Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 128

❊ ❊ ❊

Hiện giờ quân bài duy nhất lại bị con ngu Lý thị tự tay cắt đứt!

Lúc đó gã đúng là đầu óc có vấn đề mới để bà ta một mình đi dỗ dành A Nguyên.

Đồ ngu xuẩn!

Lửa giận không sao kìm nén nổi, gã mắng một câu:

“Thành sự bất túc, bại sự hữu dư!”

Rồi phất tay áo, đẩy cửa bỏ đi.

Lý thị trợn mắt nhìn theo bóng lưng trượng phu rời đi.

Mãi đến khi không còn thấy bóng dáng hắn nữa, bà mới nhìn xuống đống bạc dưới đất.

Không thể tin nổi, bà lẩm bẩm:

“Chuyện... chuyện này rốt cuộc sai ở đâu chứ? Ta đâu có làm sai, ta làm tất cả đều là vì chàng mà...”

Đến giữa trưa, Trần lão thái thái cùng lão tứ mới tới trấn.

Trong trấn có hai khách điếm.

Hôm qua bọn họ còn cùng phu thê Hà Dự tới khách điếm, nên cũng biết hai người đang ở khách điếm nào.

Vừa tới trước cửa khách điếm đã gặp Hà Dự đi ra.

Chỉ là Hà Dự trước giờ luôn ôn hòa, hôm nay trên mặt lại mang theo vẻ tức giận.

Hai mẫu tử đều là người không biết nhìn sắc mặt người khác, bước tới chặn Hà Dự lại, vội hỏi:

“Tìm được A Nguyên chưa?”

Hà Dự mặt mày âm trầm nhìn Trần lão thái thái, bực bội hỏi:

“Lúc bà tới thôn Hà gia, thật sự chắc chắn không có ai tới am ni cô báo tin sao?”

Lão thái thái sửng sốt:

“Ý, ý ngươi là sao?”

Hà Dự cười lạnh một tiếng:

“Bà về hỏi thử hảo tức phụ của bà xem. Sao lại trùng hợp đến vậy, đúng ngày các người rời đi thì người cũng rời khỏi am ni cô?”

Nói tới đây, hắn cố ý giấu chuyện A Nguyên đã gả cho thợ rèn.

Hắn không tin mọi chuyện lại trùng hợp như vậy.

Nếu không có người báo tin, sao A Nguyên lại có thể thành thân chỉ trong bảy tám ngày ngắn ngủi?

Người báo tin ấy, ngoài cô cô của A Nguyên ra, Hà Dự không nghĩ ra còn ai khác.

Lần trước khi bọn họ tới tìm A Nguyên, hắn đã biết A Nguyên đã kể hết mọi chuyện cho cô cô nàng.

Nếu không, Vân nương cũng sẽ không như muốn nuốt sống hắn, càng không đuổi hai phu thê bọn họ đi.

Như vậy có thể thấy, người làm cô cô như Vân nương cực kỳ để tâm tới đứa cháu gái này.

Nếu A Nguyên gặp nạn, sao bà có thể khoanh tay đứng nhìn?

Nghĩ tới khả năng chính Vân nương đã phá hỏng chuyện tốt của mình, trong lòng Hà Dự tràn ngập vẻ âm u.

Dám phá hỏng chuyện của hắn, đâu dễ dàng bỏ qua như vậy.

Nghĩ đến đây, Hà Dự cười nhạt một tiếng:

“Ta vốn định sau khi tìm được A Nguyên sẽ cho các người năm lượng bạc làm tạ lễ. Nếu sau này thi đỗ Cử nhân cũng sẽ giúp đỡ nhà các người.”

“Nhưng giờ A Nguyên lại không có ở am ni cô.”

“Nếu không phải các người lừa ta, thì chính là có người báo tin.”

Nói xong, hắn hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi, để lại hai mẫu tử đứng nhìn nhau.

“Mẫu thân, ý của Hà tú tài là đại tẩu đi báo tin sao?”

Trần lão tứ gật đầu, nhưng rồi lại nói:

“Không đúng nha, tam tẩu chẳng phải nói mấy hôm nay đại tẩu không hề ra ngoài sao?”

Trần lão thái thái cũng nghi hoặc nhíu mày:

“Đúng vậy, không ra ngoài thì báo tin kiểu gì được?”

Bà đập mạnh đùi:

“Không được, ta phải về hỏi kỹ lão tam tức phụ mới được!”

Nghĩ tới năm lượng bạc kia cùng phú quý tương lai cứ thế tan thành bọt nước, Trần lão thái thái cảm thấy như có người cắt từng miếng thịt trên người mình.

Đau lòng vô cùng.

Càng nghĩ càng tức, nghiến răng nói:

“Nếu để ta biết chuyện này thật sự có liên quan tới lão đại tức phụ, ta tuyệt đối không tha cho nó!”

A Nguyên khóc rất lâu rồi ngủ thiếp đi.

Nàng ngủ từ giữa trưa đến tận chập tối.

Khi tỉnh dậy, hai mắt đều sưng húp.

Vừa mới hoàn hồn một chút, nàng đã cảm thấy có gì đó không đúng.

Không chỉ nghe thấy tiếng xào nấu từ ngoài phòng truyền vào, mà còn ngửi thấy mùi khét từ ô cửa sổ đang mở hé bay tới.

A Nguyên có chút khó hiểu.

Nàng xuống giường, mang guốc gỗ vào rồi bước ra ngoài.

Mang theo nghi hoặc đi ra khỏi phòng, tiếng nấu ăn càng lúc càng rõ.

Rõ ràng là phát ra từ nhà bếp trong sân nhà mình!

A Nguyên nhanh chân đi về phía nhà bếp.

Đến trước cửa bếp, nàng kinh ngạc nhìn vào bên trong.

“Hoắc gia, chàng đang làm gì vậy?”

Hoắc gia cao lớn lạnh lùng thế mà lại đang nấu cơm trong bếp!

Chẳng lẽ nàng vẫn còn đang nằm mơ, chưa tỉnh hẳn?

Hoắc Kình cầm xẻng sắt quay đầu nhìn nàng.

Biểu cảm vẫn bình tĩnh như thường lệ, nhưng món ăn trong nồi đã đen sì.

Hắn bình thản nói:

“Nấu bữa tối.”

A Nguyên nhìn món ăn đen thui, chẳng phân biệt nổi là thịt hay rau, rồi trầm mặc.

Trong mắt nàng, Hoắc gia là người không gì không làm được.

Không ngờ hắn lại không biết nấu ăn...

Giờ thì nàng cuối cùng cũng hiểu vì sao trước đây Hoắc gia luôn mua đồ ăn bên ngoài về ăn.

Nghĩ tới đây, A Nguyên nhìn Hoắc gia, không nhịn được bật cười.

Hoắc Kình ho khan hai tiếng:

“Ta từng thấy nàng nấu vài lần, nhìn có vẻ đơn giản nên thử một chút.”

Hôm nay tâm trạng A Nguyên không tốt.

Hoắc Kình muốn dỗ dành nàng nên mới nghĩ tự tay làm bữa tối cho nàng.

Nhưng nhìn món ăn trong nồi, hắn bỗng cảm thấy mình không phải muốn dỗ nàng vui, mà là muốn khiến nàng buồn hơn.

Sau đó hắn dùng gáo múc nước trong chậu đổ vào nồi.

Một làn khói khét bốc lên.

Hoắc Kình kéo A Nguyên ra khỏi nhà bếp.

A Nguyên vẫn bị sặc đến ho vài tiếng, cười đến chảy cả nước mắt:

“Hoắc gia, sau này vẫn nên để ta nấu cơm đi.”

Hoắc Kình nhìn căn bếp đang bốc khói nghi ngút rồi tán đồng gật đầu.

“Hôm nay không nấu nữa, ta đi mua ít đồ ăn chín về.”

A Nguyên cũng không phản đối.

Hoắc gia ra ngoài mua thức ăn.

Còn nàng đợi khói trong bếp tan bớt rồi quay lại dọn dẹp.

Nhưng dọn dẹp cũng có phần thất thần.

Mẫu thân tuy đã đi rồi, nhưng trong lòng nàng vẫn như có một tảng đá lớn đè nặng.

Hà Dự chắc chắn sẽ không chịu bỏ qua.

Những năm trước vì chiến tranh, triều đình nhiều năm không tổ chức khoa cử.

Nhưng suốt những năm đó, Hà Dự vẫn luôn tích cực kết giao với các hương thân hoặc những người có danh vọng trong thành.

Hà Dự tâm cơ thâm trầm, quả thật đã tạo được quan hệ với không ít người có địa vị.

Ở nhà, A Nguyên thường xuyên nghe lão thái thái khoe khoang nên cũng biết đôi chút.

Ngay cả Lý chính trong thôn khi gặp gã cũng phải cúi đầu khom lưng, mặt đầy vẻ lấy lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »