Câu trả lời này nước đôi, nhưng ít nhất cũng không phải là ghét.
A Nguyên ngượng ngùng hồi lâu mới nhỏ giọng hỏi:
“Vậy Hoắc gia thích nhi tử hay nữ nhi?”
Cơ thể Hoắc Kình cứng đờ, im lặng một lúc rồi chần chừ hỏi:
“Nàng... có rồi?”
Trong bóng tối, mặt A Nguyên đỏ bừng, vội đáp:
“Không, không có. Ta chỉ hỏi thôi.”
Hoắc Kình không chắc chắn hỏi:
“Thật không có?”
A Nguyên bỗng hối hận vì đã hỏi một câu ngốc nghếch như vậy.
Đúng là tự đào hố rồi tự nhảy xuống.
Nàng dứt khoát xoay người, quay lưng về phía nam nhân.
Buồn bực nói:
“Thật sự không có. Chỉ là hôm nay thấy Nhị Hoa và Tiểu Hoa dường như đều rất thích chàng, nên mới muốn hỏi thử thôi.”
Kết quả nhận được câu trả lời nước đôi, đúng là hỏi cũng như không.
Hoắc Kình khẽ cười một tiếng, rồi kéo A Nguyên trở lại trong lòng.
Trầm giọng nói:
“Ta cũng không biết có thích hay không, nhưng không ghét.”
A Nguyên nhớ tới câu nói của cô cô.
Không có ai mềm lòng với tất cả mọi người, chỉ là yêu ai yêu cả đường đi lối về mà thôi.
Nếu là con cái nhà người khác, Hoắc gia sẽ không kiên nhẫn như vậy, nhưng vì đó là con của cô cô nàng nên mới đối xử như thế.
A Nguyên ôm lấy cánh tay Hoắc gia, cũng nghĩ thông suốt.
Bây giờ nói thích hay không thích vẫn còn quá sớm, ngay cả bóng dáng còn chưa thấy đâu, cứ để sau này rồi tính.
Nàng xoay người lại, tiếp tục rúc vào lồng ngực ấm áp ấy.
Sáng hôm sau A Nguyên dậy từ rất sớm.
Có lẽ đã vào cuối thu nên hôm nay lạnh hơn hôm qua rất nhiều.
A Nguyên lật xem y phục của mình một lượt, phát hiện nếu trời lạnh thêm chút nữa thì nàng sẽ không còn áo dày để mặc.
Dạo này cứ bận làm nữ công nên quên mất phải chuẩn bị y phục mùa đông.
A Nguyên xem qua một lượt, Hoắc gia tuy có hai bộ y phục khá dày, nhưng lại không có áo bông.
Xem ra việc thêu thùa cho cửa tiệm phải chậm lại một chút, trước tiên phải may cho mình và Hoắc gia mỗi người hai bộ y phục mới được.
A Nguyên vừa thức dậy thì Hoắc Kình cũng xuống giường, chuẩn bị cùng nàng đi đón cô cô rồi đến giúp ở tiệm của Hứa thợ mộc.
Tiệm của Hứa thợ mộc cách tiệm rèn khá xa, một ở phía đông một ở phía bắc, đi bộ cũng mất gần nửa canh giờ.
Khách tới tiệm Hứa thợ mộc phần lớn là họ hàng, có cả bên nhà trai lẫn nhà gái.
Nhưng họ hàng bên nhà Hứa thợ mộc rõ ràng có phần vênh váo tự đắc, đặc biệt là bà mẫu của Hứa nương tử.
Nhà nào mà chẳng có một mớ chuyện rối ren, những việc ấy cũng không phải chuyện A Nguyên có thể giúp được.
Hai ngày nữa tiệm rèn và tiệm thêu cũng đều khai trương, nên ăn cơm xong, bọn họ liền về từ sớm.
Trước khi đi, Hứa thợ mộc giao tấm biển hiệu đã làm xong cho Hoắc Kình.
Tiệm rèn vẫn gọi là Hoắc Ký Thiết Phô.
Vì có hai cửa tiệm nên trên hai tấm biển mới đều có thêm một ký hiệu hình hoa văn quả trám, Hoắc Kình cũng đóng cùng ký hiệu đó lên tất cả nông cụ bằng sắt mới làm.
Còn tiệm nhỏ của A Nguyên thì tên đơn giản hơn nhiều, gọi là Lan Tú Các.
Đến ngày cửa tiệm khai trương, Vân Nương mặc y phục mới đã may cho ba nữ nhi, còn bản thân cũng mặc một bộ y phục mới.
Vải vóc đều là do A Nguyên đưa.
Vân Nương vốn không nỡ dùng, nhưng vì không muốn làm A Nguyên mất mặt nên mới đặc biệt may mấy bộ y phục mới.
Y phục cũ của mấy người bọn họ đều vá chằng vá đụp, đầy những miếng vá. Nếu mặc chúng vào ngày A Nguyên khai trương thì chỉ khiến nàng mất mặt, nên Vân Nương mới cắn răng may vài bộ mới.
Mặc y phục mới vào, sắc mặt bọn họ cũng sáng sủa hơn hẳn.
A Nguyên nhìn cô cô trong bộ đồ mới, nhớ lại dáng vẻ cô cô khi còn trẻ.
Khi ấy cô cô thanh tú xinh đẹp, người tới cầu hôn nhiều vô kể, nhưng chọn đi chọn lại lại chọn trúng người không đáng là Trần gia.
Chỉ mới gả vào Trần gia tám chín năm, rõ ràng mới khoảng hai mươi bảy tuổi, vậy mà đã bị hành hạ đến mức trông như phụ nhân ngoài ba mươi.
A Nguyên hy vọng sau khi rời khỏi cái hố lửa ấy, cuộc sống của cô cô sẽ ngày càng tốt hơn.
Vân Nương dè dặt bước vào tiệm, hỏi A Nguyên:
“Ta phải làm gì đây?”
A Nguyên cười:
“Hôm nay không cần làm gì cả, chỉ tới góp vui cho náo nhiệt thôi.”
Nói rồi nàng lấy mấy chiếc bánh tô, phát cho mấy đứa trẻ, mỗi người một cái.
Hôm nay khai trương, đám nam nhân không tiện sang đây nên đều ở bên tiệm rèn.
A Nguyên cũng không mời nhiều người, chỉ mời Hứa nương tử và cô cô.
Nàng mua ít hạt dưa và kẹo, định ai bước vào tiệm cũng sẽ phát cho một ít.
Trong tiệm đặt hai giá hàng dựa tường.
Trên đó bày đầy những món đồ thêu A Nguyên làm từ sau khi trở về từ am ni cô.
Bình phong trang trí, túi thơm, khăn tay, hoa lụa, vật treo trang trí.
Dù sao nhân lực có hạn, không làm được quá nhiều, nên mấy ngày nay A Nguyên và Hứa nương tử còn mua thêm một số món đồ bên ngoài về bày cho đầy mặt tiền, tiện kiếm chút chênh lệch giá.
Vì cửa tiệm chủ yếu bán cho các cô nương, thiếu nữ nên ngoài đồ thêu, các nàng còn nhập thêm một số món mà nữ nhân thường dùng như trâm cài tóc đẹp và phấn son tốt để bán trong tiệm
Tuy vị trí không bằng khu phố náo nhiệt, nhưng vẫn có khách ghé vào.
Những món đồ treo trang trí do A Nguyên làm vì mới lạ nên tuy giá hơi cao nhưng lại bán chạy nhất.
Đích nữ và thứ nữ của huyện lệnh vì được đệ đệ và huynh trưởng trong nhà nhờ vả, lại thêm việc phụ thân lập được công lao nhờ Hoắc thợ rèn, nên dẫn theo vài khuê mật cùng tới cửa tiệm nhỏ ấy.
Ban đầu các nàng nghĩ tiệm nhỏ chắc chẳng có gì đáng xem, cũng không ôm kỳ vọng gì, chỉ định tùy tiện mua vài chiếc khăn tay hay hoa lụa mang về thưởng cho hạ nhân trong phủ.
Nhưng sau khi tới xem mới phát hiện tay nghề của vị tú nương này quả thật có vài phần bản lĩnh.
Hơn nữa, mấy người đều bị những món đồ treo đủ hình dạng kia thu hút.
Nào là hình quạt, hình hoa văn quả trám cùng nhiều kiểu dáng khác.
Không chỉ món đồ tinh xảo mà ngay cả đường thêu cũng không tìm ra được điểm nào để chê.
Thêu trên lớp lụa sa mỏng vốn đã đòi hỏi tay nghề cao.
Những món vật treo nhỏ xinh này, bất kể đeo trên người hay treo trên đoàn phiến đều đẹp vô cùng.
Nhân lúc mấy vị cô nương đang lựa chọn món đồ treo mình yêu thích, Hứa nương tử lùi lại bên cạnh A Nguyên, khẽ thở phào một hơi rồi nhỏ giọng nói:
“Tiếp đãi các cô nương nhà huyện lệnh, suýt nữa ta nói năng còn chẳng trôi chảy nổi.”
Đây cũng là lần đầu tiên A Nguyên đứng gần các tiểu thư nhà quyền quý như vậy.
Đoan trang, có khí chất, hoàn toàn khác với các cô nương trong thôn.
Càng khác xa vị kế tỷ luôn làm bộ làm tịch của nàng.
Thật nên để vị kế tỷ ấy nhìn xem thế nào mới gọi là khuê tú danh môn.
Nàng ta cùng lắm chỉ có thể coi là một tên hề mà thôi.