Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 101

❊ ❊ ❊

Nghiêm tiểu công tử hôm qua đã dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần rằng, nếu có người từ trấn Thanh Thủy tới thì nhất định phải báo cho hắn biết. Kẻ nào không báo, hết thảy đều sẽ bị đánh trượng.

Nha dịch nói:

“Xin chờ một lát, ta đi bẩm báo ngay.”

Nói rồi vội vã đi vào trong huyện nha.

Đợi người đi khuất, Hoắc Kình quay đầu dặn dò A Nguyên:

“Lát nữa nếu tên họ Nghiêm kia đi ra, nàng cứ đứng sau lưng ta, cúi đầu xuống, đừng để hắn nhận ra.”

Nhớ tới chuyện tên tiểu bạch kiểm kia trước đây cứ bám theo A Nguyên chạy, chân mày Hoắc Kình liền nhíu chặt lại.

Trong lòng còn mơ hồ dâng lên vài phần tức giận.

Sau khi được Hoắc Kình cứu ở núi Hoàng Ly thuộc trấn Thanh Thủy, suýt chút nữa mất trinh tiết, mấy ngày nay Nghiêm Cẩn đều ở trong nhà tu thân dưỡng tính. Hắn còn bắt phụ thân tìm mấy nha dịch có thân thủ giỏi đến dạy mình vài chiêu phòng thân.

Chuyện suýt bị một tên ác đồ cướp mất trinh tiết thật sự quá mất mặt.

Cho nên lời hắn nói ra bên ngoài là tên ác đồ đó muốn lấy mạng hắn, may mà có một vị anh hùng đi ngang qua, giết chết ác đồ, cứu mạng hắn. Tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện bị cởi y phục.

Lúc này hắn đang chăm chỉ học võ phòng thân trong huyện nha thì nghe nha dịch báo có một nam nhân từ trấn Thanh Thủy tới tìm mình.

“Người đó dung mạo, vóc dáng thế nào?”

Nghiêm tiểu công tử hỏi nha dịch tới truyền lời.

Nha dịch suy nghĩ một chút rồi lấy chính mình làm đối chiếu rõ ràng nhất:

“Cao lớn hơn tiểu nhân nhiều.”

Đôi mắt Nghiêm tiểu công tử đảo một vòng, lập tức vỗ tay:

“Mau mời người đó vào thiên sảnh, dùng trà ngon tiếp đãi. Ta đi thay y phục trước. Ngươi sai người đi tìm phụ thân ta, nói rằng người đã cứu ta ở núi Hoàng Ly thuộc trấn Thanh Thủy tới nha môn rồi!”

Nói xong liền vội vàng quay người đi về viện của mình.

Hôm nay luyện võ ra một thân mồ hôi. Nghiêm tiểu công tử vốn rất chú trọng hình tượng, đương nhiên không thể dùng bộ dạng này đi gặp ân nhân cứu mạng.

Hoắc Kình và A Nguyên được cung kính mời vào huyện nha, đưa tới thiên sảnh.

Nha dịch nói:

“Tiểu công tử đi thay y phục rồi, lát nữa sẽ tới.”

Tỳ nữ lần lượt dâng trà cho hai người.

A Nguyên chưa từng tới huyện nha, nơi xa nhất nàng từng đi chỉ là lên trấn, cũng chưa từng xuất hiện ở nơi như thế này, cho nên rất câu nệ và không được tự nhiên.

Trái lại Hoắc gia vẫn bình tĩnh lạnh nhạt như mọi khi.

Có lẽ nhận ra sự không tự nhiên của nàng, Hoắc Kình quay đầu thấp giọng, nói:

“Chúng ta chỉ ở lại một lát rồi về.”

A Nguyên khẽ “vâng” một tiếng rồi cúi đầu xuống.

Nàng không quên lời Hoắc gia dặn phải cúi đầu, đừng để vị tiểu công tử kia nhận ra mình. Nàng cũng không muốn dây vào phiền phức.

“Ân nhân, cuối cùng ngài cũng tới rồi!”

Người còn chưa đến, giọng nói đã từ ngoài sảnh truyền vào trước.

A Nguyên thấy Hoắc gia đứng dậy thì cũng theo đó đứng lên.

Lời vừa dứt không lâu, một vị tiểu công tử khoảng mười ba mười bốn tuổi, mặt như ngọc, từ ngoài sảnh bước nhanh vào như một cơn gió.

Vì Nghiêm tiểu công đặt toàn bộ sự chú ý đều đặt trên người ân nhân cứu mạng, nên từ cửa đi vào hoàn toàn không để ý những người khác trong sảnh.

Hắn dừng lại trước mặt Hoắc Kình, trên gương mặt trắng trẻo tuấn tú tràn đầy vui mừng.

