu ta là nam tu, các ngươi cảnh giác ta có lẽ còn có lý do. Nhưng ta là một nữ tu thuần túy, ngươi cho rằng trên người hai chị em các ngươi... có gì đáng để ta mưu đồ?"
Cả hai lập tức đỏ bừng mặt.
Họ vừa nghèo vừa yếu, đến miếng ăn cũng không đủ, quả thực chẳng có gì đáng để người khác mưu đồ.
Ngay cả khi muốn tìm người làm nha hoàn, người ta còn chê họ tuổi còn quá nhỏ không làm được việc.
"Nói đi cũng phải nói lại, ta vẫn chưa biết tên của hai chị em các ngươi."
Người em mím môi không nói, người chị do dự một lúc, chậm rãi đáp: "Tiên nhân tiền bối... con tên là Vinh Thủy Thanh, em gái tên là Thủy Như."
Vinh Thủy Như tặng chị một cái nhìn "tử thần", Vinh Thủy Thanh lại chẳng hề cảm nhận được, hoặc có lẽ cô đã quá quen với ánh mắt này đến mức vô thức bỏ qua.
"Cái tên này, không giống tên của con nhà nông bình thường chút nào."
"Ta cũng không hỏi quá khứ của các ngươi ra sao. Chỉ hỏi các ngươi, có nguyện ý đi theo ta không?"
"Đi theo ta, không đảm bảo được tính mạng an nguy của các ngươi, nhưng có thể cho các ngươi có cơm ăn, có thể khiến các ngươi không bị kẻ khác ức hiếp."
"Con đi theo người!"
Lời Thời Nhàn vừa dứt, đã nghe thấy câu trả lời kiên định mạnh mẽ của Vinh Thủy Như.
Thậm chí Thời Nhàn còn cảm nhận được sự cấp bách trong lời nói của cô bé.
Vinh Thủy Thanh phản ứng chậm nửa nhịp nhìn em gái, lại nhìn Thời Nhàn, ngoan ngoãn hành lễ: "Con, con cũng nguyện ý đi theo tiên nhân."
Dường như cảm thấy hơi ngại, Vinh Thủy Thanh giải thích: "Trước khi mẹ mất, con đã thề trước giường mẹ rằng cả đời này phải bảo vệ em gái, tuyệt đối không rời xa em nửa bước."
Câu trước còn bình thường... câu sau là cái quỷ gì vậy?
Em gái ngươi có đồng ý với câu này của ngươi không?
Mây nước thong dong, trời cao rừng xanh, gió mát nắng ấm, tâm trạng của những người đi đường trên lộ trình vô cùng thư thái.
Thu nhận hai đồ đệ, Thời Nhàn dẫn dắt họ dẫn khí nhập thể ngay tại chỗ rồi rời khỏi ngôi làng nhỏ đó.
Không hổ là người mang đại vận, Vinh Thủy Thanh thành công dẫn khí nhập thể trong vòng ba ngày, hơn nữa còn đo ra được Thủy linh căn cực phẩm, tốc độ tu luyện không hề chậm.
Vinh Thủy Như cũng vượt ngoài dự đoán của Thời Nhàn, dù nửa tháng mới dẫn khí nhập thể, nhưng độ tinh khiết của linh căn cũng không thấp, là Hỏa Thổ linh căn, nồng độ Hỏa linh căn cao hơn, đạt tám mươi lăm phần trăm, Thổ linh căn thấp hơn, chỉ có ba mươi phần trăm.
Thế nhưng tư chất như vậy ở Thương Ngô giới cũng đã được coi là lợi hại rồi.
Trong khoảng thời gian này, Thời Nhàn tiện tay bắt một con Thiên Dực Hắc Mã làm tọa kỵ, hai đồ đệ theo sau khổ luyện thân pháp, những ngày tháng trôi qua vô cùng nhàn nhã.
Tin tức từ Quy Nhất Tông cũng lần lượt truyền đến.
Không ai dám gây sự vì người trấn giữ là Vi Ương, dù sao trận hỏa hoạn năm đó của Thời Nhàn đốt quá dữ dội, kẻ nào dám gây sự đều chết sạch rồi.
Thế nhưng trong nội bộ đệ tử Quy Nhất Tông đợt đầu tiên vẫn xảy ra chuyện.
Ngay cả khi có Mạc Diệp trấn giữ, phòng thủ nghiêm ngặt, vẫn có hai người chết, một người trúng độc, một người bị ám sát.
Nguyên nhân... là vì số linh thạch Thời Nhàn phát ra và một câu cãi vã.
Trong thời gian này, những kẻ bị thương hoặc trúng độc không rõ nguyên do lại càng nhiều vô số kể, thậm chí còn có hơn trăm vụ ẩu đả riêng tư.
Ngay cả Vi Ương cũng không nhịn được mà cảm thán, tại sao những người này lại có thể gây chuyện đến thế chứ?
Tông quy vừa đưa ra, chẳng ai chịu nghe ai cả.