Tiếp đó, bà Bones nhìn sang Robert rồi gật đầu với cậu.
"Làm tốt lắm, đứa trẻ." Bà nói như vậy, vừa định xoay người rời đi thì đã bị Robert gọi lại.
"Bà Bones, ý của bà là muốn nhân lúc người đàn ông từng thụ lý vụ án của Sirius Black không có mặt để xét xử lại vụ này sao?" Robert nghiêm mặt hỏi, "Bà có thể nghe qua ý kiến của cháu không?"
"Được thôi, trò Leslie. Là người thúc đẩy cuộc tái thẩm lần này, ta nghĩ mình vẫn có thời gian để lắng nghe ý kiến của trò." Bà Bones lấy đồng hồ bỏ túi ra xem giờ rồi đáp.
"Cảm ơn sự hào phóng của bà." Robert gật đầu, "Cháu nghĩ thế này, thưa bà, bà hoàn toàn không cần phải né tránh vị thẩm phán kia, trái lại, nên mời ông ấy tham gia cuộc tái thẩm này."
"Là một thẩm phán công chính, nghiêm minh, ông ấy chắc chắn sẽ không cho phép bất kỳ ai đùa giỡn với các phán quyết tư pháp. Ông ấy nên tham gia vào cuộc tái thẩm, tận mắt chứng kiến xem một kẻ như vậy đã đào tâm khoét óc thế nào để che mắt ngài thẩm phán, lừa gạt toàn bộ giới phù thủy trên thế giới, diễn một màn khổ nhục kế, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu một phù thủy vô tội khác, rồi ung dung ngoài vòng pháp luật hơn mười năm trời, để cuối cùng mới sa lưới."
"Chỉ khi ngài thẩm phán đó tận mắt nhìn thấy tên lừa đảo đê tiện này bị tống giam vào Azkaban, ông ấy mới có thể gột rửa sai lầm của mình, mang lại danh tiếng và sự tán dương nhiều hơn cho Bộ Pháp thuật."
"Tất nhiên, việc này có lẽ cần 'Nhật báo Tiên tri' hỗ trợ một chút." Robert liếc nhìn Bộ trưởng Fudge đang dỏng tai lên cố nghe xem cậu đang nói gì, cậu không nói tiếp nữa mà chuyển hướng: "Đây chỉ là vài ý kiến của cháu, còn thực hiện cụ thể thế nào thì cháu không rõ lắm. Bà thấy sao? Bà Bones?"
Nói đơn giản thì chính là để ông Crouch kia đến dự thính, tiện thể gánh cái nồi, tất nhiên là các buổi họp báo sau đó, hay nói cách khác là các bài phỏng vấn độc quyền của phóng viên, cứ đổ hết lên đầu ông ta là được.
Bộ Pháp thuật chắc chắn phải xin lỗi, cách làm cụ thể thế nào còn tùy thuộc vào Fudge, nếu ông ta đủ thông minh, biết đâu còn có thể nhân cơ hội này nâng cao danh tiếng.
Dù Robert không tin gã này có chút thông minh tài trí nào.
Bà Bones ngập ngừng một chút, chưa kịp nói gì thì Bộ trưởng Fudge đã mặt mày hớn hở bước tới, nắm lấy tay Robert lắc mạnh: "Ồ, chào trò Lumes, ý tưởng của trò thật tuyệt vời! Chuyện này là sai lầm nghiêm trọng của cựu Trưởng ban Thi hành Luật Pháp thuật, Bộ Pháp thuật chắc chắn sẽ xử lý nghiêm túc, tuyệt đối không bao che."
Khóe mắt Robert giật giật, cậu muốn tát chết gã béo này quá.
Ông đây họ Leslie! Đồ khốn!
Lumes là cái quái gì chứ!
Tôi đâu phải giáo sư người sói!
Ghi một bút vào sổ nhỏ, Robert mỉm cười không nói gì.
Cuối cùng, bà Bones chấp nhận đề nghị này và vội vã rời đi cùng Bộ trưởng Fudge.
Nghĩ lại thì chắc chẳng bao lâu nữa sẽ có kết quả thôi.
Vợ chồng nhà Weasley sau khi xác nhận đi xác nhận lại con mình không sao cả, cuối cùng cũng lưu luyến cáo từ.
Các Thần Sáng áp giải Peter Pettigrew rời đi, họ còn phải quay về tiếp tục tìm kiếm tung tích của Sirius Black, nhưng lần này không phải bắt giữ cưỡng chế, hy vọng họ có thể tìm thấy.
Về việc này, Robert cũng rất khó hiểu, Sirius có thể chạy đi đâu được chứ?
Sirius Black đang tung tăng ở đường Privet Drive bỗng hắt hơi một cái thật to, khiến Harry kêu lên kinh ngạc: "Trời ạ, Black, chú đúng là cái máy phun nước bọt, cháu sắp bị chú nhấn chìm rồi đây này!"
Nhìn đứa con đỡ đầu ướt sũng trước ngực, Black thè lưỡi liếm mặt cậu nhóc lần nữa, khiến Harry càng thêm tức giận.
Mà thôi.
Dù sao cũng ướt rồi.
Vậy thì cảm nhận thêm chút tình yêu từ cha đỡ đầu đi!
Sau vụ Peter Pettigrew, mối quan hệ giữa Robert và Percy đã tốt hơn một chút.
Không biết tên này rốt cuộc đã ngộ ra điều gì mà lại chủ động làm hòa với cặp song sinh.
Việc này khiến cặp song sinh suýt chút nữa tưởng anh ta bị sốt.
Thậm chí, anh ta còn kèm cặp cho hai cậu em...
Mặc dù vẫn không tán thành các sản phẩm trò đùa của bọn họ, nhưng anh ta bắt đầu giúp họ giữ bí mật và cung cấp một vài ý kiến về Độc dược.
Percy hóa ra lại rất giỏi về Độc dược.
Đến mức ngay cả Penelope cũng bắt đầu nghi ngờ.
"Hôm đó rốt cuộc cậu đã nói gì với Robert vậy..." Penelope đầy vẻ nghi hoặc, "Sao tớ thấy cậu thay đổi nhiều thế."
Percy hiếm khi có chỉ số cảm xúc cao, nhướng mày hỏi ngược lại: "Cậu đoán xem?"
Sau đó ư?
Penelope tặng anh một nụ hôn nóng bỏng.
Cẩu lương rải đầy đất khiến người khác vô cùng ngưỡng mộ.
Robert gửi cho Elsa một bức thư, báo cho cô biết bà Weasley có thể sẽ tìm cô đi tắm suối nước nóng, nhưng Elsa chỉ hồi đáp đúng một câu: "Đã biết".
Cũng không biết cô đã biết cái gì.
Tóm lại, nghe nói sau đó ông Weasley lại nhận được một khoản tiền phạt lớn.
Cho nên, bà Weasley thực ra đôi khi cũng không đáng tin lắm.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, việc học chiếm phần lớn thời gian của Robert, đến cả giải Quidditch diễn ra đến đâu cậu cũng không rõ.
Ngược lại, Cedric mỗi tuần đều đến tìm cậu tập luyện, kỹ thuật tìm cầu của nhóc này ngày càng tốt, giờ chỉ thiếu thực hành với Quả cầu vàng Snitch nữa thôi.
Cho đến một ngày...
Cậu kinh ngạc phát hiện vị giáo sư môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám thân yêu của họ, cô Mary, vóc dáng dường như có chút...
Không ổn?
Robert mặt không cảm xúc, nói là muốn làm giáo sư cả đời cơ mà? Sao lại bại dưới tay tình yêu - con khốn nhỏ này rồi!
Ai đã chinh phục được vị giáo sư này đã trở thành một bí ẩn chưa có lời giải trong lòng các tiểu phù thủy.
Người ta vẫn nói, một lần mang thai, ba năm khờ dại, cô Mary cũng không ngoại lệ, thường xuyên dạy được nửa buổi là quên mất trước đó mình đã nói gì.
Cuối cùng cô đành bất lực vứt sách giáo khoa sang một bên, bắt đầu tán gẫu đủ thứ chuyện trên trời dưới đất với đám nhỏ.
"Hải mã là một loại sinh vật huyền bí thường thấy ở Địa Trung Hải, đầu và phần thân trên có hình dạng của ngựa, còn đuôi và phần thân sau lại là hình cá." Cô Mary thậm chí còn cho đám nhỏ xem những bức ảnh cô chụp được.
"Đây là giống hải mã sa mao màu xanh, là loài đẹp nhất trong số các loài hải mã, rất nhiều sinh vật huyền bí có trí tuệ muốn bắt, thậm chí là thuần hóa chúng." Cô Mary nhìn vào bức ảnh, con hải mã bên trong đang bơi lội yên bình trong hồ nước.
"Con hải mã này là bạn của cô - một nhà động vật học huyền bí đã cứu nó, thực ra khi anh ấy nhặt được sinh vật nhỏ đáng thương này, họ tưởng nó chết chắc rồi, dù sao thì hiếm có sinh vật nào có thể sống sót sau khi vỏ trứng vỡ ra."
"May mắn là nó đã sống sót, người bạn đó cuối cùng đã thả nó về tự nhiên, nếu các em có dịp đi du lịch Địa Trung Hải, biết đâu còn có thể gặp được nó đấy." Cô nói đùa, "Chỉ cần báo tên người bạn đó của cô là được..."
"Thôi được rồi, những thứ này các em sẽ được học trong môn Chăm sóc Sinh vật Huyền bí vào năm thứ ba, Giáo sư Kettleburn chắc chắn sẽ rất vui nếu có người yêu thích những sinh vật đáng yêu này. Bây giờ, tan học."