Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Mẫu thân của A Nguyên là người từ nơi khác gả đến, cũng không có người nhà mẹ đẻ chống lưng, nên mỗi khi con gái bị nói những lời khó nghe, bà cũng chỉ biết khuyên con rắn căng nhẫn nhịn. Bà vẫn luôn tin rằng, với cái danh tú tài của kế phụ, nhất định có thể tìm được cho nàng một mối hôn sự tốt.

Người ngoài thì không thể trông cậy, ngay cả mẫu thân cũng chẳng giúp được mình. A Nguyên chẳng còn chỗ dựa, trong lúc tuyệt vọng và sợ hãi, nàng chỉ có thể liều mạng chạy trốn lên núi. Nàng nhớ trên núi có một ngôi miếu Sơn Thần cũ kỹ. Lúc đó trời mây đen vần vũ, sấm chớp rền vang báo hiệu một trận mưa lớn sắp đến, chắc chắn sẽ không ai lên núi. Đó là nơi duy nhất để nàng lánh tạm qua cơn hứng tình trước mắt.

Nàng loạng choạng chạy lên sườn dốc, khi còn chưa đến được miếu sơn thần thì trời đã đổ mưa xối xả. Cơn mưa lớn gột rửa thân thể nàng, lạnh lẽo thấu xương, nhưng chẳng thể dập tắt được chút nào sự nóng rực trong người nàng. Đến khi chạm được chân vào thềm miếu, cũng là lúc ý thức nàng đã mụ mị đi vì cơn rạo rực ấy.

Trong bóng tối mờ ảo của ngôi miếu, A Nguyên lờ mờ thấy một nam nhân đang c** tr*n ngồi bên đống lửa hông khô y phục. Đầu óc A Nguyên lúc đó đã mụ mị như hồ dán, chẳng biết thế nào lại chạy đến, trực tiếp tựa vào người nam nhân kia, nhưng ngay lập tức bị hắn thô bạo hất văng ra. Nàng ngã xuống đất, trên người có vài chỗ trầy xước rỉ máu, nhưng A Nguyên lại chẳng cảm thấy đau chút nào. Nàng chỉ thút thít khóc nhỏ, không ngừng vặn vẹo thân mình.

Nam nhân đó không biết có phải đã nhận ra vấn đề của nàng hay không, hắn kéo nàng ra khỏi miếu sơn thần để nàng hứng mưa. Có lẽ việc này có chút hiệu quả, A Nguyên lấy lại được đôi chút thần trí. Nhưng nàng lại cảm thấy từ trong mũi chảy ra chất lỏng ấm nóng, sau đó nhìn thấy trong làn nước mưa có những vệt máu bị pha loãng rơi trên tay mình. Khi đã có chút ý thức, A Nguyên sợ hãi tột độ, khóc lóc gào lên rằng mình không muốn chết.

Người nam nhân cau mày nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng mới đưa nàng vào trong miếu sơn thần, lấy áo của mình che kín tượng sơn thần lại. Hắn hỏi nàng tên gì, nhà ở đâu, đã hứa hôn chưa. A Nguyên trả lời lắp bắp, nhưng nhất định không nói nhà ở đâu.

A Nguyên mơ hồ hiểu rằng ngày hôm đó người này không hề hủy hoại thân danh của nàng, nhưng cũng biết mình không thể gả đi đâu được nữa. Bị một nam nhân nhìn thấy thân thể, lại còn sờ nắn lung tung, dù thế nào cũng chẳng còn trong sạch.

Khi A Nguyên tỉnh lại thì đã là sáng sớm, nhưng không thấy người nam nhân kia. Đồ đạc của hắn vẫn còn ở trong miếu, dường như chỉ là ra ngoài một lát. A Nguyên sợ hãi, vội mặc y phục rồi bỏ chạy.

A Nguyên từng nghĩ đến việc quay về Tô gia thôn tìm mẫu thân, nhưng tìm được rồi thì nàng biết nói gì đây? Nói rằng kế phụ có ý đồ bất chính với nàng sao? Chuyện đã qua một đêm, trắng cũng bị kế phụ nói thành đen, nàng quay về dù có nói gì cũng chẳng ai tin.

Từ sau khi sinh đệ đệ, mẫu thân cũng không còn để tâm đến nàng nhiều như trước, còn thường xuyên nói rằng Hà gia có ơn với bà, phải báo đáp nhà họ. Hơn nữa mẫu thân luôn tin tưởng tuyệt đối vào kế phụ, kế phụ nói gì bà cũng sẽ tin. Nghĩ lại từ nhỏ đến lớn khi bị kế tỷ bắt nạt, bị Hà thái thái mắng nhiếc, mẫu thân cũng chưa từng nói đỡ cho nàng.

Nếu là trước đây, nàng có thể hiểu, nếu mẫu thân giúp nàng, e rằng nàng sẽ càng bị người ta ghét bỏ, cuộc sống của hai người ở Hà gia sẽ càng khó khăn hơn. Nhưng bây giờ nàng lại cảm thấy bọn họ mới là một gia đình, còn nàng hoàn toàn là một người ngoài, hoặc chỉ là một người hầu sai vặt trong nhà.

Nghĩ đến đây, A Nguyên quả thực không dám quay về ngôi nhà khiến nàng sợ hãi kia nữa. Nhưng nếu không về nhà, một nữ tử trẻ tuổi không một xu dính túi, lại trói gà không chặt như nàng thì có thể đi đâu? Đương lúc đang sầu não không biết làm sao, A Nguyên nhớ ra người cô cô ruột của mình. Cô cô gả vào Trần gia ở trấn Thanh Thủy, cách thôn Hà gia khoảng chừng hai ngày đường.

Khi cô cô xuất giá, nàng đã bảy tuổi, đã biết ghi nhớ sự việc, hiện giờ nàng vẫn còn đôi chút ký ức mơ hồ. Lúc phụ thân còn sống, họ ở rất gần trấn Thanh Thủy. Sau khi ông mất, nàng mới theo mẫu thân đến thôn Hà gia này. A Nguyên có trí nhớ tốt, nên nàng cũng có chút ký ức về con đường đi đến trấn Thanh Thủy. Tuy không nhớ rõ đường lắm, nhưng cũng biết trấn Thanh Thủy nằm ở hướng nào.

A Nguyên đương nhiên là sợ. Nàng là nữ nhi đơn độc, không một xu dính túi mà phải đi bộ hai ngày đường. Chưa nói đến thú dữ và bụng đói, chỉ riêng việc lúc đi đường bị đám côn đồ hay đàn ông qua đường nhìn thấy, cũng có khả năng bị bọn họ bắt nạt.

Nhưng A Nguyên không muốn quay về Hà gia nữa. Mẫu thân sẽ không vì nàng mà làm loạn với kế phụ, nàng không có ai để nương tựa, nếu quay về thì phải sống dưới mí mắt của gã kế phụ cầm thú kia, thà rằng chết quách đi cho xong. Đã đến nước này, A Nguyên dứt khoát nghiến răng, lập tức lên đường.

Đi bộ ròng rã suốt hai ngày một đêm, A Nguyên đều tránh những nơi có người. Ban ngày thấy người là trốn, ban đêm thì tìm một cái cây cao ở bìa rừng để leo lên. Nàng ngồi trên cây run rẩy, sợ hãi vạn phần, thấp thỏm lo âu cả đêm không dám chợp mắt, đợi đến khi trời sáng lại tiếp tục lên đường.

Hai ngày không chợp mắt, không ăn gì, chỉ uống chút nước, vừa đói vừa mệt. Cuối cùng trước khi đêm thứ hai buông xuống nàng đã đến nơi. Sau khi hỏi thăm dân làng mới tìm được nhà của cô cô. Đứng bên ngoài hàng rào ngó vào trong, nàng nhìn thấy trong sân nhà có một người phụ nữ đang lùa gà vào chuồng. A Nguyên không nhớ rõ cô mình trông như thế nào, nhưng nàng nhớ trên cổ cô có một vết bớt, cộng thêm đôi mày mắt quen thuộc, nàng bèn ướm thử gọi một tiếng "cô cô".

Người phụ nữ nghe tiếng thì ngẩng đầu lên, thấy bên ngoài hàng rào là một nàng tiểu nương tử dáng vẻ nhếch nhác. Bà ngẩn người một lát, rồi cười hỏi: "Tiểu nương tử, cháu gọi ai là cô cô thế?"

A Nguyên rụt rè nói: "Cô cô, cháu là A Nguyên đây ạ".

Sắc mặt người phụ nữ sững lại, cây gậy tre trong tay rơi loảng xoảng xuống đất. Sau đó bà mau chóng bước ra khỏi sân, nhìn nàng tiểu nương tử trước mặt với vẻ không thể tin nổi. Sau khi A Nguyên ra đời phần lớn đều do bà chăm bẵm, tình cảm cũng sâu đậm. Có lẽ vì nuôi nấng từ nhỏ nên Vân nương luôn yêu thương đứa cháu gái này. Lúc biết nàng phải theo mẫu thân tái giá, bà còn quay về nhìn nàng một cái, tặng nàng một bộ y phục mới. Cách biệt sáu bảy năm mới gặp lại, hai cô cháu ôm nhau khóc nức nở hồi lâu.

Vân nương mắng cháu gái liều lĩnh, quãng đường xa như vậy mà dám đi một mình tìm đến, không sợ dọc đường xảy ra chuyện gì hay sao. Nhưng bà cũng biết cháu gái lần này tìm đến mình chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó, nên cũng không nỡ tiếp tục trách mắng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »