"Robert! Cậu cái tên này! Cậu đang nói cái gì thế hả?!" Percy giận dữ gào lên, rõ ràng là đã xấu hổ đến cực điểm, có chút thẹn quá hóa giận.
Robert chớp chớp mắt, nhếch miệng cười: "Đàn chị, anh ấy không muốn hẹn hò với chị đâu."
"Làm gì có!" Percy nhảy dựng lên: "Là vì phải trông chừng các em nên chị mới từ chối lời mời của Penelope đấy nhé!"
Mắt đám phù thủy nhỏ sáng rực lên.
"Chị ơi, chị là bạn gái của anh Percy ạ?" Ginny dùng giọng ngọt xớt hỏi, hoàn toàn không giống phong cách thường ngày của cô bé: "Hôm nay anh Percy định hẹn hò với chị sao? Chị có muốn tới Hang Sóc chơi không?"
Ron hét lớn đầy phấn khích, khiến cả con phố dường như đều đổ dồn sự chú ý về phía họ: "Percy, thật tuyệt quá! Anh thực sự có bạn gái rồi!"
"Đồ ngốc! Đừng có hét lớn như thế!" Mặt Percy đỏ bừng tận mang tai, cậu nhào tới chỗ Ron, bịt chặt miệng em trai mình lại.
Xem ra việc cặp song sinh không thích chơi cùng Ron cũng có lý do của nó.
Thằng bé này làm quá lên rồi đấy!
Cái âm lượng này, suýt chút nữa là ngang ngửa giọng nữ cao của Bà Béo rồi.
Mắt Hermione lấp lánh: "Hai người quen nhau như thế nào? Hogwarts cho phép yêu đương sao? Các giáo sư không quản lý các cậu à? Yêu đương là trải nghiệm thế nào vậy? Tớ đọc sách thấy bảo đó là một việc vô cùng hạnh phúc. Hai người đã nắm tay nhau chưa? Bla bla bla..."
Này cô nương, thiết lập nhân vật của cậu sụp đổ rồi kìa!
Cái vẻ cao lãnh của cậu đâu rồi!
Sao đột nhiên lại nhiều chuyện thế này!
Percy, người hoàn toàn không ngờ rằng chỉ một cuộc gặp gỡ lại khiến mình "xã hội tính tử vong" (xấu hổ đến mức muốn độn thổ), thầm nghĩ đám nhóc quỷ này ai đó làm ơn mang đi giùm đi! Cho không luôn đấy!
Cuối cùng, đám phù thủy nhỏ cũng tha cho cặp đôi trẻ, Penelope còn mời họ ăn kẹo sữa.
Sau khi dành không gian và thời gian cho hai người họ, bốn phù thủy nhỏ quay lại tiệm sách.
Nhìn Ron và Ginny tay không, không cầm lấy cuốn sách nào, Hermione tò mò hỏi: "Hai cậu không phải học sinh năm nhất năm nay sao?"
Ginny giải thích: "Ron thì phải, còn em thì không, năm sau em mới nhập học!"
Hermione gật đầu, ánh mắt chuyển sang Ron: "Sao cậu không mua sách giáo khoa?"
Mặt Ron hơi đỏ lên, ấp úng hồi lâu mới nói: "Tớ có sách rồi."
Hermione ngưỡng mộ nói: "Thật tốt quá, gia đình phù thủy chắc hẳn có rất nhiều sách, về ma thuật ấy. Tớ mãi tới hôm nay mới biết mình là phù thủy..."
Ron lúng túng không dám nhìn vào mắt Hermione.
Ginny thì hào phóng giải thích: "Không có nhiều sách đâu, nhà chúng em không mua nổi sách mới, nên bọn em toàn dùng lại sách cũ của các anh, hoặc mua ở tiệm sách cũ thôi."
"Ginny!" Ron lớn tiếng ngắt lời em gái.
Chủ tiệm sách vừa đúng lúc ôm một chồng sách mới đi ngang qua, bị tiếng hét của cậu làm giật mình, bà có chút tức giận nói: "Này nhóc! Đây là tiệm sách! Đừng có la hét ầm ĩ!"
Mặt Ron càng đỏ hơn.
"Sách cũ?" Hermione rõ ràng chưa từng trải qua chuyện này, cô bé ngơ ngác ngẩng đầu lên: "Ý cậu là sách người khác từng đọc qua sao? Đó chẳng qua chỉ là đã từng được đọc thôi mà? Sách trong thư viện chẳng phải cũng như thế sao?"
"Sao, sao có thể so với sách trong thư viện được..." Ron lầm bầm: "Fred và George có khi còn viết mấy lời xấu xa về tớ vào trong sách ấy chứ!"
Ginny bất lực vỗ vào người cậu một cái: "Họ mới không rảnh rỗi mà làm chuyện đó đâu!"
Ron rụt cổ lại, hình như còn lầm bầm thêm câu gì đó, Robert nghe không rõ lắm, nhưng đại loại là "đó là vì mọi người đều chiều chuộng em" hay gì đó tương tự.
