Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 109

❊ ❊ ❊

Hoắc Kình trầm thấp đáp một tiếng:

“Ừ?”

A Nguyên lo lắng hỏi:

“Nằm dưới đất có lạnh quá không?”

Hoắc Kình thành thật đáp:

“Không.”

“Nhưng hôm nay vừa mới mưa xong, hơi ẩm dưới sàn chắc chắn rất nặng. Hoắc gia cũng đâu phải thân thể bằng sắt, như vậy có dễ bị cảm lạnh không?”

Hoắc Kình mở mắt nhìn xà nhà, hồi lâu mới nói:

“Nếu thật sự bị cảm lạnh thì sao?”

A Nguyên cắn môi hồi lâu mới nhỏ giọng nói:

“Ta với Hoắc gia không cần phải quá khách sáo đâu, ngủ chung một giường... cũng được mà.”

Lúc nói những lời này, A Nguyên cũng biết Hoắc gia nhất định sẽ không đồng ý.

Dù sao với tính cách đứng đắn như Hoắc gia, trước kia không thừa cơ lợi dụng người khác, bây giờ chắc chắn cũng sẽ không...

Ý nghĩ trong đầu A Nguyên còn chưa kịp hoàn chỉnh thì Hoắc Kình phía sau tấm bình phong đột nhiên ngồi dậy.

Chỉ vài bước đã đi tới bên giường, vén màn lên, đối diện với đôi mắt hạnh đầy kinh ngạc của A Nguyên.

A Nguyên nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của Hoắc Kình, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn lại.

…Hoắc gia, sao chàng thật sự lên đây vậy?

Hoắc Kình cụp mắt nhìn chằm chằm mỹ nhân tóc xõa trên giường, thấp giọng hỏi:

“Thật sự muốn ta nằm lên đây?”

Hoắc Kình xem như đã hiểu.

A Nguyên tuy hay thẹn thùng, nhưng ở một vài chuyện lại vô cùng lớn mật.

Đã chủ động mời như vậy, hắn sao có thể hết lần này đến lần khác từ chối nàng, làm nàng tổn thương chứ?

A Nguyên nuốt nước bọt, hồi lâu mới dịch người vào tận trong cùng của giường, giọng nhỏ như muỗi:

“Giường rất rộng, đủ cho...”

Đủ cho hai người.

Lời còn chưa nói hết, Hoắc Kình đã nằm xuống phía ngoài.

Cho dù giữa hai người còn cách hẳn khoảng trống bằng với thân hình của một người, nhưng tim A Nguyên vẫn đập mãnh liệt vô cùng.

Hoắc Kình nằm xuống giường, mùi hương kia dường như càng thêm nồng đậm.

Đây là giường của khách điếm, đương nhiên không thể có hương thơm như vậy.

Rõ ràng là mùi hương cơ thể của A Nguyên hòa cùng mùi son phấn.

Hoắc Kình đặt hai tay trên bụng, nhắm mắt lại, trầm giọng nói:

“Ngủ thôi.”

A Nguyên “vâng” một tiếng.

Bên cạnh có một người đàn ông nằm đó, cơ thể nàng cứng ngắc vô cùng.

Nhưng vì người đàn ông ấy là người nàng thích, nên trong lòng lại đập loạn không ngừng.

Vốn dĩ A Nguyên đã không buồn ngủ, bây giờ bên cạnh còn có thêm một người, nàng lại càng tỉnh táo hơn.

Đêm càng lúc càng sâu.

Ước chừng qua nửa canh giờ.

Lâu như vậy rồi, Hoắc gia chắc là đã ngủ?

A Nguyên tuy vô cùng căng thẳng nhưng vẫn không nhịn được nghiêng đầu nhìn người đàn ông anh tuấn, cao lớn bên cạnh.

Ánh nến vàng nhạt khiến ngũ quan cương nghị cùng đường nét khuôn mặt của Hoắc gia như được phủ lên một tầng ánh sáng dịu nhẹ.

Ngũ quan của Hoắc gia vốn đã sắc nét, nhìn nghiêng càng thấy sống mũi thẳng tắp.

Nhờ lớp ánh sáng dịu đó mà những đường nét lạnh lùng cũng trở nên ôn hòa hơn.

A Nguyên càng nhìn càng thấy thích.

Nàng không nhịn được, cẩn thận từng chút một dịch lại gần.

Dịch tới bên gối của Hoắc gia, chống khuỷu tay, tựa cằm, chăm chú ngắm nhìn hàng mày đôi mắt của hắn.

Nàng đưa tay ra.

Đầu ngón tay cách gương mặt hắn một khoảng rất nhỏ, chậm rãi lướt từ trán xuống.

Đến lông mày.

Đến đôi mắt.

Rồi tới sống mũi.

Hoắc Kình vốn chưa ngủ say.

Hương thơm kia từng đợt từng đợt kéo tới, lúc có lúc không trêu chọc lòng người, chẳng bao lâu sau còn chủ động lại gần.

Nếu trong hoàn cảnh như vậy mà hắn vẫn ngủ được thì mấy năm quân ngũ chẳng phải uổng phí rồi sao?

Hoắc Kình có thể cảm nhận được bàn tay của A Nguyên chỉ cách chân mày hắn một khoảng bằng độ dày của một ngón tay.

Mùi hương kia cũng không ngừng quanh quẩn nơi chóp mũi hắn.

Ngón tay mềm mại dường như đang phác họa hàng mày, sống mũi của hắn.

Sau đó tiếp tục đi xuống.

Dừng lại trên môi hắn.

A Nguyên nhìn đôi môi mỏng của Hoắc gia, âm thầm cắn môi mình.

Nghĩ tới ba nụ hôn trước đây - hai lần nàng say rượu và một lần Hoắc gia say rượu - lòng nàng không khỏi rung động.

Nhìn hồi lâu, A Nguyên nhất thời sơ ý, đầu ngón tay chạm vào đôi môi mềm ấm.

Trong lòng nàng giật thót.

Sợ hãi vội vàng rút tay lại.

Nhưng mới rút được một nửa thì cổ tay đã bị bàn tay to lớn giữ chặt.

Còn chưa kịp phản ứng, nàng đã bị một thân thể cường tráng nóng bỏng đè xuống dưới.

Hai tay cũng bị khống chế.

A Nguyên trợn tròn mắt nhìn Hoắc gia phía trên.

Hoắc Kình cúi mắt nhìn nàng.

Trên gương mặt lạnh lùng không có bất kỳ biểu cảm nào.

Chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm như nước.

A Nguyên không biết nên hình dung ánh mắt ấy thế nào.

Giống như một con thú đói đã rất lâu chưa được ăn no, đang nhìn chằm chằm vào miếng thịt trước mắt.

Mà nàng chính là miếng thịt đó.

Bị nhìn đến mức vô cùng căng thẳng, cổ họng cũng khô khốc.

A Nguyên hoảng hốt hồi lâu mới lắp bắp nói:

“Hoắc... Hoắc gia, chàng... chàng sao vẫn chưa ngủ?”

Giọng Hoắc Kình trầm thấp khàn khàn:

“Vừa rồi nàng cứ luôn trêu chọc ta, ta làm sao ngủ được?”

Đôi mắt hạnh của A Nguyên lập tức mở to.

Cổ, mặt và tai đều đỏ bừng lên.

“Ta... ta không có... trêu chọc...”

“Ta không tin, ta cảm nhận được.”

Hoắc Kình trầm giọng nói.

A Nguyên nghẹn hồi lâu mới hỏi:

“Vậy Hoắc gia muốn làm gì...?”

Hoắc Kình đột nhiên cúi đầu.

Chóp mũi hắn gần như chạm vào chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn của nàng.

“Nàng trêu chọc ta. Nếu ta không đáp lại, nàng có buồn không?”

A Nguyên căng thẳng nuốt nước bọt, cực kỳ nhỏ giọng nói:

“Ta không...”

Không buồn đâu...

Lời còn chưa dứt, môi nàng đã bị chặn lại.

Đầu óc nàng lập tức trống rỗng.

Nhưng nàng không muốn từ chối sự thân cận với Hoắc gia.

Hai người cũng không phải lần đầu tiên như vậy.

Dần dần đều trở nên quen thuộc hơn.

A Nguyên vẫn mặc bộ váy màu hạnh kia.

Vốn vì ngủ trên giường mà đã hơi nhăn, lúc này lại càng nhăn hơn.

Ngoài cửa sổ, cơn mưa đã ngừng hơn hai canh giờ lại bắt đầu rơi tí tách.

Mưa không lớn, nhưng kéo dài không dứt.

A Nguyên dần siết chặt tấm chăn trên giường.

Nàng cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay Hoắc gia.

Bàn tay ấy giống như ngọn lửa nóng bỏng.

Cũng cảm nhận được sự dữ dội từ một nơi nào đó trên người Hoắc gia.

Không biết đã qua bao lâu.

Hoắc gia mới buông nàng ra, kéo chăn đắp lên người nàng.

A Nguyên dùng hai tay kéo chăn lên, che gần nửa khuôn mặt.

Chỉ để lộ đôi mắt hạnh đầy e thẹn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »