Tôi và Tuyết Thụy đi đến trước cửa nhà Si Lệ Hoa.
Đây là một căn nhà sàn có phần cũ kỹ, khác với kết cấu của những ngôi nhà trong trại là tầng một nuôi lợn nuôi bò, tầng hai để ở, tầng một nhà bà đồng này lại trống huơ trống hoác, ngoài những cây cột chống và củi khô ra thì chẳng có vật gì khác. Thời tiết Đông Nam Á ẩm ướt oi bức, trên mái nhà lợp vỏ cây đã mọc đầy rêu xanh thẫm. Chúng tôi đứng trước cánh cửa khép hờ, gõ cửa hồi lâu mới nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi truyền đến, tạch tạch, tạch tạch... Tiếp đó, cửa mở, tôi nhìn thấy bà đồng Si Lệ Hoa với búi tóc nhỏ trên đỉnh đầu thưa thớt, bà nhìn tôi với vẻ đầy nghi hoặc.
Một lúc lâu sau, bà gật đầu ra hiệu cho chúng tôi vào.
Tôi theo sát bà lão nhỏ thó gầy gò này đi vào một căn phòng thông thoáng bốn bề. Bà pha cho chúng tôi một ấm trà thanh tao hiếm thấy. Đó là loại trà chúng tôi vẫn thường uống, hơn nữa chất lượng lá trà rất tốt, hình như là Ân Thi Ngọc Lộ chứ không phải trà dầu thường thấy trong các trại người Miêu, ngay cả bộ trà cụ cũng là một bộ ấm chén Tử Sa hoàn chỉnh. Có thể thấy, trong việc ăn mặc chi tiêu, bà đồng này khác biệt rất lớn so với cư dân bình thường trong trại.
Bất kể người khác nói thế nào, trong mắt tôi, bà là một người bí ẩn, đặc biệt là vào đêm đó, luồng khí thế khổng lồ tỏa ra từ trong trại chính là do bà làm chủ. Người có bản lĩnh như vậy, xét ở một khía cạnh nào đó, tuyệt đối không phải là kẻ dễ đối phó.
Ngồi xuống, Tuyết Thụy lên tiếng trình bày ý định của tôi.
Tuyết Thụy là một cô gái đáng mến, có thể thấy qua mấy ngày tiếp xúc, cô và Si Lệ Hoa đã kết giao tình nghĩa nhất định nên nói chuyện cũng thoải mái. Si Lệ Hoa im lặng lắng nghe, trên khuôn mặt già nua đầy rãnh nhăn nheo của bà lộ ra nụ cười an tường. Tuy nhiên, điều khiến tôi chú ý là bà trông có vẻ già hơn so với hai ngày trước tôi gặp, mắt còn dính một lớp gỉ mắt nhạt, trông rất đục ngầu.
Sau khi Tuyết Thụy nói xong, Si Lệ Hoa nhìn tôi hỏi, chuyện này tại sao lại tìm đến bà?
Tôi nói mình đã đường cùng, tự gieo một quẻ nên quay lại đây, hỏi thủ lĩnh Lê Cống, ông ấy lại bảo tôi đến tìm bà, thế là tôi tới, chỉ vậy thôi. Si Lệ Hoa hỏi tôi học quẻ gì, tôi đáp quẻ này là gia truyền, nhưng cũng thuộc một phần tinh hoa của Văn Vương Thần Quái. Si Lệ Hoa bắt đầu cười, nói là có duyên, thật sự có duyên. Cười xong, bà hỏi tôi có biết tại sao trước đây bà lại giúp tôi không?
Câu hỏi này khiến tôi im lặng.
Tại sao giúp tôi? Trên đời không có hận thù không nguyên cớ, cũng chẳng có tình yêu không lý do. Trại Lê Miêu vì chúng tôi mà đắc tội với giáo phái Cách Lãng (tạm gọi cái tên này vậy), khiến mâu thuẫn vốn không rõ ràng bỗng chốc bị kích động, đây là vì sao? Thấy tôi im lặng hồi lâu không đáp được, Si Lệ Hoa cười, bàn tay thô ráp như vỏ cây của bà khẽ lướt qua trước mặt tôi, rồi nắm lấy tay trái tôi, giữ chặt cổ tay, ba ngón tay khum lại như hình cung, ấn chéo lên tay tôi, gõ nhịp lúc có lúc không như chuồn chuồn đạp nước.
Bà cười với tôi, cái miệng không còn mấy chiếc răng nhếch lên nói: "Kim Tàm Cổ mệnh bản trong cơ thể ngươi, có phải liên quan đến một người phụ nữ tên là Long Lão Lan không?"
Câu nói này của bà khiến tôi hoàn toàn chấn động.
Không phải vì bà chỉ cần ấn nhẹ đã biết sự tồn tại của Kim Tàm Cổ, mà vì bà nhắc đến Long Lão Lan, bà ngoại tôi.
Người bà đồng cả đời chưa từng bước chân ra khỏi vùng Tấn Bình nhỏ bé đó, cái tên của bà vậy mà lại được thốt ra từ miệng một bà đồng già nua khác cách xa vạn dặm, làm sao tôi không kinh ngạc cho được?
Tiếp đó, từ miệng Si Lệ Hoa, tôi nghe được câu chuyện như sau:
Si Lệ Hoa có một người chị gái tên là Si Lệ Muội, đó là một người phụ nữ huyền thoại. Khi còn trẻ, bà từng bước ra khỏi cánh rừng này, đi về phía Bắc, ra khỏi bang Shan, qua Thụy Lệ, đi thông con đường ngựa thồ Vân Nam, rồi đi thẳng đến vùng Miêu Cương. Mục tiêu của bà không phải là lá rụng về cội, quay lại Bạch Hà, mà là muốn diện kiến truyền nhân của ba mươi sáu động người Miêu trong truyền thuyết ngàn năm. Trải qua bao khói lửa lịch sử và loạn lạc, muốn tìm được những truyền nhân này vào thời nay chắc chắn rất khó, nhưng vào thời đó, giữa các dòng dõi Miêu cổ vẫn còn giữ một số liên lạc. Thế là Si Lệ Muội dọc đường khiêu chiến, thế mà đánh bại liên tiếp mười hai nhà, từ đất Điền đánh tới tận vùng Tương Kiềm, không một nhà nào là đối thủ.
Một người phụ nữ mà có chiến tích như vậy, thật hùng tráng!
Thời đó cục diện loạn lạc, đường sá khó đi, Si Lệ Muội dọc đường đi mất hơn một năm. Sau đó, chiến tích lẫy lừng bách chiến bách thắng của bà cuối cùng cũng chấm dứt trước dòng dõi Miêu cổ Lưu Đôn Trại ở sông Thanh Thủy, Miêu Cương. Đối thủ lúc đó chỉ có một người, chính là Hán Cổ Vương Lạc Thập Bát. Lạc Thập Bát chỉ dùng một hiệp đã phá giải được linh cổ mà Si Lệ Muội tinh tu luyện, cuối cùng, ông nói với người phụ nữ đến từ dị quốc này rằng, thực ra trình độ của ông không chỉ có thế, ông có một phương pháp nuôi Kim Tàm Cổ mệnh bản, nếu có thời gian, trăm năm sau tất có thể xưng hùng ba mươi sáu động, không ai sánh bằng.
Si Lệ Muội không tin, nhưng sau khi thất bại cũng không còn mặt mũi nào phản bác, đành chán nản ra về.
Hai mươi năm sau, Si Lệ Muội khổ luyện cầu tiến, quay lại Miêu Cương thì hay tin Lạc Thập Bát đã chôn thân dưới đáy hồ Động Đình, bảy người đệ tử của ông cũng mỗi người một ngả, không còn tung tích. Bà chỉ gặp được một người truyền nhân đời sau của Lạc Thập Bát, một thiếu nữ đang độ tuổi trăng tròn. Thiếu nữ đó chính là bà ngoại tôi, Long Lão Lan. Lúc đó bà không làm khó Long Lão Lan, chỉ nói rõ ý định. Thiếu nữ đó bảo với Si Lệ Muội rằng cô đã bắt đầu nuôi Kim Tàm Cổ mệnh bản, nếu có thể cho cô thời gian, vị trí đứng đầu ba mươi sáu động vẫn sẽ là của dòng dõi Miêu cổ Lưu Đôn Trại sông Thanh Thủy.
Si Lệ Muội lúc đó chỉ cười, rồi bái lạy bài vị của Lạc Thập Bát trên khám thờ, sau đó quay về Miến Điện, cả đời không bao giờ đặt chân đến Trung Quốc nữa.
---❊ ❖ ❊---
Tôi nghe xong đoạn lịch sử dài dằng dặc này như đang nghe kể chuyện, ý nghĩ đầu tiên không phải là quan tâm đến chuyện của bà ngoại năm xưa, mà là đang suy nghĩ về vấn đề tuổi tác của Si Lệ Muội. Là người cùng thế hệ với thái sư công của tôi, nếu sống đến tận bây giờ, chẳng phải đã hơn một trăm sáu bảy mươi tuổi rồi sao? Còn bà lão trước mặt tôi đây, dù người nuôi cổ sau khi già đi thường trông già nua, nhưng chắc chắn không thể lớn tuổi hơn bà ngoại tôi được.
Si Lệ Muội là chị gái của Si Lệ Hoa? Chuyện này thật sự khiến người ta kinh ngạc, nhưng nếu tính ra, bối phận của bà lão này cao đến mức đáng sợ.
Thú thật, nghe xong tôi thấy hơi choáng váng, còn Tuyết Thụy bên cạnh thì hoàn toàn như lọt vào sương mù.
Tôi hỏi Si Lệ Hoa tại sao lại kể cho tôi những chuyện này?
Si Lệ Hoa nói: "Phương pháp nuôi dưỡng Kim Tàm Cổ không phải chỉ nhà các ngươi mới có, còn về cổ trung chí tôn thì cũng chỉ là lời phóng đại vô căn cứ. Nhưng lời này xuất phát từ miệng Hán Cổ Vương thì lại là đinh đóng cột. Bà ấy rất tò mò, Kim Tàm Cổ sau khi trưởng thành sẽ là một sự tồn tại như thế nào. Cho nên, bà ấy không để ngươi chết. Sở dĩ kể cho ngươi nghe những chuyện cũ này là muốn ngươi hiểu rằng, vạn sự đều có nhân quả... Còn một điểm nữa, bà ấy tỉnh rồi, muốn gặp ngươi!"
"Bà ấy?" Tôi nghi hoặc nhìn bà lão nhỏ thó trước mặt, bà bèn nhếch miệng cười nói: "Đúng, bà ấy tỉnh rồi, muốn nhìn xem ngươi thế nào. Bản lĩnh của ta không bằng một phần trăm của bà ấy, ngươi có gì muốn hỏi thì cứ tự mình đi thỉnh giáo bà ấy là tốt nhất." Nói xong, bà đứng dậy, dẫn tôi đi về phía căn phòng bên trong dựa vào sườn đồi, Tuyết Thụy đi theo, bà cũng không ngăn cản, chậm rãi bước đi.
Chúng tôi ra khỏi nhà bà đồng, bên cạnh chính là từ đường của trại Miêu. Bước vào trong, bà run rẩy lạy ba lạy chín lần dưới đất, rồi đi đến ba chiếc bồ đoàn ở gian bên ngồi xuống, bà lầm rầm niệm chú. Dưới cái nhìn kinh ngạc của chúng tôi, bên dưới mấy chiếc bồ đoàn này đột nhiên rung chuyển, tiếp đó chìm xuống, chúng tôi bất ngờ bắt đầu rơi xuống, một mảnh tối tăm.
Nhưng may là thời gian không lâu, vài giây sau bỗng sáng bừng lên, chúng tôi đã đến một cái hang đất với tường vách đầy nến lửa.
Cái hang này rất lớn, ít nhất cũng hơn hai trăm mét vuông, chia thành nhiều gian. Si Lệ Hoa đứng dậy, dẫn chúng tôi đi về phía trước. Tôi chưa đi được hai bước đã bị Tuyết Thụy túm chặt lấy tay áo. Cô vẻ mặt căng thẳng chỉ về phía Tây, hét lên rằng có rết, rết dài quá. Tôi nhìn theo hướng cô chỉ, chỉ thấy trên toàn bộ bức tường phía Tây chằng chịt những con rết màu đỏ, màu đen và cả trong suốt, không đếm kỹ nhưng ước chừng phải đến hàng ngàn con. Loại sinh vật chân khớp dạng giun đứng đầu ngũ độc này lớn rất chậm, một năm chỉ dài thêm ba bốn centimet, mà những con tôi thấy ít nhất cũng dài hai ba mươi centimet, có thể thấy đều là những con đã sống rất lâu năm.
Quá nhiều rết tụ tập lại một chỗ, đừng nói đến Tuyết Thụy mắc chứng sợ hãi những thứ dày đặc, ngay cả tôi cũng tái mặt.
Si Lệ Hoa nhìn tôi đầy buồn cười, nói người nuôi cổ mà còn sợ mấy con côn trùng nhỏ này sao?
Tôi lắc đầu, nói sợ thì không sợ, chỉ là nhìn thấy nhiều côn trùng dày đặc thế này, trong lòng thấy hơi ghê ghê, rất khó chịu. Si Lệ Hoa nói bản lĩnh của cổ sư chúng ta có một phần lớn đều bắt nguồn từ những con vật này, cho nên một người nuôi cổ chính thống, tâm trạng khi nhìn thấy côn trùng nhất định phải là vui vẻ, là sự phấn khích và kích động từ tận đáy lòng. Trong các khu vực của mật thất dưới lòng đất này nuôi rất nhiều côn trùng: ong bắp cày, thằn lằn, nhện, dế, bọ cạp vàng, cóc, cuốn chiếu, sâu đục thân, ban miêu, cương tàm, rắn ô tiêu, rắn tiền hoa trắng, đỉa, nhện chín màu... Trong cánh rừng mưa hoang dã mà người thường nhìn vào, có tất cả những báu vật mà người nuôi cổ mơ ước, đây chính là lý do chính khiến họ trú ngụ ở nơi này.
Mỗi khi bà kể tên một loại côn trùng và độc vật, mặt Tuyết Thụy lại trắng bệch thêm một phần, cho đến khi nói xong, Tuyết Thụy đã hóa thân thành Bạch Tuyết công chúa trong truyền thuyết.
Mà lúc này, chúng tôi đã đi qua ba cánh cửa, đi thẳng đến căn phòng trong cùng.
Căn phòng này hoàn toàn là một cái hồ nước, chúng tôi đứng ở cửa nhìn vào, đen ngòm, rồi có rất nhiều mạng nhện giăng kín phía trên căn phòng. Chất lỏng trong hồ nước dập dềnh, hiện lên màu xanh đậm, cũng có màu tím và màu đỏ lởn vởn trong đó. Mùi vị này khá dễ chịu, chắc là cho rất nhiều hương liệu, đinh hương, nhục đậu khấu, nhục quế và đàn hương trộn lẫn vào nhau, tuy nhiên thỉnh thoảng cuộn trào, có rất nhiều đoạn rắn và xác độc trùng cũng nằm trong nước.
Tôi kinh ngạc nhìn Si Lệ Hoa, lẽ nào chị gái bà lại ở trong cái hồ nước này?
Đang kinh ngạc, từ trong bóng tối đột nhiên trôi ra một cái kén tằm màu trắng rất lớn, chậm rãi tiến lại gần, cho đến khi dừng lại bên hồ nước, phần hơi nhọn hướng lên trên. Tôi quay người nhìn lại, chỉ thấy chỗ miệng kén vỡ ra, lộ ra khuôn mặt của một người đẹp đang nhắm nghiền đôi mắt.