Hứa thợ mộc lập tức đỡ lấy nương tử mình, nhìn Hoắc Kình, nói:
“Có việc gì cần chuẩn bị cho hôn sự thì cứ đến tìm ta.”
Hoắc Kình đáp một tiếng:
“Đa tạ.”
Sau đó Hứa thợ mộc nói một câu “Không cần tiễn”, rồi đỡ phu nhân mình ra khỏi sân Hoắc gia, tiện tay còn đóng cửa giúp.
Người đã đi, Hoắc Kình cũng đỡ A Nguyên đang say khướt đứng dậy, thấp giọng nói:
“Ta đỡ nàng vào phòng.”
A Nguyên cọ cọ vào cánh tay hắn, rồi ngẩng đôi mắt hạnh long lanh nhìn hắn, cong môi cười, cười đến ngọt ngào ngốc nghếch:
“Hoắc gia, chúng ta thật sự sắp thành thân rồi sao?”
Hoắc Kình rũ mắt đen nhìn nàng, giọng trầm thấp dày dặn đáp:
“Đúng là sắp thành thân rồi, sao vậy?”
Sắc mặt A Nguyên hồng nhuận, gương mặt nhỏ kiều diễm như sắp nhỏ nước, nụ cười có phần câu nhân.
“A Nguyên vui lắm.”
“Vì sao vui?”
Hoắc Kình dời ánh mắt đi, đỡ nàng vào nhà chính, thuận miệng hỏi.
A Nguyên cười cong cong đôi mắt:
“A Nguyên có nhà rồi, không cần phải sống nhờ nhà người khác, nhìn sắc mặt người khác nữa, cũng không cần phải chịu uất ức nữa.”
Bước chân Hoắc Kình khựng lại, cúi đầu nhìn nàng, khẽ cười nhạt, giọng nói cũng dịu đi không ít:
“Đúng, nàng có nhà rồi.”
A Nguyên nhẹ nhàng đẩy cánh tay hắn ra, rồi đứng trước mặt hắn, ngẩng đầu nói:
“Hoắc gia, chàng cao quá, cúi đầu xuống thấp một chút.”
A Nguyên sau khi uống say đặc biệt quấn người, nhưng Hoắc Kình vẫn khom lưng cúi đầu xuống.
A Nguyên vòng tay ôm lấy cổ hắn, cười đến mức đôi mắt như chứa đầy sao trời, khóe môi cũng cong cong.
Khóe mày đuôi mắt đều tràn đầy ý cười.
Lúc bốn mắt nhìn nhau, dường như có một luồng khí tức ám muội lan tỏa ra, cũng lan dần trong lòng hai người.
Ý cười của A Nguyên khựng lại, nhẹ nhàng cắn môi, ánh mắt rơi xuống đôi môi mỏng của nam nhân.
Rõ ràng chưa làm gì, nhưng trong mắt Hoắc Kình, tiểu nương tử này chính là đang trêu ghẹo hắn.
Đôi mắt hạnh của A Nguyên chỉ cần cười một cái đã phong tình vạn chủng, huống chi hiện giờ nàng đã có sáu bảy phần men say, gương mặt nhỏ càng là xuân ý dạt dào. Ánh mắt nàng từ đôi mắt hắn chậm rãi dời xuống, dừng lại trên môi hắn, hắn đều nhìn rõ mồn một.
Xung quanh mờ tối, trong bầu không khí yên tĩnh càng thêm phần kiều diễm.
Ánh mắt Hoắc Kình tối đi, đưa tay ôm lấy eo nàng.
“Muộn rồi, về ngủ thôi.”
Giọng nói khàn đi đôi chút.
Nói rồi định bế người lên, nhưng A Nguyên lại không chịu.
“Hoắc gia, ta muốn hôn chàng...”
Đôi mắt nàng sáng rực nhìn chằm chằm đôi môi của Hoắc Kình.
Đôi mắt hạnh ấy vốn sinh ra đã mang vài phần quyến rũ, nay vì men say mà càng được phóng đại vô hạn, trong mắt nam nhân chỉ còn lại sự mê hoặc đầy ắp.
Nam nhân đang ở độ tuổi khí huyết phương cương, trước đó từng nếm thử sự ngọt ngào của tiểu nương tử, biết rõ dưới lớp y phục kia là dáng người đầy đặn mê người đến mức nào.
Nghĩ tới đây, hơi thở phả ra cũng trở nên trầm thấp, ánh mắt nóng bỏng như muốn hòa tan A Nguyên.
Trước kia còn có thể nhịn, là vì vẫn còn một chút giới hạn cuối cùng.
Nay đã xác định lòng nhau, giới hạn ấy cũng hóa thành hư vô.
Yết hầu khẽ động, cánh tay đột nhiên siết chặt, ôm người vào lòng thật chặt.
Sức lực có phần quá mạnh, khiến thân thể A Nguyên run lên, thân thể hai người cũng dán sát vào nhau, cảm nhận được nhịp lên xuống cùng nhiệt độ của đối phương.
Hơi thở của tiểu nương tử dồn dập.
Hơi thở của nam nhân thì trầm nặng.
Hai người tạo thành sự đối lập rõ rệt.
Khoảng cách giữa bốn mắt chưa đến một gang tay, đều có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.
Hơi thở nóng đến bỏng người.
“Nàng chắc chắn muốn hôn?”
Nam nhân khàn giọng hỏi.
A Nguyên đột nhiên ngẩng đầu, hôn nhẹ lên khóe môi nam nhân, rồi mê mê tỉnh tỉnh khoe công:
“Hôn rồi.”
Hoắc Kình không nhớ cảm giác lần trước lúc mình say rượu là thế nào, nhưng những hình ảnh ấy vẫn còn trong đầu, khiến máu huyết toàn thân dâng lên, nóng bừng run rẩy.
Ngay khoảnh khắc A Nguyên hôn lên khóe môi hắn, cánh tay thép bên eo nàng chợt siết lại nâng ngang người lên.
Chỉ trong chốc lát, hai người đã từ cửa nhà chính tiến vào bên trong, lưng A Nguyên áp chặt lên vách tường.
Còn chưa kịp phản ứng, khí tức nóng bỏng đầy nam tính của nam nhân đã lập tức ập tới, bao trùm lấy nàng.
Hai chân dần dần mềm nhũn.
Nếu không có cánh tay thép bên eo đỡ lấy, tiểu nương tử hẳn đã mềm người ngã xuống đất.
Dù có sáu bảy phần men say, nàng vẫn biết mình đang làm gì.
Biết hiện giờ Hoắc gia đang làm gì.
Hắn đang hôn nàng.
Trong đầu A Nguyên hoàn toàn trống rỗng, toàn thân mềm nhũn.
Nàng chỉ biết Hoắc gia đã đáp lại tình cảm của nàng.
Mà nàng cũng đang đáp lại tình cảm của Hoắc gia dành cho mình.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Hoắc Kình mới buông nàng ra.
Môi A Nguyên ướt át mềm mại như phủ một tầng nước sáng, ngay cả đôi mắt hạnh cũng trở nên diễm lệ động lòng người.
A Nguyên thở dốc nhè nhẹ, vô lực tựa vào lòng nam nhân.
Một lúc lâu sau, tiểu nương tử nhờ men rượu mà thêm can đảm ngẩng đầu lên.
Chớp chớp đôi mắt hạnh, khóe môi hơi cong, đưa ra yêu cầu:
“Ta còn muốn hôn nữa, ta thích.”
Gương mặt kiều diễm còn đỏ hơn cả lúc say rượu, khuôn mặt hoa đào mang theo vẻ quyến rũ mê người.
Đặt trước mắt ai, người đó cũng khó mà chống đỡ nổi.
Hoắc Kình cười cười, thuận theo ý nàng.
Tiểu nương tử này vừa mềm mại vừa ngoan ngoãn, vừa hiểu chuyện lại khiến người ta yên tâm.
Đến cả hán tử được đúc bằng sắt cũng có thể bị nàng làm tan chảy.
Khiến người ta hận không thể nâng niu nàng trong lòng bàn tay.
Rất lâu sau, Hoắc Kình ôm lấy eo nàng, vùi đầu vào hõm cổ nàng, khàn giọng bảo đảm:
“Sau này ta sẽ để nàng sống những ngày tháng tốt đẹp, cũng sẽ không để nàng phải chịu bất kỳ uất ức nào nữa. Bất kể là ai cũng không được.”
Cho dù người Hà gia tìm tới, chỉ cần có hắn ở đây, cũng đừng hòng mang nàng đi.
Lời Hoắc Kình vừa dứt, tiểu nương tử đã tựa vào đầu hắn, phát ra tiếng thở nhè nhẹ.
Hoắc Kình ngẩng đầu lên, thấy nàng dường như đã ngủ thiếp đi, khóe môi vẫn còn hơi cong cong.
Khẽ cười nhạt, rồi bế nàng lên, ôm nàng vào căn phòng của chính nàng.
Nhẹ tay đặt nàng lên chiếc giường trúc, rồi đắp chiếc chăn mỏng mới làm lên bụng nàng.