“Hoắc gia, đo xong rồi...”
A Nguyên nói rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Hoắc Kình nghe vậy liền buông tay nàng ra, rồi dang hai tay, giọng trầm thấp dày dặn:
“Cánh tay có cần đo không?”
A Nguyên cố ép mình ghi nhớ số đo vòng eo, rồi cụp mắt xuống, nín thở dùng bàn tay đo chiều dài cánh tay hắn.
Qua một hồi lâu mới đo xong, nàng lùi lại một bước, âm thầm thở phào một hơi.
“Đo... đo xong rồi.”
Nàng nói, hai má đỏ bừng như ráng chiều.
Khóe môi Hoắc Kình hơi nhếch lên, rồi nói:
“Nàng đừng quá lo lắng chuyện nhà họ Hà. Hiện giờ ta đã lập hộ riêng, là được triều đình đặc cách chuẩn thuận. Dù nhà họ Hà có bản lĩnh đến đâu, tay cũng không thể vươn tới chỗ ta.”
Nghĩ ngợi một chút, Hoắc Kình lại hỏi:
“Nàng còn nhớ hộ tịch của mình rốt cuộc đã chuyển sang nhà họ Hà hay chưa không?”
A Nguyên đang ngượng ngùng thì hoàn hồn lại. Nàng suy nghĩ một lát rồi lắc đầu:
“Ta không rõ. Nhiều năm trước khi đổi sang họ Hà, mẫu thân có nhắc tới, nhưng ta cũng không biết rốt cuộc có đổi hộ tịch hay không.”
Hà lão thái thái vốn nổi tiếng keo kiệt.
Mà đổi hộ tịch phải tốn năm lượng bạc. Lão thái thái ngay cả một văn tiền cũng tính toán kỹ càng, nếu biết chuyện này chắc chắn sẽ ngăn cản.
Khi đó rốt cuộc có đổi hộ tịch hay không, chỉ cần Hà Dự nói với mẫu thân một câu là đã đổi rồi, rồi tùy tiện đổi họ cho nàng, mẫu thân cũng sẽ tin là thật.
Lúc này đây, A Nguyên chỉ mong khi ấy kế phụ đã lừa mẫu thân, còn hộ tịch của nàng vẫn chưa thay đổi, nàng vẫn là hộ tịch của Tô Gia Trang.
Hoắc Kình trầm ngâm một lát rồi nói:
“Sáng mai ta sẽ đưa nàng đến huyện thành, tới huyện nha hỏi xem hộ tịch của nàng hiện ở đâu. Nếu vẫn còn ở nguyên quán thì lập tức làm hôn thư.”
Sáng sớm hôm sau, trời vừa hửng sáng, Hoắc Kình dắt Hắc Sát, đưa A Nguyên ra khỏi cửa.
A Nguyên hiện giờ không muốn lộ mặt, nên vẫn đeo chiếc khăn che mặt như trước.
Hai người đi bộ ra khỏi trấn trước, đến đoạn đường vắng người, Hoắc Kình mới bảo A Nguyên lên ngựa trước.
Huyện thành của huyện Vũ An cách trấn Thanh Thủy hơn tám mươi dặm, cưỡi ngựa cũng phải mất khoảng hai canh giờ.
Có lẽ vì hôm trước hai người đã cùng cưỡi một lần rồi, nên A Nguyên chỉ ngượng ngùng một lát, cuối cùng vẫn lên ngựa.
Hắc Sát chạy rất nhanh, chưa tới hai canh giờ đã đến huyện thành.
Đây là lần đầu tiên A Nguyên lên huyện thành, nhìn gì cũng thấy mới mẻ.
Đường phố huyện thành hoàn toàn không thể so với một trấn nhỏ.
Ở trấn nhỏ, quầy son phấn hay quầy trang sức cũng chỉ có vài món như vậy. Còn ở huyện thành, kiểu dáng đa dạng, mẫu mã lại đẹp.
A Nguyên là nữ tử, đương nhiên không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
Thấy vậy, Hoắc Kình một tay dắt ngựa, một tay dắt nàng đi đến một quầy bán trâm cài.
“Nàng xem thử rồi chọn hai món đi.”
A Nguyên định mở miệng từ chối, nhưng nghĩ đến mái tóc mình ngày nào cũng chỉ cài một cây trâm gỗ không hoa văn, ra ngoài có khi còn làm Hoắc gia mất mặt.
Nghĩ vậy, nàng nhìn qua một lượt trên sạp hàng, rồi chỉ vào hai cây trâm bằng đồng khá thanh nhã.
Một cây là trâm hoa, đầu trâm có ba hạt ngọc trắng bình thường làm nhụy hoa điểm xuyết.
Một cây chỉ khắc hoa văn mây đơn giản.
“Hai cây trâm này bao nhiêu tiền?”
Người bán cười nói:
“Tiểu nương tử thật có mắt nhìn. Nếu mua cả hai cây, ta tính rẻ cho hai người, ba mươi lăm văn tiền.”
A Nguyên thầm kinh hãi.
Nông cụ ở tiệm rèn của Hoắc gia, một cái liềm cũng chỉ hơn hai mươi văn tiền, vậy mà hai cây trâm này lại đắt như vậy.
Nàng lùi lại một bước, đang định bảo Hoắc gia thôi không mua nữa, thì hắn đã nói:
“Lấy hai cây này.”
A Nguyên vội ngăn lại:
“Khoan đã!”
Rồi nàng hạ thấp giọng nói với Hoắc Kình bên cạnh:
“Hoắc gia, đắt quá, hay chúng ta về trấn rồi mua sau đi.”
Vì đây là vị khách đầu tiên trong ngày, sợ họ đổi ý nên người bán vội lên tiếng:
“Kiểu dáng và tay nghề như thế này, ngoài chỗ ta thì chỉ có trong cửa tiệm mới có. Mà trong cửa tiệm còn đắt gấp đôi. Nếu thật lòng muốn mua, ta tặng thêm cho hai người một đóa hoa lụa, được không?”
A Nguyên nhìn đóa hoa lụa trên sạp.
Nói thật, nàng chẳng hề vừa mắt.
Những bông hoa nàng làm còn đẹp hơn mấy thứ trên sạp nhiều.
A Nguyên không thích hoa lụa, định kéo Hoắc gia đi, nhưng hắn lại nói:
“Mua hai cây đi, sau này tiết kiệm lại.”
A Nguyên cũng hiểu phần nào tính cách nói một là một của Hoắc gia, nên nghĩ ngợi một chút rồi nhìn về phía người bán.
“Ta không cần hoa lụa. Hai mươi tám văn tiền, ta lấy hai cây trâm này.”
Người bán giả bộ cau mày suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng vỗ tay:
“Được vậy!”
Ông ta gói hai cây trâm vào một mảnh vải vụn, rồi hỏi tiếp:
“Có muốn xem son phấn không? Bình thường ta bán một hộp nhỏ giá mười lăm văn tiền, nhưng hôm nay khai trương may mắn, bán cho tiểu nương tử mười văn thôi.”
Nếu là ngày thường, A Nguyên chắc chắn sẽ không mua thứ đồ không thiết thực này.
Nàng còn phải che mặt, sao có thể mua son phấn được.
Nhưng nếu sắp thành thân với Hoắc gia, nàng muốn để Hoắc gia nhìn thấy.
A Nguyên mở to đôi mắt hạnh, mong chờ nhìn Hoắc Kình.
Yết hầu Hoắc Kình khẽ động, rồi bảo người bán gói luôn hộp son lại.
Tổng cộng ba mươi tám văn tiền.
A Nguyên đang định lấy bạc thì Hoắc Kình đã trả trước.
Nhận lấy trâm và son phấn, hắn đưa cho nàng rồi thấp giọng nói:
“Ta cũng giữ lại nửa lượng bạc để chi tiêu.”
A Nguyên nhận lấy đồ, trên mặt mang theo ý cười:
“Chỗ bạc của ta cũng là bạc của Hoắc gia, ta trả cũng như nhau thôi.”
Hoắc Kình nhàn nhạt nói:
“Ra ngoài, đương nhiên không thể để nàng trả tiền.”
A Nguyên nghĩ ngợi một chút, quả thật là vậy.
Nam tử ra ngoài mà để nữ tử bỏ tiền thì còn ra thể thống gì nữa.
Nghĩ vậy, nàng định bụng sau khi về tiệm rèn sẽ đưa lại cho Hoắc gia một ít bạc để hắn mang theo bên người.
Trước đây lúc mở tiệm, Hoắc Kình từng đến huyện thành nên không cần hỏi đường, cứ thế đi thẳng đến trước cổng huyện nha.
Đến trước huyện nha, hắn nói với một nha dịch canh cổng:
“Ta quen biết Nghiêm Cẩn, công tử nhà tri huyện. Phiền ngươi thông báo giúp một tiếng, cứ nói ta đến từ trấn Thanh Thủy.”
Nghiêm tiểu công tử Nghiêm Cẩn nổi tiếng là người không hề nghiêm cẩn, ngày thường chỉ thích kết giao với đám bằng hữu ăn chơi.
Cho nên vừa nghe nói là người quen của tiểu công tử, nha dịch hơi lộ vẻ khinh thường.
Nhưng khi nghe đến ba chữ “trấn Thanh Thủy”, sắc mặt hắn mới hơi nghiêm túc lại.