Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 64

❊ ❊ ❊

Hoắc gia đã từ chối rõ ràng đến vậy, nàng cũng không còn ôm hy vọng gì nữa. Điều nàng cần làm lúc này là nhanh chóng kiếm thêm ít bạc để phòng thân.

Hoắc gia không cưới nàng, nàng vẫn có thể chấp nhận. Nhưng nếu không có bạc, nàng thật sự không thể tiếp tục chống đỡ.

Có bạc mới là điều kiện để sống sót.

Chỉ trong khoảnh khắc ấy, A Nguyên bỗng nghĩ thông suốt. Lúc này, bạc còn quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.

Chuyện Hoắc gia nhờ bà mối tìm người làm mai không khiến nàng suy sụp, ngược lại càng khiến nàng quyết tâm kiếm tiền hơn.

Vì vậy, nàng làm việc càng thêm nhanh nhẹn, gạt bỏ mọi suy nghĩ trong lòng, chuyên tâm vào từng đường kim mũi chỉ.

Đến bữa tối, Hoắc Kình không ra ngoài mà ngồi xuống bàn ăn cùng nàng.

Sau khi cầm đũa lên, hắn liếc nhìn A Nguyên đang im lặng dùng bữa. Trầm ngâm một lúc, hắn lên tiếng:

"Hôm nay ta đã nhờ bà mối tìm người làm mai."

Bàn tay cầm đũa của A Nguyên khẽ khựng lại. Nàng cúi mắt, nhẹ giọng đáp:

"Ta nghe thấy rồi."

Hoắc Kình khẽ "ừ" một tiếng, rồi nói tiếp:

"Nếu gặp được người phù hợp, trước tiên sẽ đính hôn, khoảng nửa năm sau mới thành thân. Vì vậy, nàng vẫn có thể ở lại đây thêm nửa năm nữa."

A Nguyên im lặng hồi lâu mới khẽ nói:

"Hoắc gia đã nói rõ ràng như vậy, ta sẽ không tiếp tục mặt dày quấy rầy nữa. Về nơi nương tựa sau này..."

Nói đến đây, nàng hơi ngừng lại.

Nàng nhớ tới chuyện cô cô đã giúp mình xem mắt. Tuy lúc này nàng vẫn chưa muốn gả chồng, nhưng nàng cũng không muốn tạo thêm áp lực cho Hoắc gia.

Hoắc gia không chấp nhận nàng, nhưng ân tình hắn dành cho nàng là thật và sẽ không thay đổi vì bất cứ điều gì. Đã đến nước này, chuyện xem mắt vừa hay có thể trở thành lý do thích hợp.

Nghĩ vậy, nàng nói:

"Hai ngày trước, cô cô đã giúp ta xem qua hai mối hôn sự. Một người là thợ săn, một người là ngư dân. Cô cô nói cả hai đều là người đáng để gửi gắm cả đời. Đợi vài ngày nữa gặp mặt, nếu thấy phù hợp, ta sẽ dọn đi trong vòng một tháng, sẽ không làm phiền Hoắc gia nữa."

Hoắc gia là ân nhân, không phải kẻ thù. Nàng chưa từng oán trách hắn.

Hơn nữa, nếu nàng tiếp tục ở lại thêm ngày nào, không chỉ ảnh hưởng đến chuyện cưới vợ của Hoắc gia mà còn khiến thanh danh của hắn ngày càng bị tổn hại.

Nghe A Nguyên nói vậy, Hoắc Kình thoáng sững người. Bàn tay đặt trên đầu gối vô thức siết chặt thành nắm đấm.

A Nguyên bưng nửa bát cơm đứng dậy.

"Ta về phòng ăn trước. Hoắc gia cứ dùng bữa đi."

Nói xong, nàng quay người trở về phòng.

Hoắc Kình ngồi yên một lúc, sắc mặt khó đoán. Mãi đến khi buông lỏng nắm tay, hắn mới cầm đũa lên tiếp tục ăn cơm.

Nhưng đồ ăn trong miệng lúc này lại nhạt nhẽo như nhai sáp.

Đêm xuống, Hoắc Kình dội liên tiếp hai thùng nước lạnh mà vẫn không thể xua tan sự bực bội trong lòng.

Càng bực bội, hắn càng thấy ngột ngạt.

Hắn không ra hiên hóng mát như thường lệ mà trở về phòng. Thay quần áo xong, hắn nằm xuống giường, gối tay sau đầu, nhìn chằm chằm lên xà nhà.

Bên tai hắn dường như vẫn còn văng vẳng những lời A Nguyên nói trong bữa tối.

Hoắc Kình không ngờ nàng lại đột nhiên nhắc đến chuyện cô cô đã tìm người xem mắt cho nàng.

Ban đầu, hắn chỉ định nhờ bà mối diễn một vở kịch để nàng từ bỏ ý định mà thôi.

