Thành Quang Diệu lão mưu thâm toán, lần trước phái người tham gia Đông Tây đại quyết đấu đều là những tông lão thường ngày bất đồng ý kiến với hắn, cuối cùng Thành Tự Kình anh dũng tử trận, vừa lòng thuận theo tâm ý mượn đao giết người của Thành Quang Diệu. Bản thân hắn cũng hàm dưỡng tài hoa, đại trí nhược ngu, không ai biết thực lực chân chính của hắn. Chỉ có khi nào có trưởng lão mới vào cửa bất phục mà hướng hắn phát khởi khiêu chiến, mới ngẫu nhiên lộ ra chân tướng, chiến lực cường đại vượt xa tưởng tượng khiến cho những môn nhân thường ngày còn hoài nghi thực lực của môn chủ đều phải tán thán. Trong giới tu chân giả, thực lực là trên hết. Thành Quang Diệu cũng nhờ đó mà trấn áp được đám yêu ma quỷ quái dưới tay, khiến chúng vì hắn sử dụng.
Thành Quang Diệu nhìn đứa con đang kiêu căng ngạo mạn, lộ ra nụ cười chân thành hiếm có, tuy hắn đối với người khác hết thảy thủ đoạn xảo trá, nhưng đối với đứa con bất tài này lại thực lòng yêu thương. Năm đó do tu luyện quá độ mà mất đi khả năng sinh dục, dưới gối chỉ còn lại đứa con trai do vợ đã mất để lại, vì vậy cũng vô cùng yêu thương, ngay cả công lực có được từ thi độc kế trong Hỏa Vân Quật cũng để cho con trai hưởng ké. Có lẽ chính sự nuông chiều và dung túng như vậy, thêm vào sự dạy dỗ bằng lời nói và việc làm của bản thân, mới dần dần hun đúc nên tính cách tự đại, kiêu căng và nham hiểm của Thành Liêm.
Như thường lệ, trong hai mươi người tiến vào Hỏa Vân Quật, ngoại trừ hai người phân biệt "được" một kiện bảo vật và một cây linh dược, mười tám người còn lại đều trở thành "đồ bổ dưỡng" cho cha con Thành thị. Âm mưu khủng khiếp này không biết còn kéo dài đến bao giờ, cũng không biết cuối cùng dã tâm của Thành Quang Diệu có đắc thủ hay không, nhưng vô luận như thế nào, cuộc ước chiến tam môn bốn tháng sau chắc chắn sẽ là thời điểm phong vân tụ tán. Ngay khi Thành Quang Diệu hùng tâm tráng chí trong tĩnh thất chuẩn bị luyện hóa đống pháp lực khổng lồ này để hòng đoạt được Thông Thiên Thần Hỏa Trụ, thì Thành Liêm lại không chịu bắt thời gian tu luyện, mà nóng lòng đi hẹn hò.
Người hẹn Thành Liêm chính là Dịch Quyên, người đã hai năm nay cùng hắn ám thông khúc chiết. Thành Liêm từ những thông tin cố ý tiết lộ của Dịch Quyên đã biết: "chồng" của Dịch Quyên là Nhâm Thiên Xướng thực ra là một tu chân giả tu luyện ma đạo, là sinh tử đối đầu với tà đạo đệ nhất tông Tà Vân Tông, năm đó bị Tà Vân Tông đánh bại, luôn ẩn danh mai danh, chờ cơ hội báo thù. Thành Liêm thấy trọng tài lực và thế lực dưới tay Nhâm Thiên Xướng, sau khi Dịch Quyên bày tỏ ý muốn hợp tác của Nhâm Thiên Xướng, liền lập tức đáp ứng, điều kiện là Nhâm Thiên Xướng phải phụ trợ Thành Liêm leo lên ngôi vị Hỏa Long Điện chủ, sau đó Thành Liêm phải giúp Nhâm Thiên Xướng tiêu diệt "thế thù" Tà Vân Tông.
Năm đó Dịch Quyên từng dùng mỹ sắc mê hoặc tông lão Giang Tầm của Tà Vân Tông, và dùng tà thuật khi giao hợp hút cạn nguyên dương của Giang Tầm khiến hắn chết, đoạt luôn điển tịch chế tạo ma nhân của Tà Vân Tông, cũng gieo xuống mầm mống cho cuộc đại chiến giữa tu luyện giả Trung Ngoại về sau. Đối với tình hình của Tà Vân Tông, Dịch Quyên vẫn rất hiểu rõ, cho nên những "thế thù ân oán" bịa đặt ra một cách có bài bản, kín kẽ không kẽ hở, khiến Thành Liêm tin tưởng không nghi ngờ.
Mà vai trò hiện tại của nàng, đúng là một thiếu phụ đói khát, bất mãn với năng lực tính dục của chồng Nhâm Thiên Xướng mà tư thông với Thành Liêm, ngoại trừ một số việc chồng ủy thác, còn cố ý cho Thành Liêm không ít chỗ tốt và tin tức "nội tình". Vốn từ trước đến nay tự cho là phong lưu, Thành Liêm tưởng rằng Dịch Quyên thực sự bị năng lực nam tính "cường đại" của mình khuất phục, làm vậy là để cho mình đường lui, sau khi thăm dò vài lần, cuối cùng hoàn toàn tin tưởng Dịch Quyên.
Tuy hắn cũng có chút si mê Dịch Quyên, nhưng càng cân nhắc hơn là giá trị to lớn phía sau nàng. Thành Liêm tự cho là thông minh, có tâm lợi dụng số tiền mà Dịch Quyên nắm giữ và sự ủng hộ của thế lực Nhâm Thiên Xướng để đạt được dã tâm của mình, lại không biết mình chỉ là một quân cờ trong tay Thanh Long. Một nam một nữ mỗi người một bụng rắn rết cứ thế một mẻ lưới đầy, Dịch Quyên cũng từ Thành Liêm hiểu ra được nhiều nội tình của Thánh Giả Đồng Minh, bao gồm nội tình thực sự của cuộc ước chiến tam môn, đương nhiên, Thành Liêm chưa ngu đến mức tiết lộ bí mật động trời về việc Thành Quang Diệu lợi dụng Hỏa Vân Quật đoạt lấy pháp lực của người khác.
Thành Liêm và Dịch Quyên vừa gặp mặt, đương nhiên là một phen điên long đảo phượng, phong lưu khoái hoạt. Thành Liêm đã một tháng không gặp Dịch Quyên, gần đây bị Thành Quang Diệu đốc thúc tu luyện gấp, không có nhiều thời gian ra ngoài quậy phá, cho nên lần này tự nhiên như lang như hổ, còn Dịch Quyên bề ngoài liên thanh kiều diễm lại chú ý tới pháp lực từ người hắn phát ra bên ngoài dường như mạnh xa hơn tháng trước gặp mặt, không khỏi ám ám kinh tâm. Sau cuộc kịch liệt bộc phát, Thành Liêm thoải mái ề oải thả lỏng, Dịch Quyên cũng giả bộ một bộ dáng nhu tình nép vào lòng hắn.
Thành Liêm châm một điếu thuốc, thoải mái hít vài hơi, nhìn Dịch Quyên một mặt thỏa mãn, trong lòng dâng lên một niềm đắc ý đặc hữu của đàn ông, hắn cũng từng có quan hệ với không ít phụ nữ, nhưng người đàn bà đã làm vợ người khác trước mắt này, bất luận về tinh thần hay thể xác, đều có thể khiến hắn đặc biệt thỏa mãn.
"Không ngờ cái tên Diệp Chi Thu kia lại là Vô Danh Thị! Chúng ta có tin tức đáng tin cậy, Diệp Chi Thu là con trai của 'Long Vệ' Diệp Vân Cương của Diệp Môn, trước đây còn lui tới mật thiết với Diệp Môn, khi hắn ước đấu với Xích Huyết Độc Vương, Diệp Môn cũng công khai biểu thị ủng hộ hắn, ta đang nghĩ, có khi nào hắn là cao thủ bí mật bồi dưỡng nhiều năm của Diệp Môn hay không?" Sau một hồi "miên miên" tình thoại, đề tài của Thành Liêm dần dần bắt đầu chuyển vào chính đề: "Đã là như vậy, thì lần ước chiến tam môn này, Diệp Chi Thu khả năng lớn sẽ đại biểu Diệp Môn xuất chiến, như vậy thì, Hỏa Long Điện chúng ta muốn giành thắng lợi, chỉ e là khó càng thêm khó..."
Dịch Quyên nghe đến quan hệ giữa Diệp Chi Thu và Diệp Vân Cương, trong lòng cũng ám ám kinh hãi, giận dỗi nói: "Chàng vẫn còn ăn dấm chuyện năm đó hắn cướp mất Tô Lãnh Nguyệt đó chứ gì, hừ, đã biết ngay chàng vẫn còn vương vấn cái mỹ nhân băng giá đó mà!"
"Quyên tỷ, đừng hiểu lầm! Ta không có ý đó," Thành Liêm vội vàng giải thích: "Ta còn mừng vì không đụng đến cái ả mặt lạnh đó đó, ban đầu ta và lão ba đi Thủy Nguyệt Lưu, suýt chút nữa bị nàng giết chết. Hơn nữa, nàng nào có sánh bằng tỷ tỷ em yêu kiều này đâu!"
Dịch Quyên vốn cũng giả bộ giận dỗi, nghe hắn nói vậy, liền lộ ra nụ cười. Thành Liêm tiếp theo nói ra lo lắng của mình: Hiện tại tam môn hợp nhất đã là...