Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 129

❊ ❊ ❊

May mà lần Hoắc gia lên núi tìm nàng đã cứu được nhi tử của Tri huyện, giờ đây cũng khiến Hà Dự có phần kiêng dè, không dám làm càn.

Hoắc Kình vừa ra khỏi cửa, Hạ Tuấn đang chơi trong ngõ liền chạy tới.

Sau khi biết tỷ tỷ kia và Hoắc gia không phải huynh muội, mà là quan hệ thân mật, Hạ Tuấn đã buồn bã suốt mấy ngày.

Buồn xong thì cũng mau quên, lại tiếp tục đi theo sau Hoắc Kình, mở miệng là Hoắc gia, ngậm miệng là Hoắc gia.

Hạ Tuấn chạy tới trước mặt, đắc ý nói:

“Hoắc gia, giữa trưa nay cháu đã bám theo người phụ nhân vừa khóc vừa đi ra đó.”

Hoắc Kình đóng cửa sân lại, thần sắc nhàn nhạt nhìn cậu:

“Ngươi bám theo bà ta?”

Hạ Tuấn gật đầu, nhỏ giọng nói:

“Trước đó Hoắc gia bảo cháu chú ý đôi phu thê ở khách điếm Duyệt Lai, cháu vẫn nhớ mặt họ. Nên cháu để ý một chút rồi đi theo. Cháu thấy bà ta đi ra xong rẽ vào ngõ ở con phố phía trước, gặp trượng phu đang đợi rồi cùng đi. Cháu lén lút đi theo sau, tận mắt thấy họ vào khách điếm Duyệt Lai.”

Hoắc Kình gật đầu:

“Sau đó thì sao?”

“Ban đầu cháu định đi rồi, nhưng không bao lâu sau người nam nhân kia lại từ khách điếm đi ra, trông có vẻ rất tức giận. Cháu không nhịn được nên lại bám theo. Ông ta cũng không phát hiện ra cháu. Cháu thấy ông ta đi vào một tòa trạch viện treo rất nhiều đèn lồng. Mẫu thân nói đó là nơi xui xẻo, không cho cháu lại gần, nên cháu không theo tiếp nữa.”

Hoắc Kình trầm tư một lát rồi gật đầu:

“Ta biết rồi. Ngươi ở trong ngõ đợi đi, lát nữa ta về sẽ mang cho ngươi hai cái màn thầu.”

Nghe có đồ ăn, Hạ Tuấn lập tức gật đầu lia lịa:

“Cháu sẽ không đi đâu đâu, cháu đợi.”

Hoắc Kình xoay người rời đi.

Hắn tới quán ăn mua một miếng tai heo kho, mười cái màn thầu và bốn cái bánh nướng.

Buổi tối, A Nguyên tắm xong ở gian phòng bên cạnh rồi trở về phòng.

Mà Hoắc gia cũng đã tắm từ sớm, về phòng trước.

Không biết đang nghĩ gì, hắn để trần nửa người trên ngồi dưới ánh đèn dầu.

A Nguyên nhìn thấy dấu răng trên vai hắn vẫn chưa tan đi, mặt liền nóng bừng.

Hoắc gia quá cường tráng. Tối qua rất lâu mới thành sự, đau đến mức nàng hung hăng cắn lên vai hắn.

Nàng cảm thấy nếu da thịt Hoắc gia không dày như vậy thì chắc đã bị nàng cắn rớt mất một miếng thịt rồi.

A Nguyên chẳng hề chột dạ.

Tối qua nàng đau dữ dội, Hoắc gia cũng đau, coi như huề nhau.

A Nguyên đỏ mặt lau những sợi tóc ướt nơi đuôi tóc rồi bước tới, dịu giọng hỏi:

“Hoắc gia đang nghĩ gì vậy?”

Hoắc Kình ngẩng đầu nhìn nàng, khẽ lắc đầu:

“Không nghĩ gì cả.”

A Nguyên ngồi xuống bên cạnh hắn, lấy hết can đảm tựa lên bờ vai đang tỏa hơi nóng kia.

Nàng thích thân cận với Hoắc gia.

Trước đây không dám, còn bây giờ đã danh chính ngôn thuận, nên cũng bớt cố kỵ.

Hoắc Kình nhìn nàng một cái rồi vươn cánh tay dài ôm người vào lòng.

Có lẽ vì ít khi làm chuyện như vậy nên động tác vẫn còn hơi cứng ngắc.

Hắn quen một mình một bóng.

Ngay cả khi còn ở quân doanh, có người từng nhắc tới chuyện giới thiệu mỹ kiều nương cho hắn, hắn chỉ lạnh nhạt đáp một câu:

“Đẹp hay không không quan trọng, biết nấu cơm là được.”

Sau này trở về Kim Đô, người kia liền dẫn muội muội ruột của mình tới trước mặt hắn.

Nói một câu:

“Tuy có béo một chút, nhưng nấu ăn cực kỳ ngon.”

Hoắc Kình nghiêm túc từ chối:

“Kim Đô cách huyện Vũ An hơn hai nghìn dặm, phi ngựa ngày đêm cũng phải mất một tháng, quá bất tiện. Hơn nữa, ta chỉ muốn tìm một nữ tử bình thường ở huyện Vũ An để thành gia, sống cuộc sống của người bình thường.”

Người kia rốt cuộc cũng không nỡ để muội muội mình sống cùng một hán tử thô kệch có ngày lành không hưởng lại cứ muốn chịu khổ như hắn, nên sau đó không nhắc tới chuyện này nữa.

Nhớ lại thân hình của nữ tử kia, rồi lại nhìn A Nguyên trong lòng mình, Hoắc Kình khẽ thở dài.

Vẫn là nhỏ nhắn một chút thì tốt hơn.

Kẻo ngay cả hắn cũng ôm không nổi.

Tuy nhỏ nhắn, nhưng cả người đều mềm mại dịu dàng, ôm cũng rất dễ chịu.

“Chiều nay ta đã đặt ở chỗ Hứa thợ mộc làm một chiếc xe ván gỗ, loại xe gỗ kéo bằng ngựa.”

A Nguyên ngẩng đầu nhìn hắn:

“Sao tự dưng lại làm xe ván gỗ?”

Hoắc Kình giải thích:

“Nếu ta tới huyện Vũ An cũng tiện đưa nàng theo. Sau này đi lấy quặng sắt về cũng thuận tiện hơn.”

Trước đây Hoắc Kình đều mua sắt từ thương hộ.

Giờ đã thành gia rồi, quả thực phải tính toán tỉ mỉ hơn.

Còn chuyện đi quan hệ để mua sắt rẻ hơn, cứ đợi mở được tiệm rèn ở huyện thành rồi tính.

Hóa ra Hoắc gia là vì nghĩ cho mình.

Trong lòng A Nguyên vô cùng vui mừng.

Vui mừng đến cảm động, nàng xoay nửa người trong vòng tay nam nhân, dang tay ôm lấy vòng eo vững chắc ấy.

Thân thể Hoắc Kình cứng lại.

Buổi tối tắm xong, hắn cũng không mặc áo ngoài, chỉ cách nhau một lớp áo mỏng.

Xúc cảm mềm mại của nữ tử áp lên người, mềm đến kinh người.

“Hoắc gia, chàng đối với ta thật tốt.”

Giọng A Nguyên trong trẻo lanh lảnh, mang theo vài phần vui vẻ.

Hoắc Kình nói:

“Ta không đối tốt với nàng thì đối tốt với ai?”

A Nguyên không muốn hắn đối tốt với tiểu nương tử khác.

Thế là càng siết chặt vòng eo ấy hơn, ghen tuông nói:

“Hoắc gia chỉ được đối tốt với một mình ta, không được đối tốt với nữ tử khác.”

Hoắc Kình khẽ cười nhạt.

Đêm đã khuya.

Bên cạnh truyền tới tiếng hô hấp đều đều.

Nhân lúc A Nguyên lăn ra khỏi lòng mình, Hoắc Kình xuống giường.

Không phát ra bất kỳ tiếng động nào, cứ thế lặng lẽ đi ra khỏi phòng.

Hắn tìm một cái bao tải ở phía trước cửa tiệm, rồi dưới ánh trăng bước ra ngoài.

Đã là đêm khuya.

Trên đường chẳng còn một bóng người, chỉ còn tiếng chó sủa.

Mà ở khắp trấn Thanh Thủy, nơi duy nhất còn ánh đèn sáng lúc này, đại khái chỉ có một kỹ viện nằm ở khu trung tâm trấn.

Cũng là kỹ viện duy nhất của trấn Thanh Thủy.

Đó là một ám kỹ viện.

Không có tên gọi nào cả, chỉ treo sáu chiếc đèn lồng đỏ trước cổng.

Người trong trấn ai cũng biết đó là nơi nào.

Có những quả phụ không sống nổi nữa sẽ tới đó làm nghề da thịt.

Mụ tú bà cũng không hạn chế tự do của họ.

Nhưng chỉ cần làm ăn ở kỹ viện, một nửa số bạc kiếm được đều phải nộp cho tú bà.

Hoắc Kình mặt mày trầm lạnh, nhân lúc đêm tối đi về phía ám kỹ viện đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »