A Nguyên lúc này không chỉ cảm thấy hai má nóng bừng, mà cả người cũng nóng rực.
Đặc biệt là những nơi ngọn lửa kia đã lướt qua, dường như vẫn còn có một ngọn lửa đang âm ỉ thiêu đốt.
Nàng cứ tưởng Hoắc gia chỉ khi say rượu mới không đứng đắn, ngày thường luôn rất đứng đắn, rất đứng đắn.
Nhưng... nhưng bây giờ đâu có uống rượu, vậy mà lại chẳng đứng đắn chút nào...
Hoắc Kình nhìn lên đỉnh màn, hơi thở nặng nề, giọng nói cũng trầm khàn:
“Nếu còn muốn ngủ một giấc yên ổn thì đừng trêu chọc người khác nữa.”
A Nguyên đỏ mặt tía tai, nhưng lại cảm thấy oan uổng, bèn cực kỳ cực kỳ nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:
“Ta đâu có trêu chọc người ta.”
Hoắc Kình nghe rất rõ, nghiêng đầu nhìn sang A Nguyên.
A Nguyên thì sợ đến mức vùi cả đầu mình vào trong chăn.
Hoắc Kình thở ra một hơi nóng, rồi đứng dậy, trầm giọng nói:
“Ta ra ngoài đi nhà xí một lát, lát nữa sẽ quay lại.”
Xuống giường, mang giày xong liền đi qua bình phong, ra khỏi phòng.
Nghe tiếng đóng cửa, A Nguyên mới ló đầu ra khỏi chăn.
Hai tay áp lên gò má vẫn còn nóng rực, không ngừng thở hắt ra.
Thật sự là quá xấu hổ.
Vừa nghĩ đến sau khi thành thân còn sẽ xấu hổ hơn bây giờ, A Nguyên lại chui cả người vào trong chăn, hai chân đạp loạn một hồi.
Nàng còn chưa gả đi mà, sao lại nghĩ đến chuyện đó rồi!
A Nguyên đạp loạn hồi lâu mới bình tĩnh lại được.
Hoắc gia ra ngoài rất lâu mới trở về.
A Nguyên nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức giả vờ ngủ, nhắm mắt lại, không dám có thêm động tác nào nữa.
Hoắc gia lúc nãy còn nóng bừng chẳng khác gì lần say rượu trước, khiến nàng không chống đỡ nổi.
Hoắc gia vẫn nằm trở lại trên giường.
Cũng không biết có phải Hoắc gia ra ngoài hóng gió hay không, trên người mang theo hơi mát lạnh, đặc biệt dễ chịu.
A Nguyên không dám nói chuyện với Hoắc gia nên nhắm mắt giả ngủ.
Nhưng chẳng bao lâu sau, vì người bên cạnh mang lại cảm giác an toàn quá mức, nàng thật sự ngủ thiếp đi.
Tiểu nương tử ngày thường ngủ rất ngoan ngoãn, hôm nay lại chẳng hề yên ổn chút nào.
Nàng xoay người, tay chân cùng lúc gác lên người nam nhân.
Hoắc Kình cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ đang đặt trên ngực mình, trầm mặc một lúc.
Cuối cùng vẫn không gỡ ra, mà kéo chăn mỏng lên cao hơn một chút, đắp lên bụng nàng.
Sau đó nhắm mắt lại.
Khoảng nửa canh giờ sau, người trong lòng ngủ chẳng hề yên ổn.
Bàn tay mềm mại kia mò mẫm lung tung trên ngực hắn, chân bên dưới cũng không ngừng cọ qua cọ lại.
Tiểu nương tử ngày thường ngoan ngoãn nghe lời như thế, say rượu làm người ta đau đầu thì thôi, sao ngay cả lúc ngủ cũng không yên phận như vậy?
Hoắc Kình lần nữa mở mắt, nhìn chằm chằm lên đỉnh màn, rất lâu không thể ngủ được.
Âm thầm hối hận vì không nên lên giường.
Hiện giờ chẳng qua chỉ là tự hành hạ bản thân mà thôi.
Đêm đó A Nguyên ngủ rất ngon.
Lúc tỉnh dậy, Hoắc gia đã dậy từ sớm, còn rửa mặt chải tóc xong rồi.
Hắn ngồi bên bàn, nhắm mắt dưỡng thần. Dưới mắt có một tầng xanh nhàn nhạt.
Cảm nhận được A Nguyên đã tỉnh, hắn mở mắt ra, nói với nàng:
“Trong chậu gỗ có nước, để lại cho nàng rửa mặt.”
A Nguyên dụi dụi mắt, mềm giọng “vầng” một tiếng, rồi xuống giường làm vệ sinh đơn giản.
Vì không dám nhìn Hoắc gia nên nàng không chú ý tới quầng xanh dưới mắt hắn.
Ăn sáng xong, hai người nhanh chóng thu dọn hành lý.
Đúng lúc người của nha môn cũng tới.
Hoắc Kình xách hành lý đựng một trăm lượng bạc, nặng khoảng tám cân.
Hôm nay mưa đã tạnh, trời quang nắng đẹp, thời tiết vô cùng tốt.
Vẫn là chiếc xe ngựa hôm qua, chỉ khác là hôm nay phía sau còn có hai bộ khoái mặc phục sức bộ khoái cưỡi ngựa đi theo.
* Bộ khoái là cách gọi dân gian đối với nha dịch chuyên bắt người, truy bắt tội phạm và giữ gìn trị an trong các huyện nha thời phong kiến.
Có bộ khoái hộ tống, trông rất oai phong.
Trước nay Hoắc Kình vốn kín tiếng, nhưng hôm nay càng phô trương một chút lại càng tốt.
Đến thôn Tô Gia phải mất gần hai canh giờ.
Đường núi gập ghềnh, xe ngựa xóc nảy suốt quãng đường.
A Nguyên chưa từng quen ngồi xe ngựa, bị xóc đến mức khuôn mặt nhỏ trắng bệch không còn chút huyết sắc, còn phải cho xe dừng lại một lúc.
Xuống xe xong, nàng không nhịn được mà nôn một trận.
Hoắc Kình đưa túi nước cho nàng súc miệng, rồi như làm ảo thuật, lấy ra một gói ô mai đưa cho nàng.
“Hôm qua lúc ra ngoài mua đồ ăn tiện thể mua luôn, ngậm vào sẽ đỡ hơn.”
A Nguyên gật đầu, ngậm một viên ô mai vào miệng, quả thật dễ chịu hơn nhiều.
Dù không thoải mái, A Nguyên cũng không dám chậm trễ quá lâu, nhanh chóng lên lại xe ngựa.
Càng đến gần thôn Tô Gia, nàng không còn khó chịu nữa, nhưng trong lòng lại càng thêm căng thẳng.
Năm bảy tuổi, nàng theo mẫu thân rời khỏi thôn Tô Gia.
Tám năm sau mới trở về, cảm giác trong lòng vô cùng phức tạp.
Ký ức về phụ thân lúc nhỏ lập tức như thủy triều tràn về trong đầu.
Khi ấy tuy nàng là nữ nhi, nhưng phụ thân lại vô cùng yêu thương nàng, hận không thể nâng niu nàng trong lòng bàn tay.
Cảnh còn người mất.
Phụ thân đã qua đời tám năm, vậy mà nàng chưa từng trở về tế bái ông một lần nào.
Một chiếc xe ngựa, phía sau là hai vị quan gia, còn có một nam nhân thân hình cao lớn.
Đoàn người oai phong như vậy vừa tiến vào thôn Tô Gia, rất nhanh đã có người đi báo cho lý chính.
Hoắc Kình hỏi nàng còn nhớ nhà cũ ở đâu không.
Năm bảy tuổi A Nguyên đã bắt đầu hiểu chuyện, đương nhiên vẫn còn nhớ.
Xe ngựa theo sự chỉ dẫn của A Nguyên, đi một mạch đến ngôi nhà cũ.
Cuối cùng dừng lại trước một sân viện.
Đã qua bảy tám năm, trong sân có gà vịt, có vườn rau, vừa nhìn là biết có người đang ở.
A Nguyên khẽ nói với Hoắc gia đang ngồi bên cửa sổ:
“Sau khi phụ thân qua đời, tam đường thúc và tam đường thẩm cùng chung tổ phụ với phụ thân đã chiếm mất nhà cửa, còn chiếm luôn ruộng đất, đuổi ta và mẫu thân ra ngoài.”
Nghe vậy, Hoắc Kình nhìn về phía sân viện ấy, đáy mắt hiện lên vẻ lạnh lùng.
Dân làng tụ tập quanh ngôi nhà cũ của A Nguyên, nhìn đoàn người có lai lịch không nhỏ kia rồi xì xào bàn tán.
Có người nghi hoặc:
“Nhà Tô Cường quen biết nhân vật lớn nào sao? Ngay cả quan gia của huyện nha cũng tới.”
Có người cười nhạo:
“Nếu bọn họ quen biết nhân vật lớn thật, thì còn phải sống nghèo khổ như vậy sao?”
Giữa những lời bàn tán ấy, có vài người từ trong sân bước ra, già trẻ đều có.
Trong đó có một đôi phu phụ trung niên.
Đôi phu phụ này đại khái chính là tam đường thúc và tam đường thẩm của A Nguyên.