Hứa nương tử sợ tiểu nương tử không chịu gặp mình, vội nhắc:
“Tiểu sư phụ cứ nói phu gia của ta họ Hứa, nghe vậy thì Tô cư sĩ sẽ biết là ai đến tìm nàng ấy.”
Tiểu sư phụ gật đầu, rồi xoay người đi vào thiền phòng.
Lúc này A Nguyên đang chép kinh trong thiền phòng ở hậu viện.
Người biết chữ trong Thanh Tâm Am không nhiều, mà chữ của A Nguyên lại thanh tú đẹp mắt, nên thỉnh thoảng nàng cũng giúp chép kinh.
A Nguyên giúp đỡ quá nhiều việc, bởi vậy rất nhiều ni cô trong Thanh Tâm Am đều cảm thấy nàng chuyện gì cũng biết, là một người rất đặc biệt.
Chép được nửa quyển kinh, nàng cảm thấy eo mỏi nên vươn vai một cái. Đúng lúc ấy, tiểu sư phụ bước vào.
“Tô cư sĩ, bên ngoài có người tìm cô.”
Vừa nghe có người tìm, phản ứng đầu tiên của A Nguyên là nghĩ đến Hoắc gia. Nhưng rồi nghĩ kỹ lại, hôm nay không phải mùng Một hay ngày Rằm, trong am cũng không tiếp đón nam hương khách, vậy đương nhiên không thể là Hoắc gia.
“Đúng rồi, vị thí chủ ấy nói phu gia nàng họ Hứa, bảo rằng nói vậy thì Tô cư sĩ sẽ biết là ai đến tìm.”
Phu gia họ Hứa?
A Nguyên ngẩn người một lúc mới phản ứng lại. Phu gia họ Hứa chẳng phải chính là Hứa nương tử sao!
Trong lòng vừa kinh ngạc vừa vui mừng, nàng đặt chân xuống khỏi chiếc giường gỗ, mang giày rồi bước ra khỏi thiền phòng.
Vừa ra ngoài đã nhìn thấy Hứa nương tử đang đứng trong sân.
Hứa nương tử vẫn luôn nhìn về phía thiền phòng mà tiểu sư phụ vừa đi vào. Chẳng bao lâu sau liền thấy một tiểu ni cô xinh đẹp kiều mị bước ra.
Tiểu ni cô nhìn nàng với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
Hứa nương tử ngẩn người một lúc mới nhận ra vị tiểu ni cô vừa kiều vừa mị ấy chính là Tô tiểu nương tử luôn che mặt trước kia.
Sau khi nhìn thấy dung mạo thật của tiểu nương tử, trong mắt Hứa nương tử tràn ngập kinh diễm. Kinh diễm xong lại không nhịn được mà mắng tên thợ rèn họ Hoắc mắt mù kia. Một tiểu nương tử vừa mềm mại vừa quyến rũ như thế mà trước kia hắn lại từ chối dứt khoát như vậy, đúng là mắt có vấn đề!
A Nguyên đưa Hứa nương tử vào thiền phòng.
“Để ta đi rót chút trà.”
A Nguyên cầm ấm trà định đi ra ngoài thì Hứa nương tử giữ tay nàng lại:
“Không cần đâu, không cần đâu. Lúc ta tới, phu quân đã chuẩn bị cho ta một ống trúc đựng nước rồi.”
Nắm lấy tay A Nguyên, Hứa nương tử cứ nhìn ngắm gương mặt nàng mãi.
Nàng cảm thán:
“Ta biết Tô tiểu nương tử xinh đẹp, nhưng không ngờ lại đẹp hơn cả những gì ta tưởng tượng.”
A Nguyên bị nàng nói đến mức có chút ngượng ngùng, hơi quay mặt đi, thẹn thùng nói:
“Cũng... cũng không đẹp đến thế đâu.”
Hứa nương tử cười:
“Muội mà còn không gọi là đẹp thì nữ tử ở trấn Thanh Thủy càng chẳng có ai đẹp nữa.”
Nói rồi nàng kéo A Nguyên ngồi xuống một bên.
“Chắc muội cũng đoán được là Hoắc thợ rèn nói cho ta biết muội ở đây.”
Nhắc tới Hoắc gia, vẻ ngượng ngùng trên mặt A Nguyên tan đi, chỉ khẽ gật đầu.
Ngoài Hoắc gia ra còn có thể là ai nữa?
“Vì sao Hoắc gia lại nói cho Hứa nương tử biết ta ở đây?”
Hoắc gia vốn là người lạnh nhạt. Chuyện hắn cùng Hứa thợ mộc đi uống rượu đã khiến người ta kinh ngạc rồi, huống hồ còn trò chuyện với Hứa nương tử.
Hứa nương tử thở dài:
“Hoắc thợ rèn đúng là đồ mắt mù. Một tiểu nương tử tốt như muội mà hắn cũng nỡ buông tay. Rõ ràng đầu óc hắn có vấn đề. Giờ cái hố trong đầu được lấp rồi, muội đi mất, hắn lại hối hận.”
Vừa nói, nàng vừa kéo chiếc giỏ đặt bên cạnh lại, mở tấm vải phủ lên, lấy từng món đồ bên trong ra đặt lên giường gỗ.
“Hai cây kéo, một tấm vải, bánh ngọt, kẹo mạch nha, còn có mười cây kim thêu đã được mài nhọn.”
A Nguyên nhìn Hứa nương tử lấy từng món đồ ra.
Khi nghe đến kẹo mạch nha, nàng lập tức biết ai bảo Hứa nương tử mang những thứ này tới.
Hai cây kéo ấy nàng cũng quen mắt vô cùng, chẳng phải chính là hai cây kéo nàng từng dùng ở nhà Hoắc gia sao?
Ngày rời đi, những thứ không thuộc về mình, nàng không mang theo bất cứ món nào.
Môi khẽ mím lại. Đợi Hứa nương tử lấy hết đồ ra, A Nguyên đứng dậy rồi lần lượt bỏ từng món trở lại giỏ.
Hứa nương tử sửng sốt:
“Muội làm gì vậy?”
“Hứa nương tử, phiền tỷ giúp ta trả lại những thứ này cho Hoắc gia, bảo hắn đừng tốn tiền nữa, ta sẽ không nhận đâu.”
Hứa nương tử vội giữ tay nàng lại khi nàng đang bỏ đồ vào giỏ, khuyên nhủ:
“Người là người, đồ là đồ, không thể lãng phí vô ích như vậy được.”
A Nguyên cũng không tiếp tục bỏ đồ nữa, mà lại ngồi xuống, dịu giọng nói:
“Ta đã nhận quá nhiều ân tình của Hoắc gia rồi, không thể tiếp tục mặt dày nhận thêm nữa. Huống hồ sau này nếu Hoắc gia thành thân, biết được sau khi ta rời đi hắn còn tặng những thứ này, cho dù không làm ầm lên thì trong lòng nàng ấy cũng sẽ không thoải mái.”
Nghe lời nàng, Hứa nương tử tròn mắt:
“Sao vậy? Muội thật sự không muốn gả cho Hoắc thợ rèn nữa à?”
A Nguyên khẽ cong môi cười với Hứa nương tử:
“Hứa nương tử, toàn bộ dũng khí của ta đều đã dùng hết ở quãng thời gian trước rồi. Giờ không còn dũng khí nữa, ta không dám quay đầu lại. Ta sợ một khi quay đầu, hậu quả sẽ là thứ ta không thể chịu nổi.”
Vốn dĩ A Nguyên chưa bao giờ là người gan lớn. Nàng từng thử theo đuổi thứ mình muốn. Nếu không có được, nàng sẽ kịp thời buông tay. Bởi vì có được rồi lại mất đi mới là điều đau khổ nhất.
Có lẽ Hoắc gia không phải vì muốn chịu trách nhiệm nên mới nói mình hối hận. Cũng có thể không phải vì muốn cho nàng một nơi nương thân nên mới nói như vậy. Nếu đều không phải, vậy thì là vì điều gì?
Rốt cuộc là vì điều gì mà trước đây hắn lại từ chối nàng dứt khoát đến thế?
Bất kể là vì lý do gì, thì cũng luôn có một lý do tồn tại. Vậy sau này, liệu Hoắc gia có vì chính lý do ấy mà lại buông tay hay không?
Nhìn vẻ mặt kiên quyết của A Nguyên, Hứa nương tử âm thầm thở dài thay cho Hoắc thợ rèn.
Rõ ràng trước kia có một con đường rộng mở đặt ngay trước mặt cho hắn đi, nhưng hắn lại không chịu đi. Đến khi vượt qua ngã rẽ ấy rồi mới muốn quay đầu, ai ngờ con đường quay lại chẳng hề dễ đi như tưởng tượng.
Chỉ có hai chữ…
Khó rồi.
Hứa nương tử cũng không khuyên A Nguyên nữa, mà cất đồ trở lại giỏ.
“Được, ta sẽ mang những thứ này về trả cho Hoắc thợ rèn. Có điều...”
Nàng cười rồi thành thật nói:
“Nhìn thế nào thì ta cũng thấy trong lòng Hoắc thợ rèn thật sự có muội. Muội biến mất bao lâu thì hắn đóng cửa tiệm bấy lâu, cả người cũng tiều tụy đi không ít. Lúc muội gặp hắn có thể hắn đã sạch sẽ gọn gàng, vẫn anh tuấn bất phàm như cũ, nhưng muội chưa từng thấy bộ dạng hắn để râu cả tháng không cạo đâu, trông thô ráp lắm.”