A Nguyên nghĩ đến đây, khuôn mặt nhỏ tràn đầy tức giận, hai tay cũng siết chặt thành nắm đấm.
Người phụ nhân kia ăn mặc tươi sáng đẹp đẽ, hoàn toàn không giống dáng vẻ phải chịu khổ.
Trần gia lão đại cầm bạc đưa nữ nhân đến huyện thành khám bệnh, dùng bạc nuôi nữ nhân bên ngoài! Còn cô cô thì ở Trần gia làm trâu làm ngựa, chịu mắng chửi, ngày ngày ăn cám nuốt rau, mặc y phục vá chằng vá đụp.
Lửa giận trong lòng A Nguyên càng lúc càng bốc cao.
Khi Hoắc Kình trở về thì trời đã tối. Lúc đẩy cửa mới phát hiện A Nguyên không khóa trái cửa, hơn nữa trong phòng cũng không thắp đèn, tối mờ mờ.
Vừa bước vào phòng đã thấy A Nguyên ngồi bên bàn, dường như ngay cả việc hắn trở về cũng không phát hiện ra.
Trong lòng Hoắc Kình căng thẳng, vội đóng cửa lại rồi sải bước đi tới.
“Có chuyện gì vậy?”
Đến gần, hắn đặt hai tay lên vai A Nguyên.
Lúc này A Nguyên mới như hoàn hồn, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Hoắc Kình.
“Hoắc gia, chàng về từ lúc nào vậy?”
Hoắc Kình cảm thấy A Nguyên không ổn, liền xoay người thắp nến, sau đó ngồi xuống, chăm chú nhìn nàng:
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
A Nguyên cụp mắt, trầm mặc một lúc rồi mới chậm rãi nói:
“Hôm nay ta cùng Hứa tẩu tử đến y quán, gặp cô phụ.”
Cô phụ?
Ngẩn người một chút, Hoắc Kình mới phản ứng ra người A Nguyên nói là trượng phu của cô cô nàng.
“Sau đó thì sao?”
A Nguyên ngẩng đầu nhìn hắn:
“Ta nhìn thấy ông ấy dẫn theo một phụ nhân bụng to xuất hiện ở y quán, còn khẩn trương hỏi đại phu đứa bé trong bụng người phụ nhân kia là nam hay nữ. Ta nghe đại phu nói giống như là nam thai.”
Nghe vậy, Hoắc Kình hiểu ý nàng, sắc mặt lập tức trầm xuống, mày cũng nhíu chặt lại.
Có lẽ vì từng chứng kiến cảnh ngộ của mẫu thân mình, cho nên điều Hoắc Kình ghét nhất chính là loại nam nhân không có chút trách nhiệm nào, chỉ biết dung túng dục vọng của bản thân mà làm càn.
Trầm mặc hồi lâu, Hoắc Kình nghiêm túc hỏi:
“Nàng muốn quản chuyện này sao?”
A Nguyên lắc đầu, thành thật nói:
“Ta không biết. Ta không muốn nhìn cô cô bị ủy khuất ở Trần gia, nhưng ta không biết phải nói với cô cô thế nào. Cho dù nói rồi, ta cũng không biết cô cô sẽ đưa ra quyết định gì.”
Đây chính là vấn đề khiến A Nguyên phiền não suốt cả buổi chiều.
Trước kia nàng còn là một vị Bồ Tát đất qua sông còn khó giữ thân, hiện giờ mới chỉ qua được nửa dòng sông, nên nàng không biết phải giúp cô cô thế nào. Chẳng lẽ mặt dày cầu xin Hoắc gia thu lưu bốn mẫu nữ cô cô?
Nhưng chuyện đó nào dễ dàng.
Nuôi thêm bốn người là một khoản chi tiêu lớn, hơn nữa người ngoài sẽ nhìn thế nào, Hoắc gia sẽ nghĩ thế nào?
Còn nữa, cô cô chưa chắc đã chịu hòa ly với Trần gia lão đại. Không có nương gia để quay về, cũng không có bạc, lại còn mang theo ba nữ nhi, có thể đi đâu được?
Nhìn ra sự giằng co trong lòng nàng, Hoắc Kình nói:
“Hôm qua lúc ta cùng Hứa thợ mộc đi xem cửa tiệm, trên một con phố gần đó có một tiệm nhỏ đang cho thuê. Tiệm không lớn, giá tám trăm văn một tháng. Phía sau còn có một tiểu viện, trong tiểu viện có hai gian phòng nhỏ. Nếu thuê cả tiệm lẫn tiểu viện thì một lượng bạc một tháng. Ta nhớ nàng từng nhắc đến chuyện muốn bày sạp ở huyện thành, cho nên đã để ý thêm đến cửa tiệm đó.”
A Nguyên hơi kinh ngạc:
“Ta chỉ thuận miệng nói thôi mà, sao chàng lại coi là thật?”
Sắc mặt Hoắc Kình vẫn nhàn nhạt, tiếp tục nói:
“Hôm nay Hứa thợ mộc nói với ta rằng huynh ấy cũng muốn đến huyện thành mở cửa tiệm. Như vậy Hứa tẩu tử cũng sẽ chuyển lên huyện thành ở. Ta nghĩ lại, nàng thêu thùa rất giỏi, còn Hứa tẩu tử lại khéo ăn khéo nói. Nếu bọn họ thật sự chuyển đến huyện thành, vậy thì thuê cửa tiệm đó, để nàng mở một tiệm nhỏ. Nàng làm đồ thêu, Hứa tẩu tử giúp trông tiệm, cũng coi như giúp đỡ Hứa gia một phen.”
Nàng chỉ thuận miệng nhắc một câu, nào ngờ Hoắc gia lại để tâm đến vậy...
“Nhưng... nhưng chuyện này có liên quan gì đến cô cô sao?”
“Theo tình hình hiện tại, chẳng bao lâu nữa cô phụ nàng nhất định sẽ đưa người phụ nhân kia về Trần gia. Trần gia sẽ không dung nổi cô cô nàng. Mà cho dù có dung nổi thì cuộc sống cũng chỉ càng khổ hơn. Chi bằng để cô cô nàng rời khỏi Trần gia.”
“Đến lúc đó thuê cửa tiệm kia xong, để cô cô và các biểu muội ở trong tiểu viện phía sau. Còn ba biểu muội của nàng, nàng có thể từ từ bồi dưỡng bọn chúng, dạy chúng cách làm đồ thêu. Sau này các biểu muội cũng có thể từ từ kiếm được bạc.”
Nghe những lời Hoắc gia nói, cảm động đến mức mắt A Nguyên đỏ hoe:
“Hoắc gia, chàng thật sự bằng lòng giúp cô cô và các biểu muội sao?”
Hoắc Kình đưa tay xoa đầu nàng, giọng nói cũng dịu xuống:
“Ta không có thân nhân. Thân nhân của nàng cũng là thân nhân của ta. Sau này nếu chúng ta có con, cô cô nàng cũng có thể giúp chăm sóc.”
Không hiểu sao lại nhắc tới chuyện này, A Nguyên đỏ mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Đâu có nhanh như vậy...”
Nhưng nghĩ đến cô cô, trong lòng nàng vẫn lo lắng:
“Dù nghĩ là vậy, nhưng cô cô chưa chắc đã đồng ý, Trần gia lại càng không đồng ý. Cho dù đồng ý đi nữa, ta thấy bọn họ cũng chỉ chịu để cô cô đi, chứ sẽ không cho cô cô dẫn theo các biểu muội. Ta thường nghe lão thái thái mắng rằng sẽ bán ba biểu muội đi...”
A Nguyên thật sự cảm thấy Trần lão thái có thể làm ra loại chuyện đó, càng đừng nói đến Trần gia lão đại, kẻ không xứng làm trương phu, cũng không xứng làm phụ thân.
Hoắc Kình suy nghĩ một lát rồi nói:
“Vậy thì ra tay từ Trần gia lão đại và người phụ nhân kia.”
A Nguyên sửng sốt:
“Nhưng chúng ta đâu biết người phụ nhân đó ở đâu?”
Hoắc Kình hỏi nàng:
“Trần gia lão đại thường xuyên đến huyện thành sao?”
A Nguyên lắc đầu:
“Lúc ta còn ở Trần gia từng nghe cô cô nói, sau mùa vụ bận rộn, ông ấy thường đến trấn Thanh Thủy làm công ngắn hạn.”
Như vậy cũng có thể xác định người phụ nhân kia không phải người ở huyện Võ An.
Dù sao người ở huyện thành vốn mắt cao hơn đầu, cho dù là quả phụ cũng không thể nào coi trọng một nam nhân đã có thê thất là nông dân quê mùa.
Hiện giờ quả phụ sống không nổi ở đâu cũng có. Bất kể đối phương đã có thê thất hay chưa, các nàng ấy đều muốn tìm một nam nhân để nương tựa.
Hoắc Kình phân tích những điều này cho A Nguyên nghe, rồi nói tiếp:
“Bọn họ đến y quán huyện thành, hẳn là để hỏi xem mang thai nam hay nữ. Người phụ nhân kia bụng đã lớn, Trần gia lão đại biết trong bụng là nhi tử rồi thì chắc chắn sẽ không để nàng ta phải ngồi xe dằn xóc trở về trấn Thanh Thủy.”
“Nếu chưa trở về, vậy hẳn đang ở một khách điếm nào đó trong huyện thành. Sáng mai ta sẽ chờ trên con đường về trấn Thanh Thủy chặn họ lại. Biết đâu có thể chặn được.”
“Chặn họ lại rồi, chúng ta nói chuyện một chút.”