Thời thúc vội vàng phân phó những người khác tăng nhanh tốc độ tìm kiếm, chỉ sợ chậm một bước sẽ nhận được tin tức không lành.
Mà ở phía bên kia, nhiệm vụ của tên hắc y nhân là lấy mạng Thời Lâu, nếu chưa nhìn thấy thi thể của nàng, hắn sẽ không bỏ cuộc.
Đợi đến khi hắn thoát khỏi đám yêu thú cấp thấp phiền phức kia để đến được rừng trúc, lại chẳng thấy bóng dáng ai.
Dùng thần thức quét qua dưới nước thấy không có gì khác thường, khí tức lưu lại xung quanh cũng không mạnh, hắc y nhân theo bản năng tiếp tục đuổi theo phía trước.
Vừa hay hắn đã bỏ lỡ lộ trình của Thời Nhàn, vô tình kéo dài thêm không ít thời gian cho cô chạy trốn.
Dù cho Thời Nhàn có kiên cường đến đâu, nhưng cơ thể này quá mức hư nhược. Cô lấy ra một viên đan dược hồi phục linh khí nhét vào miệng, trải qua một ngày hao tâm tổn trí, cuối cùng cũng không nhịn được mà nhắm mắt lại.
Còn việc chiếc bè trúc trôi dạt sẽ gặp phải chuyện gì, đợi khi tỉnh lại rồi tính sau, cô thật sự không chống đỡ nổi nữa rồi…
Cứ thế lơ mơ nhắm mắt lại, đại não hoàn toàn đình công, Thời Nhàn ngay cả một ngón tay cũng lười cử động, cứ như vậy mệt mỏi mà chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.
Thời Nhàn bị chấn động từ chiếc bè trúc va vào bờ đất làm cho tỉnh giấc.
Vừa mở mắt ra, đại não còn chưa kịp tỉnh táo, thân thể đã vội vàng giữ tư thế cảnh giác nhìn bốn phía.
Qua vài giây, do dòng nước không ngừng va đập vào bờ, Thời Nhàn cuối cùng cũng hoàn hồn.
Lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra vận khí của cô thật sự không tệ, dọc đường không gặp phải bất kỳ sự cố nào, cứ thuận theo dòng suối mà trôi đến một cái hồ nhỏ hoang dã.
Nhìn xung quanh có vẻ như có người ở, bởi vì có một ngôi nhà nhỏ đang thắp đèn. Tuy xung quanh chỉ có lác đác vài căn nhà tranh nằm rải rác, khoảng cách giữa mỗi căn khá xa, nhưng cũng đủ chứng minh nơi này có người, hơn nữa có lẽ khoảng cách đến Hồng Thành cũng không xa.
Diện tích cái hồ không lớn, chỉ dựa vào dòng suối làm nguồn nước. Vì chiếc bè trúc có bề ngang khá rộng, không thể đi qua lối thông ở phía bên kia hồ nên bị kẹt lại ở giữa. Dòng nước không ngừng muốn đẩy nó đi nhưng lại không thể lay chuyển nó nửa phần, chỉ khiến nó lắc lư qua lại.
Ánh mắt dõi theo căn nhà tranh đang tỏa ra ánh đèn mờ nhạt, lúc này đã là nửa đêm, giờ này thông thường thợ săn hoặc nhà nông đều đã chìm vào giấc ngủ say.
Nhưng tại sao căn nhà tranh kia lại thắp đèn?
Thời Nhàn nhìn sang Thời Lâu đang trong trạng thái không tốt, lúc trước tìm cách đưa nàng lên bè trúc đã rất khó khăn, nay thể lực của cô đã tiêu hao hơn phân nửa, cơ thể cũng vô cùng nhức mỏi, muốn đưa Thời Lâu từ trên bè xuống, e là căn bản không thể, vì vậy cô cần sự giúp đỡ!
Cẩn thận đứng dậy, Thời Nhàn cảnh giác nhìn quanh một lượt, sau đó dùng quần áo che kín người Thời Lâu, rồi cắm những mũi tên trước đó xuống đất để cố định bè trúc, tránh việc đợi khi cô quay lại, Thời Lâu đã trôi ra giữa hồ, đến lúc đó cô biết khóc cùng ai.
Khi bước bước đầu tiên trên mặt đất bằng phẳng, Thời Nhàn suýt chút nữa đã ngã nhào, hai chân mềm nhũn như sợi bún, căn bản không nhấc nổi sức lực. Phải mất một lúc lâu, Thời Nhàn mới có thể tập tễnh đi đến căn nhà tranh đang thắp đèn không xa.
Thời Nhàn không định trực tiếp đi vào trong. Vị trí cô đang đứng vừa hay là một cái cửa sổ. Cô men theo con đường đi tới, dùng chút linh khí còn sót lại để ẩn nấp khí tức, dựa vào thân hình nhỏ bé mà dễ dàng trốn bên cạnh cửa sổ để nghe lén.
Mặc dù biết đây là hành vi không đạo đức, rất có khả năng sẽ nghe thấy những chuyện khó nói, nhưng Thời Nhàn tự an ủi bản thân rằng tình thế cấp bách thì phải tùy cơ ứng biến.