Đây chính là đại ân nhân của hắn!

Nếu không có người này, trinh tiết của hắn đã sớm không giữ được rồi!

“Ân nhân tới tìm ta, có phải gặp khó khăn gì không? Có gì cứ việc nói, chỉ cần ta làm được, nhất định dốc hết sức mình.”

Hoắc Kình thẳng thắn nói:

“Quả thật có một việc muốn nhờ ngươi giúp.”

Nghiêm tiểu công tử sảng khoái đáp:

“Ân nhân cứ nói.”

“Ta muốn làm hôn thư, tiện thể hỏi xem hộ tịch của vị hôn thê ta hiện ở đâu.”

Hoắc Kình bình thản nói.

Nghiêm tiểu công tử gật đầu rồi nhìn Hoắc Kình.

Thấy hắn hồi lâu vẫn không nói thêm yêu cầu nào khác, hắn ngẩn người hỏi:

“Chỉ vậy thôi?”

Hoắc Kình gật đầu:

“Ừ, chỉ vậy thôi.”

“Không còn chuyện gì khác nữa?”

Nghiêm tiểu công tử nghi ngờ mình nghe nhầm.

Yêu cầu này chẳng qua chỉ là chuyện hắn động động miệng mà thôi.

Thật sự chỉ là yêu cầu đơn giản như vậy?

Mấy ngày trước mới lấy mười lượng bạc, tiền báo đáp, giờ lại chỉ vì chuyện nhỏ như thế này mà tới tìm hắn, thật sự không phải đang đùa sao?

Ánh mắt Nghiêm tiểu công tử nhìn sang nữ tử đứng bên cạnh Hoắc Kình.

Chỉ thấy một nữ tử đeo khăn che mặt, đầu cúi thấp.

Dung mạo thế nào hoàn toàn không nhìn rõ.

Nhưng không hiểu vì sao lại có chút cảm giác quen thuộc.

Lúc Nghiêm tiểu công tử còn đang cảm thấy kỳ quái, Hoắc Kình lên tiếng:

“Có thể phiền ngươi giúp tra ngay bây giờ được không? Vị hôn thê của ta trước đây theo mẫu thân tái giá đến nhà người khác. Nhà đó không có nhân nghĩa. Cho nên muốn xem hộ tịch của nàng có còn ở nguyên quán hay không?”

Vừa dứt lời, bên ngoài sảnh vang lên giọng nói của một nam nhân trung niên:

“Chuyện này có gì khó, bây giờ ta sẽ cho người đi tra.”

Mọi người đều nhìn về phía cửa.

Chỉ thấy một nam nhân trung niên mặc quan phục màu tím, ngũ quan đoan chính từ ngoài bước vào.

Nghiêm tiểu công tử gọi một tiếng:

“Phụ thân”

Người bước vào ngoài Nghiêm tri huyện của huyện Vũ An ra thì không còn ai khác.

A Nguyên chưa từng gặp nhân vật lớn nào, cho nên Hoắc gia làm gì thì nàng làm theo đó.

Chỉ là Hoắc gia chắp tay thi lễ, còn nàng làm như vậy hình như không thích hợp. Vì thế nàng chỉ hơi cúi đầu đứng sau lưng hắn, không nói một lời.

Ánh mắt Nghiêm tri huyện dừng trên người Hoắc Kình, mang theo vài phần dò xét.

Ngày thường Nghiêm tri huyện đối với tiểu nhi tử này phần nhiều là hận sắt không thành thép, nhưng suy cho cùng vẫn là thương yêu nó nhất.

Ngày đó nhi tử của ông mang một thi thể trở về, quả thật khiến Nghiêm tri huyện kinh ngạc không thôi.

Ban đầu khi nhi tử nói đây là nộ lệ Bắc Cương chạy trốn đến huyện Vũ An sau khi chiến bại, Nghiêm tri huyện hoàn toàn không tin.

Nhưng nhi tử ông lại có thể chỉ ra từng hoa văn đồ đằng trên thi thể, cùng chủy thủ, đại đao mang theo bên người, còn kể rõ những đặc trưng của người Bắc Cương trên phục sức.

Sau khi ngỗ tác và nha dịch hiểu rõ về Bắc Cương lần lượt kiểm tra xác nhận, tất cả đều khẳng định đây đúng là thi thể của nô lệ Bắc Cương.

Đến lúc đó Nghiêm tri huyện mới tin.

Bắc Cương là dị tộc phiên bang, tiền thân là Đông Cương hoàng triều. Một trăm năm trước đã hiếu chiến, nhưng cuối cùng vẫn bại trận, trở thành vong quốc nô.

Sau đó đổi tên thành Bắc Cương, ngóc đầu trở lại, một lần nữa khơi lên chiến hỏa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »