“Ngoài cửa tiệm này ra, còn phải sắm sửa thêm một số đồ đạc, chỗ ở cũng vẫn chưa tìm được, những thứ đó đều phải tốn không ít bạc.”
A Nguyên càng nghĩ càng lo, càng lo thì đôi mày càng nhíu chặt.
Hoắc Kình lau khô nước trên tay, xoa đầu A Nguyên một cái.
Khóe môi hắn hơi cong lên một chút:
“Bạc hết rồi thì kiếm tiếp là được.”
Buông tay xuống, Hoắc Kình phân tích với nàng:
“Cửa tiệm nhỏ mỗi tháng tám trăm văn tiền, nhưng huyện thành đông người. Có lẽ lúc đầu sẽ không được như ý, nhưng nếu kiên trì được, đồ thêu của nàng làm đẹp, tự nhiên sẽ có người đến mua.”
Trong lòng A Nguyên vẫn có chút không yên tâm:
“Huyện thành lớn như vậy, người làm đẹp hơn ta cũng có rất nhiều, liệu cửa tiệm này ta thật sự có thể làm tốt không?”
Hoắc Kình gật đầu, vô cùng nghiêm túc:
“Đương nhiên là được.”
A Nguyên lại có thêm tự tin.
Ăn tối xong, A Nguyên mang điểm tâm sang tìm Hứa nương tử.
Hứa nương tử thấy A Nguyên đến, liền đuổi trượng phu ra phía trước cửa tiệm tiếp tục làm chiếc giường gỗ cho nhà Hoắc thợ rèn, rồi kéo A Nguyên ngồi xuống trong sân.
A Nguyên hỏi:
“Thật sự quyết định chuyển lên huyện thành rồi sao?”
Hứa nương tử gật đầu:
“Tiền đặt cọc cũng đã đưa rồi. Vừa hay hợp đồng thuê cửa tiệm này cũng sắp hết hạn. Nam nhân nhà ta muốn liều một phen, vậy thì cứ để chàng ấy liều đi.”
Năm nay việc làm ăn mới khá khẩm hơn một chút, cộng thêm số bạc tích góp trước đây, Hứa gia cũng chẳng để dành được bao nhiêu. Cửa tiệm ở huyện thành mỗi tháng một lượng rưỡi bạc, gấp hơn hai lần ở trấn Thanh Thủy, lại còn phải trả trước nửa năm tiền thuê. Chỉ riêng khoản này đã phải bỏ ra chín lượng bạc, gần như vét sạch gia sản nhà họ.
“Hôm nay trên đường về, ta nghe Hoắc thợ rèn nói muội cũng định mở cửa tiệm, muốn mời ta làm chưởng quầy. Ban đầu ta rất ngạc nhiên, nhưng nghĩ kỹ lại, thay vì ở nhà không có việc gì làm, tìm chút việc để làm cũng tốt.”
A Nguyên nói:
“Ta cũng không biết có kiếm được bạc hay không. Ta và Hoắc gia đã bàn bạc rồi, sau khi mở cửa tiệm sẽ chia cho Hứa tẩu tử ba phần lợi nhuận, tẩu thấy thế nào?”
Ba phần lợi nhuận!
Hứa nương tử kinh ngạc nhìn A Nguyên:
“Muội không đùa ta đấy chứ? Ta đâu có bỏ bạc ra, vậy mà muội lại chia cho ta ba phần lợi nhuận.”
A Nguyên ngượng ngùng nói:
“Ta cũng không biết có kiếm được bạc hay không. Nếu Hứa tẩu tử không muốn thì ta cũng có thể trả công cho tẩu.”
Hứa nương tử lắc đầu:
“Không phải vấn đề đồng ý hay không, mà là nhận không ân huệ như vậy, ta thấy hổ thẹn.”
Hứa nương tử từng nhìn thấy khăn tay do A Nguyên thêu. Đừng nói là đẹp hơn đồ ở các cửa tiệm trong trấn, ngay cả những sạp hàng trong huyện thành cũng không tinh xảo bằng nàng làm.
Có lẽ không sánh được với những cửa tiệm lớn, nhưng cũng không cần phải so với cửa tiệm lớn. Vốn dĩ là làm ăn với những gia đình tiểu hộ.
Những nhà tiểu hộ có chút bạc thì chê đồ thêu ở sạp hàng, nhưng lại không đủ tiền mua đồ trong cửa tiệm lớn, nên chỉ có thể chọn trong những cửa tiệm nhỏ những món mình thích. Chỉ cần đồ tốt, lâu dần họ sẽ trở thành khách quen.
Chỉ cần có tay nghề thì đó sẽ là việc làm ăn lâu dài, điểm này Hứa nương tử hiểu rất rõ.
Chỉ là nàng hoàn toàn không ngờ Hoắc nương tử lại đưa ra đề nghị như vậy.
“Tại sao?”