Bây giờ không phải lúc quản cái lễ nghi quái quỷ gì đó, bảo toàn mạng sống và cứu người mới là quan trọng nhất!
“Lý đại ca, nếu huynh còn tiến lại gần một bước nữa, ta sẽ chết cho huynh xem!”
Một nữ tử dung mạo thanh tú, ngũ quan đoan chính, mặc y phục giản dị đang cầm một chiếc kéo cũ trong tay. Lực đạo trong tay nàng không hề nhẹ, mũi kéo nhọn đã đâm thủng làn da non nớt, máu đỏ tươi ẩn hiện rỉ ra.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy phẫn nộ và sợ hãi, nước mắt không ngừng rơi xuống, nhưng không hề khiến nàng trông xấu xí, ngược lại còn mang một vẻ đẹp yếu đuối đầy đáng thương.
“Quyên Nương, nàng hà tất phải làm vậy? Lý đại ca ta đây cũng là vì tốt cho nàng thôi. Đêm dài đằng đẵng, không có ai bầu bạn thì biết làm sao. Ta sợ nàng cô đơn khó chịu, nên vừa từ Hồng Thành trở về liền đến tìm nàng ngay.”
“Chẳng lẽ nàng không muốn biết tin tức về phu quân mình sao? Hôm nay ta đến Hồng Thành thật sự đã nghe ngóng được vài tin tức hữu ích đấy, nàng có muốn nghe không?”
Một nam tử thân hình vạm vỡ đứng đối diện với nữ tử một cách đầy dè dặt, nhưng biểu cảm trên mặt lại toàn là trêu chọc và cợt nhả, ánh mắt lộ rõ vẻ háo hức như sói đói, một sự tự tin khó hiểu hiện rõ trên khuôn mặt thô kệch của hắn.
Thời Nhàn dán sát vào mép cửa sổ âm thầm quan sát: Hóa ra là định diễn màn nửa đêm giở trò đồi bại với phụ nữ nhà lành sao? Có phải cô nên đạp mây ngũ sắc đến cứu mỹ nhân không nhỉ?
Nhìn lại đôi tay nhỏ bé và lòng bàn tay đầy vết thương của mình, Thời Nhàn chọn cách im lặng.
Cô bây giờ còn bản lĩnh gì để cứu người khác chứ, đi đường thôi chân cũng đã mềm nhũn rồi.
Nữ tử tên Quyên Nương này cũng rất cứng cỏi, chiếc kéo kề cổ không hề buông lỏng, đôi mắt đẹp căng thẳng nhìn chằm chằm vào Lý đại ca đối diện, sợ hắn thừa cơ cướp mất kéo.
“Hừ!”
“Phu quân ta đi đã lâu không về, ta quả thực lo lắng không biết chàng có gặp chuyện gì không. Nhưng nếu muốn ta chịu sự nhục nhã của ngươi, thì ngươi hãy từ bỏ ý định đó đi! Uổng công ta và phu quân bao năm qua luôn kính trọng ngươi, coi ngươi như huynh trưởng ruột thịt, ai ngờ ngươi lại là kẻ lòng lang dạ sói, bẩn thỉu đê hèn như vậy, lại còn, lại còn…”
Quyên Nương không thể nói tiếp, vừa nhục nhã vừa căm hận, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Nhìn bóng đêm vô tận, không biết bao giờ mới xuất hiện ánh sáng, phu quân của nàng cũng không biết khi nào mới trở về, trong lòng nàng lan tỏa một nỗi tuyệt vọng.
Nàng không dám tưởng tượng, nếu không phải hôm nay nàng vì may y phục cho phu quân mà quên mất giờ giấc, cộng thêm việc nàng đi săn cùng phu quân nhiều năm nên khá cảnh giác, e là đã bị tên súc sinh này thực hiện được ý đồ rồi.
Thế nhưng dù vậy, nàng cũng chỉ là một nữ tử có sức lực lớn hơn người thường một chút, làm sao có thể địch lại Lý đại ca đã đạt Luyện Khí nhất giai.
Quyên Nương chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trong lòng cầu khẩn có ai đó đến giúp mình. Nàng căn bản không thể đối kháng với người đàn ông ghê tởm đối diện, phu quân của nàng đang ở đâu?
Nam tử từng bước tiến lại gần, Quyên Nương bị ép phải lùi lại liên tục, cho đến khi không còn đường lui, thân thể va vào bức tường lạnh lẽo cứng nhắc.
Tay cầm kéo của nàng vẫn còn run rẩy, mắt không dám rời khỏi nam tử dù chỉ một giây, cảnh giác quan sát từng cử động của hắn.
Lý đại ca dường như cũng nhận ra sự hoảng loạn của Quyên Nương, chỉ cần hắn có một hành động nhỏ cũng đủ khiến nàng sợ chết khiếp, trong lòng càng thêm đắc ý, ánh mắt hiện lên vẻ hung ác ngày càng rõ rệt.
Nhắm đúng thời cơ, trong tay hắn đột ngột bắn ra một sợi dây leo, bất ngờ trói chặt tay cầm kéo của Quyên Nương, chỉ cần dùng lực kéo nhẹ, hắn đã lôi được Quyên Nương đến trước mặt, sau đó cướp lấy chiếc kéo.