Hai chân hắn run lẩy bẩy như sàng gạo.
Hoắc Kình ngồi xổm xuống, lật thi thể đại hán lại. Khi nhìn thấy gương mặt đó, hắn khẽ nhíu mày, rồi dùng chủy thủ ngắn rạch cánh tay trái của xác chết. Trên cánh tay trái có xăm một hình đầu chim ưng.
* Chủy thủ (匕首) là một loại dao găm ngắn, lưỡi dao dài khoảng 15 - 30cm, dễ giấu trong người, thường dùng trong cận chiến, ám sát hoặc phòng thân.
“Nô lệ Bắc Cương?”
Hoắc Kình hơi nhướng mày.
Dù sao cũng đã giao chiến với đám nô lệ Bắc Cương trên chiến trường suốt mười năm, nên ít nhiều hắn cũng có hiểu biết.
Bên kia, tiểu công tử vẫn chưa hoàn hồn, run giọng hỏi:
“Thật... thật sự là nô lệ Bắc Cương?”
Hoắc Kình suy nghĩ một chút rồi ngẩng đầu nhìn tên tiểu tử môi hồng răng trắng kia, lạnh giọng nói:
“Ngươi đến nha môn tìm người, nói rằng trên núi Hoàng Ly ở trấn Thanh Thủy phát hiện nô lệ Bắc Cương lưu vong, bảo bọn họ phái người tới lục soát núi.”
“Hắn... hắn còn có đồng bọn?”
Hoắc Kình nhìn thi thể trên mặt đất:
“Ít nhất sẽ không chỉ có một người.”
Nói rồi hắn đứng dậy, thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị:
“Dùng xe ngựa bên ngoài đưa thi thể này đến nha môn.”
Tiểu công tử nhìn thi thể trên mặt đất, cũng biết nô lệ Bắc Cương xuất hiện ở trấn Thanh Thủy là chuyện lớn. Phụ thân hắn quản lý trấn Thanh Thủy, nếu xử lý không tốt rất dễ bị liên lụy.
Lập tức không còn tâm trạng sợ hãi nữa, nhưng rồi lại nói:
“Cái xác to thế này, hai chúng ta chuyển không...”
Còn chưa nói hết câu, Hoắc Kình đã túm lấy cánh tay đại hán, chẳng tốn chút sức nào kéo người ra khỏi khu rừng.
Tiểu công tử lập tức im bặt, hít sâu một hơi, chỉnh lại y phục trên người, thầm mắng mình chẳng bị làm sao cả, vậy mà lại yếu đuối như nữ nhân.
Hắn ngẩng đầu, ưỡn ngực, buông tay ra, vừa bước được một bước về phía trước thì chân đã mềm nhũn.
Đành nhặt một cành cây dưới đất, chống cành cây mà đi ra ngoài...
Mẹ nó, suýt chút nữa mất trinh tiết, đúng là đáng sợ thật!
Hoắc Kình kéo thi thể còn cao lớn hơn cả mình đến bên xe ngựa, rồi bấm nhân trung cho tiểu tư.
Tiểu tư tỉnh lại, nhất thời vẫn chưa hoàn hồn. Vừa mở mắt đã hoảng sợ la lớn cầu cứu.
Đến khi nhìn thấy thi thể bên cạnh Hoắc Kình thì trợn trắng mắt, trực tiếp ngất xỉu lần nữa.
Tiểu công tử đã hồi phục được ba phần, đá hắn một cái:
“An Đồng, đừng giả vờ nữa, chúng ta được cứu rồi.”
Tiểu tư tên An Đồng nghe vậy, mí mắt đang nhắm chặt khẽ động đậy. Một lúc sau mới mở mắt ra nhìn chủ tử nhà mình.
Lập tức bò dậy vừa khóc vừa hỏi:
“Công tử, người... người không sao chứ!?”
Khi nhìn thấy y phục bị xé rách trên người chủ tử, sắc mặt hắn lại trắng bệch, giọng run rẩy:
“Công... công tử, y phục trên người người sao... sao lại thành ra thế này?”
Tiểu công tử da trắng, nên trên mặt bị bịt và trên cổ bị bóp đều để lại những vết bầm tím xanh tím.
Chuyện vừa rồi quá mất mặt, đương nhiên không thể để tiểu tư nhà mình biết được, nên chỉ nói:
“Tiểu gia có thể có chuyện gì chứ? Đại hán đó chỉ thấy tiểu gia mặc gấm vóc nên muốn lột xuống đem đổi bạc. May mà vị anh hùng này kịp thời tới cứu hai chúng ta.”
Nói những lời này xong, tiểu công tử thấp thỏm nhìn sang Hoắc Kình bên cạnh, còn nháy mắt ra hiệu bảo hắn đừng vạch trần chuyện này.
Gương mặt Hoắc Kình lạnh lùng nghiêm nghị, cũng chẳng thèm để ý tới ánh mắt của hắn.
Hắn vẫn nhớ mấy ngày trước chính tên mặt trắng này đuổi theo A Nguyên chạy khắp nơi.
Hôm nay nếu biết người kêu cứu là tên mặt trắng này, hắn nhất định sẽ ra tay chậm hơn một chút, đợi dọa cho hắn khóc cha gọi mẹ rồi mới cứu.
Nhưng rốt cuộc chính sự quan trọng hơn.
Hắn một tay vác thi thể lên vai, rồi ném mạnh vào trong khoang xe ngựa.
An Đồng nhìn cảnh tượng trôi chảy như nước ấy, sợ hãi trốn ra sau lưng chủ tử mình:
“Công tử, vị anh hùng này đang làm gì vậy?”
Tiểu công tử lạnh nhạt liếc hắn một cái. Đáng lẽ phải che chắn trước mặt hắn, vậy mà lại trốn sau lưng hắn:
“Trốn có thoải mái không?”
An Đồng lập tức phản ứng lại, cười gượng đầy chột dạ rồi bước ra khỏi phía sau lưng chủ tử.
Tiểu công tử nhìn người đàn ông có sức mạnh kinh người kia, nuốt nước bọt rồi nói:
“Gia phụ là Tri phủ huyện Vũ An họ Nghiêm, tại hạ tên Nghiêm Cẩn. Lần này nhờ anh hùng cứu giúp, dám hỏi cao tính đại danh của anh hùng?”
Hoắc Kình ném thi thể vào trong xe ngựa, phủi phủi tay rồi đáp:
“Vô danh tiểu tốt.”
Nói xong liền quay người nhìn tên mặt trắng kia.
“Người này mặc giáp bào của quân Bắc Cương, nhìn giống một Thiên phu trưởng, là một tiểu quân quan. Chủy thủ và đại đao mang theo trên người cũng đều là binh khí của quân Bắc Cương. Hơn nữa trên cánh tay quân Bắc Cương đều có hình xăm chim ưng, người này mười phần có chín chính là quân Bắc Cương.
“Nửa năm trước quân Bắc Cương đại bại, tàn quân tản mác khắp nơi. Trốn đến trấn Thanh Thủy cũng không có gì lạ. Nhưng bọn chúng không dám hành động đơn độc, nên chắc chắn còn có đồng bọn. Có thể đang ở các nơi trong huyện Vũ An, cũng có thể đang ẩn náu đâu đó trên núi Hoàng Ly ở trấn Thanh Thủy.
“Ngươi là con trai tri huyện, vậy hãy chuyển lời cho phụ thân ngươi. Tạm thời đừng để hương khách lên núi, đồng thời phái người đến bảo vệ Thanh Tâm Am.”
Nghiêm tiểu công tử âm thầm ghi nhớ toàn bộ những lời đó trong lòng, đồng thời cũng hoài nghi thân phận của người đàn ông này.
Phân tích đâu ra đấy như vậy, tuyệt đối không thể là một vô danh tiểu tốt.
Nhưng trước mắt người này là ân nhân cứu mạng của hắn. Nếu đối phương không muốn nói thân phận, hắn đương nhiên cũng không ép buộc.
Sau khi dặn dò xong, Hoắc Kình xoay người rời đi.
Nghiêm tiểu công tử sửng sốt:
“Anh hùng không cùng chúng ta đến huyện Vũ An sao?”
Bước chân Hoắc Kình khựng lại:
“Các ngươi đi là được. Ta đến Thanh Tâm Am báo tin.”
Nghiêm tiểu công tử suy nghĩ một chút, quả thật cần có người đi truyền tin.
Còn hắn đi báo với phụ thân mình chuyện xảy ra trên núi Hoàng Ly thì cha hắn chắc chắn sẽ tin. Hơn nữa hắn cũng không biết đánh xe ngựa, An Đồng phải đánh xe, vậy nên chỉ có thể để người đàn ông kia đi báo tin.
“Vậy xin anh hùng lưu lại danh tính và nơi ở. Ân cứu mạng này nhất định sẽ hậu tạ bằng trọng kim!”
Nghe đến mấy chữ “hậu tạ bằng trọng kim”, Hoắc Kình khẽ nhướng mày.
Suy nghĩ một lúc, hắn quay người trở lại, đi tới trước mặt đối phương rồi đưa tay ra:
“Mười lượng. Thù lao cứu ngươi một mạng.”
Nghiêm tiểu công tử ngẩn người:
“Huynh cứu ta, phụ thân ta nhất định sẽ trọng thưởng. Mười lượng có phải quá ít rồi không?”
Quan trọng nhất là...
Trinh tiết của hắn chỉ đáng giá mười lượng thôi sao?
Mười lượng chẳng phải là sỉ nhục người ta sao!
Hoắc Kình mặt không đổi sắc, trầm giọng nói:
“Chỉ mười lượng, thanh toán sòng phẳng, không nợ không thiếu. Ta cũng không cần ngươi báo đáp gì.”
Nghe ra sự nghiêm túc trong giọng điệu của người đàn ông, Nghiêm tiểu công tử trầm mặc một lúc, rồi quay sang tiểu tư:
“Đưa toàn bộ bạc của chúng ta cho vị anh hùng này.”