A Nguyên nửa đùa nửa thật:
“Là Hoắc gia nói đấy. Cửa tiệm kiếm được càng nhiều, Hứa tẩu tử cũng sẽ được chia nhiều bạc hơn, tự nhiên sẽ càng tận tâm hơn.”
Da mặt A Nguyên mỏng, hơn nữa bình thường còn phải làm đồ thêu, rất khó kiêm luôn việc làm chưởng quầy. Nếu Hứa nương tử có thể giúp lâu dài thì đương nhiên là tốt nhất.
Sau khi bàn bạc với Hoắc Kình, A Nguyên cảm thấy cách tốt nhất để giữ người chính là để Hứa nương tử cũng được hưởng ba phần lợi nhuận của cửa tiệm. Nếu lúc đầu việc làm ăn không tốt thì sẽ âm thầm bù thêm tiền công.
Nghe vậy, Hứa nương tử bật cười:
“Đúng là chỉ có Hoắc thợ rèn mới nghĩ ra được cách như thế.”
A Nguyên thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:
“Ba phần lợi nhuận và tiền công, cái trước có thể lúc đầu sẽ không được bao nhiêu bạc, nếu làm ăn không tốt thì có khi một tháng cũng chẳng có lợi nhuận để chia. Còn cái sau thì tạm thời cũng không trả được quá nhiều tiền công, nhưng sẽ ổn định hơn.”
Nụ cười trên mặt Hứa nương tử cũng nhạt đi:
“Muội nghiêm túc đấy à?”
A Nguyên nghiêm túc gật đầu:
“Đương nhiên là nghiêm túc.”
Hứa nương tử cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi ngẩng đầu lên cười với A Nguyên:
“Ta có lòng tin với muội. Ta chọn ba phần lợi nhuận, đến cửa tiệm của muội làm một nữ chưởng quầy.”
Sau khi bàn xong, Hứa nương tử hỏi chuyện của cô cô A Nguyên, A Nguyên kể sơ qua đại khái.
Nghe xong, Hứa nương tử lộ vẻ chán ghét:
“Cái tên Trần Đại Thắng đó ta cũng từng gặp. Trông thì thành thật chất phác, ai ngờ lại là loại người ghê tởm như vậy.”
A Nguyên thầm nghĩ, đây đúng là biết mặt không biết lòng, giống như Hà Dự vậy.
“Nhưng nghe muội nói người phụ nhân kia cùng lúc có mấy nhân tình, làm sao xác định đứa bé đó là của Trần Đại Thắng?”
A Nguyên nói:
“Ta đoán ngay cả người phụ nhân đó cũng không dám chắc. Chỉ là muốn tìm một kẻ đổ vỏ thôi. Dù sao chờ đứa bé sinh ra, ta sẽ nhờ Hoắc gia nghĩ cách để Trần Đại Thắng biết người phụ nhân đó có mấy nhân tình, hơn nữa đứa bé chưa chắc đã là con của hắn. Hắn đối xử với cô cô và các biểu muội như vậy, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.”
Nói đến cuối, trên khuôn mặt kiều diễm của A Nguyên hiếm khi hiện lên vẻ tức giận.
Thấy A Nguyên nổi giận, Hứa nương tử kinh ngạc:
“Ta chưa từng thấy muội tức giận bao giờ, đây là lần đầu tiên đấy. Ta còn tưởng muội là một tiểu nương tử dịu dàng mềm mỏng cơ. Lúc về ta còn nghe mẫu thân của Hạ Tuấn bên cạnh nói muội hung dữ hắt cả chậu nước vào một tên vô lại, ta còn tưởng là nói đùa. Giờ thì ta tin là thật rồi.”
Nhắc tới chuyện hôm qua, A Nguyên đỏ mặt, lẩm bẩm:
“Ai bảo người Trần gia bắt nạt cô cô ta. Nếu không có cô cô cưu mang ta, bây giờ ta cũng chẳng biết mình đang ở đâu nữa.”
Hứa nương tử nắm lấy tay A Nguyên, khẽ mỉm cười.
“Ta xem như đã hiểu rồi, phu thê các người đều là kiểu người người khác đối tốt với mình một phần, thì sẽ đáp lại hai phần.”
A Nguyên chỉ cười mà không nói.
Vì người thật lòng đối tốt với nàng quá ít, cho nên nàng mới đặc biệt trân trọng.
Bị người ta lạnh nhạt quá nhiều, nên càng dễ phân biệt ai thật lòng đối xử tốt với mình, cũng càng quý trọng những thiện ý ấy. Có lẽ Hoắc gia cũng như vậy.
“Vậy sau này muội định sắp xếp cô cô và các biểu muội thế nào?”
“Chỉ một mình ta làm đồ thêu cũng không xuể, nên ta định để cô cô giúp một tay, rồi dạy các biểu muội làm nữ công. Đại biểu muội đã tám tuổi rồi, chắc sẽ học nhanh hơn.”