Xem ra cậu bé Ronald đang ghen tị đây mà.
"Này Robert, ra ngoài một chút đi." Fred không biết từ đâu chui ra, kéo phắt Robert đi.
Hermione nhìn họ đầy kỳ lạ, hỏi: "Cậu ấy xuất hiện từ lúc nào vậy?"
Ron và Ginny đồng loạt lắc đầu.
"Này Robert, tớ nghĩ chuyện này chỉ có thể nhờ cậu giúp thôi." Fred hạ giọng nói: "Có thể thanh toán trước phần tiền lời tháng này cho bọn tớ được không? Tớ biết, lẽ ra tuần sau mới nên bàn chuyện này, nhưng cậu xem, khó khăn lắm mới tới được Hẻm Xéo, bọn tớ có vài thứ muốn mua."
Robert nhướng mày, nhìn sang George đang ôm một cái lồng bên cạnh: "Này, tớ thấy gì đây? Một con cú mèo sao?"
"Suỵt suỵt suỵt..." Cặp song sinh vội vàng kéo cậu đi, vừa hay tránh được ánh mắt của Ron từ trong tiệm sách nhìn ra.
"Cậu đang nhìn gì thế?" Ginny nghi hoặc nhìn theo hướng mắt của Ron, chỉ thấy hai người anh của mình đang kéo Robert đi: "Ơ, Robert không định bỏ mặc chúng ta ở đây đấy chứ?"
Hermione rời mắt khỏi những cuốn sách: "Chắc là... không đâu? Cậu ấy đã nói sẽ đi dạo cùng chúng ta mà."
Ba đứa nhỏ nhìn nhau.
Fred và George kéo Robert sang một góc khác, thấy không ai chú ý mới tiếp tục nói: "Chuyện này cậu phải giữ bí mật giúp bọn tớ đấy!"
"Đây là quà nhập học của Ron! Tuyệt đối không được để bố mẹ biết!"
"Hạnh phúc của Ron đều nằm trong tay cậu đấy! Nhất định phải giữ kín bí mật này!!"
Robert cạn lời, cái gì mà hạnh phúc của Ron, liên quan gì tới mình chứ!
"Hai cậu ngốc à, đây là cú mèo, cú mèo đấy! Nó là sinh vật sống! Nếu không muốn để bà Weasley biết, chắc chắn phải tìm chỗ giấu nó đi!" Nói rồi, cậu nhìn hai người đầy hoài nghi: "Chẳng lẽ hai cậu định bỏ đói nó đến chết sao?"
Cặp song sinh nhìn nhau, đương nhiên là dúi con cú vào lòng Robert, kẻ xướng người họa: "Chuyện này cần sự phối hợp của cậu đấy, Robert!"
"Nếu Robert mang tới trường rồi mới đưa cho Ron, thì bố mẹ sẽ không phát hiện ra!"
Robert trừng mắt: "Thế lúc nghỉ lễ thì sao? Cũng để ở nhà tớ à? Vậy Ron nuôi nó làm gì? Chẳng lẽ không cần bồi đắp tình cảm sao?"
Cặp song sinh ngẩn người.
Họ chỉ nghĩ làm sao để qua mắt được tới lúc nhập học, còn sau khi nhập học hay kỳ nghỉ hè phải làm thế nào thì hoàn toàn chưa nghĩ tới.
Cả ba người đứng nhìn nhau trân trối ngay giữa phố Hẻm Xéo.
Con cú trong lồng phát ra tiếng kêu bất an, trông nó có vẻ là một con cú Hùn, kích thước không lớn, nhìn hơi ngốc nghếch đáng yêu.
George vội cúi đầu chăm sóc nó.
"Tóm lại, kiểu gì cũng phải để bà Weasley biết về con cú này, hai cậu không thể bắt nó cứ ở ngoài nhà tự kiếm ăn được, đúng không?" Robert trêu chọc con vật nhỏ, lông lá xù xì, chỉ có điều gan dạ có vẻ không lớn lắm.
Hy vọng nó có thể hòa thuận với Ron.
Cặp song sinh nhìn nhau: "Vậy, bây giờ chúng ta đi tìm mẹ luôn nhé?"
"Đừng, hai cậu nói trước đi, bảo tớ đưa tiền lời cho hai cậu làm gì đã." Robert giữ hai người lại: "Nếu định mua gì thì chi bằng mua xong rồi hãy nói với bà Weasley."
Fred sờ mũi: "Ừm, có vẻ là vậy, tóm lại là bọn tớ còn muốn mua cho Ron một cây đũa phép mới."
"Mẹ muốn Ron tiếp tục dùng cây đũa cũ của Charlie, nhưng cậu biết đấy, bọn tớ là thành viên đội Quidditch mà." George nhún vai: "Tập luyện nhiều, va chạm nhiều, cây của Charlie sắp hỏng tới nơi rồi."