Hắn biết nàng tạm thời chưa có nơi nương tựa nên cũng không muốn ép nàng quá mức, vì thế mới cho nàng thêm nửa năm.

Nhưng nàng lại nói nhiều nhất chỉ ở lại một tháng.

Hoắc Kình khẽ thở dài nặng nề.

Hắn thầm nghĩ, có lẽ mình đã bị nàng ảnh hưởng nhiều hơn bản thân tưởng tượng.

*

Hai ngày sau, A Nguyên mang đồ thêu đến cửa hàng.

Chưởng quầy nói cô cô nàng có để lại lời nhắn rằng sáng mai, vào khoảng giờ Tỵ, bà sẽ lên trấn tìm nàng.

Cô cô đến tìm, có lẽ là đã định xong thời gian xem mắt.

Trong lòng A Nguyên lập tức trở nên rối bời.

Những lời nàng nói với Hoắc gia hôm ấy chỉ là cái cớ mà thôi.

Vừa mới dứt bỏ được tình cảm dành cho Hoắc gia, giờ lại phải gả cho một người xa lạ chỉ để có chỗ nương thân, làm sao nàng có thể không băn khoăn cho được?

Trên đường trở về tiệm rèn, nàng bắt gặp hai tiểu ni cô đang đi khất thực.

Không biết nghĩ đến điều gì, A Nguyên bỗng dừng chân, đứng nhìn họ thật lâu.

Nàng chợt nghĩ, cớ gì phải ép bản thân gả cho người mình không muốn chỉ vì cần một nơi nương tựa?

Lấy chồng là sống, làm cô tử cũng là sống.

Nếu gặp được người tốt, cuộc sống sau này có thể yên ổn, hạnh phúc.

Nhưng nếu gặp phải người không ra gì, những ngày tháng sau đó sẽ chỉ là chuỗi ngày khổ sở như sống không bằng chết.

Nếu đã vậy, sao nàng không đến một am cô tử để tạm nương náu?

Lấy chồng có thể sẽ có người bầu bạn đến cuối đời.

Ở trong am, có lẽ sẽ chỉ có ngọn đèn xanh và sự cô quạnh làm bạn suốt quãng đời còn lại.

Nhưng lấy chồng cũng có thể giống như cuộc sống của cô cô nàng ở nhà họ Hà, khổ sở trăm bề.

Suy cho cùng, không lựa chọn nào là hoàn hảo cả.

Suy nghĩ hồi lâu, A Nguyên dần có quyết định.

Nếu có thể, nàng muốn ở am cô tử một, hai năm rồi mới quyết định nên tiếp tục sống đời tu hành hay sẽ lập gia đình.

Nàng cũng không muốn ăn ở miễn phí.

Nàng có tay nghề thêu thùa, có thể kiếm bạc rồi đóng góp một phần cho am làm tiền nhang đèn. Có lẽ như vậy, nàng sẽ được ở lại một thời gian.

Nghĩ vậy, A Nguyên thấy lòng nhẹ nhõm hơn.

Nàng cắn răng bỏ ra hai văn tiền mua hai chiếc bánh màn thầu làm từ bột thô rồi mang đến cho hai tiểu ni cô.

Hai tiểu ni cô chắp tay trước ngực, thành kính cảm tạ:

"Đa tạ nữ thí chủ bố thí thức ăn. Quan Âm nương nương nhất định sẽ phù hộ cho người."

A Nguyên cũng chắp tay đáp lễ, khẽ gật đầu.

Sau đó, nàng hỏi:

"Xin hỏi hai vị tiểu sư phụ đến từ đâu?"

Một tiểu ni cô đáp:

"Chúng ta đến từ am Thanh Tâm trên núi Hoàng Ly."

A Nguyên hỏi tiếp:

"Có xa lắm không?"

Tiểu ni cô lắc đầu rồi chỉ về phía xa.

A Nguyên nhìn theo hướng tay nàng ấy, thấy một ngọn núi thấp hiện ra phía chân trời.

Tiểu ni cô nói:

"Đó là núi Hoàng Ly. Am Thanh Tâm nằm ở lưng chừng núi. Nếu nữ thí chủ muốn đến dâng hương, có thể đi cùng mọi người trong trấn vào ngày rằm hằng tháng. Đi bộ khoảng một canh giờ rưỡi là tới."

A Nguyên âm thầm ghi nhớ những lời ấy rồi dịu dàng nói:

"Đa tạ tiểu sư phụ."

Sau khi từ biệt hai tiểu ni cô, nàng lại nghiêm túc suy tính.

Am cô tử cách trấn không xa. Nếu thật sự có thể ở lại đó, nàng vẫn có thể mang đồ thêu xuống trấn bán.

Hoặc nàng có thể nhờ những tiểu sư phụ xuống núi khất thực tiện thể mang giúp đồ thêu đến cửa hàng. Sau khi nhận được tiền công, nàng sẽ trích một phần làm tiền nhang đèn cho am.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »