Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 176

❊ ❊ ❊

Ác nhân gặp báo ứng, A Nguyên mới cảm thấy thế đạo này là công bằng.

Hà Doanh Doanh thét lên:

“Phụ thân ta nhất định sẽ quay về, giết hết các ngươi!”

Hà lão thái đầu óc không còn tỉnh táo, đứng bên cạnh liên tục chửi A Nguyên:

“Đôi mẫu nữ độc ác các ngươi sẽ bị trời phạt!”

A Nguyên nói:

“Ta có bị báo ứng hay không thì ta không biết, nhưng ta biết các người đã gặp báo ứng rồi.”

“Phụ thân và nhi tử của các người chẳng bao lâu nữa sẽ bị xử trảm, còn các người cũng sẽ bị sung làm nô tỳ.”

Hai bà cháu lập tức như bị sét đánh ngang tai.

“Không... không thể nào, ngươi đang dọa ta đúng không?”

Hà Doanh Doanh hoảng rồi, ngay cả giọng nói cũng run rẩy.

“Đúng vậy, ngươi chỉ muốn dọa chúng ta nên mới nói như thế!”

Giọng Hà lão thái the thé đến chói tai.

A Nguyên cười khẽ:

“Có phải hay không, chẳng bao lâu nữa các người sẽ biết thôi, ta hà tất phải dọa các người?”

Nói xong, nàng xoay người rời đi.

Hai bà cháu bám chặt lấy cánh cửa gỗ của nhà lao, hướng về bóng lưng A Nguyên mà lớn tiếng gọi:

“Ngươi đừng đi!”

“Đừng đi!”

“Ngươi chắc chắn là đang lừa chúng ta đúng không?”

A Nguyên không để ý tới những tiếng gọi đó.

Đi tới phía trước, nàng mỉm cười với Hoắc Kình:

“Hoắc gia, chúng ta đi thôi.”

Hoắc Kình đã nghe hết những lời A Nguyên vừa nói.

Ánh mắt hắn sâu thẳm, âm trầm một mảnh.

Hắn đưa tay ra, lặng lẽ nắm lấy tay nàng.

A Nguyên vẫn cảm nhận được sự âm trầm của hắn.

Nàng siết lại tay hắn, khẽ nói:

“Không cần dùng thêm biện pháp gì để đối phó họ nữa.”

“Cứ như vậy đi.”

“Sau này họ sống hay chết thế nào cũng không còn liên quan đến chúng ta nữa.”

Hai người bước ra khỏi thiên lao.

A Nguyên nhìn ánh nắng rực rỡ của tháng Ba bên ngoài, cảm thấy ngay cả hít thở cũng trở nên thư thái hơn.

Cuộc sống bình bình đạm đạm trôi qua, nhưng cũng như bóng câu qua cửa sổ.

Chớp mắt đã tới hạ tuần tháng Bảy.

A Nguyên sắp lâm bồn.

Bụng nàng rất lớn, đứng nấu ăn bên bếp vô cùng bất tiện.

Vì vậy Hoắc Kình bắt đầu thử học nấu cơm, còn đặc biệt mời Vân nương tới dạy hắn.

Dạy một thời gian, người suy sụp trước lại là Vân nương.

Sự thật chứng minh rằng Hoắc Kình chỉ có thể nấu cháo.

Món cháo là thứ duy nhất hắn nấu được.

Còn những món khác, dù đã thử đi thử lại rất nhiều lần, tuy khá hơn lúc ban đầu nhưng ngay cả Vân nương cũng nuốt không nổi, càng không thể để A Nguyên ăn.

Vân nương thật sự không đành lòng nhìn A Nguyên bị hắn giày vò như vậy.

Thế là bà dứt khoát mỗi ngày đi bộ mất nửa khắc thời gian tới nhà A Nguyên nấu cơm, tiện thể trò chuyện cùng nàng.

Từ khi mang thai hơn tám tháng, A Nguyên không còn tới cửa hàng nữa.

Ngoài Vân nương, Hứa nương tử cũng thường xuyên tới trò chuyện với nàng.

Sau khi nấu cơm xong, Vân nương lại bảo Đại Hoa mang cơm tới cửa hàng, còn bản thân ở lại ăn cùng A Nguyên.

Buổi tối cũng nấu cơm ở nhà A Nguyên.

Ăn xong mới trở về cửa hàng.

Giữa tháng Tám, A Nguyên sinh hạ một nữ nhi nặng chừng bảy cân.

* 7 cân thời cổ đại ở đây chỉ khoảng 3,5kg thôi nha cả nhà!

Lúc vừa mới sinh ra, tiểu cô nương nhăn nheo, đôi mắt nhỏ chỉ hé mở thành một khe hẹp.

Hoàn toàn không nhìn ra chỗ nào đẹp.

Nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, Hoắc Kình vẫn cảm thấy tiểu cô nương mềm mềm nhỏ nhỏ, đáng yêu đến khó tả.

Trong thời gian ở cữ của A Nguyên, ban ngày do Vân nương tới giúp chăm sóc đứa trẻ và nàng.

Buổi tối thì Hoắc Kình tiếp quản.

Nửa đêm.

Tiểu cô nương ê a khóc lên.

Gần như ngay tiếng đầu tiên, Hoắc Kình đã tỉnh giấc.

Động tác cực nhanh bế tiểu cô nương đang nằm giữa hai người lên.

Hắn xuống giường, ôm con đi đi lại lại dưới đất, nhẹ nhàng vỗ lưng đứa bé.

A Nguyên tới tiếng khóc thứ hai mới tỉnh.

Nàng lim dim mắt nhìn Hoắc gia đang ôm nữ nhi nhỏ mềm mại.

Trong lòng cũng theo đó mà ấm áp.

“Hoắc gia, bế Viên Viên lại đây, để ta cho con uống sữa.”

Tên chính thức của tiểu cô nương do Hoắc Kình đặt, gọi là Hoắc Hoài Nhu.

Còn nhũ danh là do A Nguyên nghĩ ra.

Tiểu cô nương nhỏ nhắn lại tròn trịa nên gọi là Viên Viên.

Hoắc Kình đưa Viên Viên cho A Nguyên.

Nhìn A Nguyên cho con bú, khóe môi hắn cũng hơi cong lên.

Lần đầu tiên hắn cảm nhận được cảm giác làm phụ thân là khi lần đầu bế tiểu cô nương.

Ngay cả một người như hắn cũng cảm thấy thật thần kỳ.

Từ sau khi nhìn thấu sống chết, những cảm xúc như sợ hãi hay lo lắng dường như đã không còn liên quan tới hắn nữa.

Nhưng lúc A Nguyên sinh con, Hoắc Kình lại cảm nhận được những cảm xúc đó.

Hơn nữa còn tràn ngập khắp trái tim.

Ai cũng nói sinh con chẳng khác nào bước một chân qua Quỷ Môn Quan.

Hoắc Kình sao có thể vẫn bình tĩnh như trước?

Đứng ngoài phòng sinh, thân thể và tinh thần hắn căng chặt suốt một thời gian dài.

Cho tới khi bà đỡ nói một câu:

“Mẫu nữ bình an.”

Lúc ấy hắn mới hoàn toàn thả lỏng.

Hoắc Kình cảm thấy hắn sẽ không để A Nguyên sinh đứa thứ hai nữa.

Đối với hắn, con nối dõi không quan trọng đến vậy.

Một nữ nhi là đủ rồi.

Lúc ôm chục nhỏ ấy vào lòng, cơ thể Hoắc Kình lại lần nữa căng cứng.

Dường như chỉ cần dùng sức hơi mạnh một chút cũng sẽ làm đau sinh linh kỳ diệu bé nhỏ này.

Tuy căng thẳng đến mức lúng túng tay chân, nhưng trong lòng vẫn vui mừng vì sự xuất hiện của đứa trẻ.

Có lẽ vì có thêm đứa bé này nên Hoắc Kình bắt đầu tìm mua nhà.

Sau khi trong tay tích lũy được ít bạc, bọn họ cũng đủ khả năng mua một căn nhà tốt.

Hai phu thê đã bàn bạc.

Đợi tới khi tiểu Viên Viên đầy tháng rồi mới chuyển nhà.

Tiệc đầy tháng của tiểu Viên Viên không được Hoắc Kình và A Nguyên tổ chức lớn.

Chỉ bày vài bàn đơn giản.

Nghiêm Cẩn đương nhiên nằm trong số khách mời.

Nửa năm qua, ngoại trừ lần gặp mặt đầu tiên có chút hấp tấp, Nghiêm Cẩn đã giúp họ không ít việc.

Điều này Hoắc Kình không phủ nhận.

Cho nên trong tiệc đầy tháng, đương nhiên có chỗ ngồi danh dự dành cho hắn.

Ngoài Nghiêm Cẩn, những hàng xóm láng giềng có quan hệ tốt với A Nguyên cũng đều được mời tới.

Tháng Chín thời tiết mát mẻ.

A Nguyên bế ngang tiểu Viên Viên từ trong phòng bước ra.

Ở cữ suốt một tháng, luôn phải ở trong phòng không được ra ngoài, thật sự khiến nàng bức bối muốn chết.

Cho nên hôm nay cuối cùng cũng được ra khỏi phòng, nàng đặc biệt vui vẻ.

Nụ cười trên mặt cũng rạng rỡ hơn rất nhiều.

Hứa nương tử trêu ghẹo:

“Người không biết còn tưởng muội vui như vậy là vì gả được một trượng phu tốt đấy.”

Quả thật là vậy.

Từ hàng xóm láng giềng cho tới cả con phố nơi tiệm thêu tọa lạc, ai ai cũng biết thợ rèn Hoắc là người cực kỳ thương thê tử.

Chỉ cần thê tử ở tiệm thêu, bất kể mưa gió thế nào, hắn đều đích thân tới đón nàng về nhà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »