Hoắc Kình nhàn nhạt nói:
“Không sao, bế chúng chẳng tốn bao nhiêu sức.”
Sắc mặt Hoắc Kình vẫn thản nhiên như thường, Vân Nương cũng không dám chắc rốt cuộc hắn có tức giận hay không.
Nghe thấy tiếng cô cô, A Nguyên thò đầu từ trong bếp ra nhìn một cái. Thấy Hoắc gia đang bế hai tiểu biểu muội, trong lòng nàng cũng có chút kinh ngạc.
Hôm qua lúc Hoắc gia gắp đùi gà cho hai đứa nhỏ, A Nguyên đã thấy ngạc nhiên vì sự dịu dàng của hắn đối với trẻ con. Hôm nay hắn lại còn chủ động bế hai đứa trẻ lên.
Hoắc gia ngày thường nhìn lạnh lùng là thế, nhưng trong lòng thực ra lại rất ôn nhu.
Chẳng phải sao, ngày đầu tiên nàng dọn tới đây ở, tuy Hoắc gia hung dữ, nhưng vẫn rất kiên nhẫn chăm sóc nàng lúc bị bệnh.
A Nguyên cười cười, nói với cô cô:
“Cô cô, Hoắc gia ngày thường trông hung dữ nên trẻ con thấy chàng đều sợ mà tránh xa. Khó lắm Nhị Hoa và Tiểu Hoa mới không sợ chàng, người cứ để chàng bế một lúc đi.”
Vân Nương chỉ sợ Hoắc Kình không vui. Nhưng nếu đôi phu thê trẻ đều nói vậy, nàng cũng không nói thêm nữa.
Đặt màn thầu lên bàn xong, nàng lại quay về bếp, nhỏ giọng hỏi A Nguyên:
“Cháu chắc là Hoắc thợ rèn sẽ không giận chứ?”
A Nguyên cười nói:
“Lúc đầu cháu cũng thấy Hoắc gia hung dữ, cũng rất sợ chàng. Nhưng ở chung lâu mới biết chàng chỉ trông dữ thôi, thật ra là người rất mềm lòng.”
Vân Nương nhớ tới dáng vẻ cao lớn lạnh lùng của Hoắc thợ rèn, bất đắc dĩ cười:
“Không có ai lúc nào cũng mềm lòng cả. Có lẽ Hoắc thợ rèn là người tốt, nhưng sở dĩ mềm lòng như vậy là còn tùy người. Vì cháu là người nó để tâm, nên nó mới mềm lòng với những người cháu để tâm.”
Đạo lý yêu ai yêu cả đường đi này, Vân Nương vẫn hiểu.
Nghe cô cô nói vậy, mặt A Nguyên đỏ lên, ngượng ngùng nói:
“Vậy cũng chứng tỏ Hoắc gia sẽ không tức giận. Dù sao cô cô cứ yên tâm ở lại đi.”
Nói xong câu đó, để tránh cô cô tiếp tục trêu mình, A Nguyên bưng bát cháo đã múc sẵn ra khỏi bếp.
Vân Nương cũng thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra A Nguyên thật sự sống rất tốt.
Sau bữa sáng, Hoắc Kình chuẩn bị lên huyện thành.
A Nguyên bảo hắn mở cửa tiệm trước, rồi nói cho nàng biết giá tiền của những món đồ sắt để nàng trông coi phía trước cửa hàng.
Thật ra Hoắc Kình không quá muốn để A Nguyên trông tiệm.
Dù sao hắn không có ở đây, Hà Dự vẫn còn ở trấn, chưa kể còn có đám người Trần gia gây phiền phức.
Nhưng A Nguyên lại nói khoảng thời gian này cửa tiệm mở không được bao nhiêu ngày, người ta chắc cũng đang ngóng cửa tiệm mở cửa để mua đồ sắt.
Hơn nữa hôm nay còn là ngày họp chợ, phải kiếm bạc nữa.
Vả lại hàng xóm trong ngõ Hòe Thụ đều dễ nói chuyện, nếu có chuyện gì họ cũng sẽ giúp đỡ.
Hoắc Kình suy nghĩ nghiêm túc một lúc, thấy không có vấn đề gì, nên cũng không nói thêm nữa.
Sau đó gọi Hạ Tuấn tới cùng trông tiệm.
Tiệm rèn có sẵn một số đồ sắt thành phẩm, kéo, liềm, búa đều có người mua.
Lúc Hạ Tuấn tới, Đại Hoa và Tiểu Hoa đang giúp quét sân. Thấy hai muội muội, nó liền dẫn hai đứa đi chơi cùng.
A Nguyên vừa làm đồ thêu vừa trông cửa tiệm.
Vì là ngày họp chợ nên chỉ trong một buổi sáng đã bán được một cái kéo, hơn mười cây kim thêu và hai cái liềm, thu được hơn tám mươi văn tiền.
Mãi đến chiều tối, Hoắc Kình mới cùng phu phụ Hứa gia trở về.
Hứa tẩu tử vốn muốn kéo A Nguyên nói chuyện, nhưng thấy cô cô nàng cũng tới nên bảo nàng ăn cơm tối xong hãy sang.
Sau khi kéo xe ngựa vào sân, Hoắc Kình lấy từ trong xe ra một hộp đựng thức ăn đưa cho A Nguyên.
A Nguyên nhận lấy, mang tới bên bàn mở ra xem.
Bên trong lại là hai đĩa điểm tâm tinh xảo.
A Nguyên kinh ngạc nói:
“Hoắc gia, sao chàng lại mua loại bánh đắt thế này?”
Những món điểm tâm này không chỉ tinh xảo mà còn có hoa văn đẹp mắt, vừa nhìn đã biết không rẻ.
Hoắc Kình bỏ cỏ vào máng ăn của Hắc Sát, nói:
“Là Nghiêm tiểu công tử nhất quyết tặng. Nói là tặng cho tẩu tử nếm thử.”
Có lẽ biết hôm nay hắn sẽ tới huyện thành nên vị tiểu công tử ấy đã chờ sẵn ở khách điếm từ sớm.
Nghe nói là vị tiểu công tử kia tặng, A Nguyên lập tức cảm thấy đây là một củ khoai nóng bỏng tay.
Nàng liếc trộm nam nhân nhà mình một cái.
Sắc mặt Hoắc Kình nhìn qua chẳng có gì thay đổi, nhưng A Nguyên vẫn không dám lơ là.
Nàng bước những bước nhỏ tới gần, giúp múc nước đổ vào máng ăn của Hắc Sát, nhỏ giọng hỏi:
“Chàng cứ thế mà nhận à?”
Hoắc Kình liếc nhìn hộp điểm tâm trên bàn, mặt không đổi sắc nói:
“Hắn nói tặng tẩu tử, có gì mà không nhận được? Dù thế nào cũng chỉ có thể là tẩu tử.”
A Nguyên chớp chớp mắt, lại nhìn Hoắc gia một cái.
Biểu cảm trên mặt hắn không hề thay đổi, nhưng nghe câu đó sao nàng lại thấy chua chua thế nào ấy?
A Nguyên cố nhịn cười.
Đã mang về rồi thì cũng không có lý nào lãng phí.
Nàng gọi Nhị Hoa và Tiểu Hoa tới, chia cho mỗi đứa hai miếng điểm tâm, rồi cũng để dành một ít cho cô cô.
Đại Hoa không ăn được nên nàng không mang vào phòng. Nhỡ để con bé nhìn thấy mà không được ăn, khó tránh khỏi trong lòng tủi thân.
A Nguyên giữ lại một nửa, còn một nửa thì để riêng, định lát nữa mang sang cho Hứa tẩu tử.
Chia điểm tâm xong, A Nguyên hỏi:
“Hoắc gia, chuyện cửa tiệm thế nào rồi?”
Hoắc Kình rửa tay, vừa lau bằng khăn vừa nói:
“Đã thuê xong rồi. Ta đã thương lượng với ba chủ nhà, đưa tiền đặt cọc, tháng sau mới bắt đầu tính tiền thuê.”
“Ba chủ nhà? Hứa gia cũng thuê rồi à?”
Hoắc Kình gật đầu:
“Cửa tiệm của huynh ấy cách tiệm nhỏ đó không xa. Ta tiện miệng nhắc chuyện nàng mở tiệm, muốn mời Hứa tẩu tử làm chưởng quầy. Huynh ấy bàn bạc với Hứa tẩu tử xong, lúc về hôm nay Hứa tẩu tử đã đồng ý rồi.”
Có Hứa tẩu tử giúp đỡ, A Nguyên cũng yên tâm hơn phần nào.
“Vậy thuê hai cửa tiệm hết bao nhiêu bạc?”
Sáng nay trước khi Hoắc Kình đi, A Nguyên đã đưa cho hắn hai mươi lượng bạc.
Bạc đúng là chẳng mấy chốc mà hết.
Một trăm lượng bạc tiền thưởng Hoắc gia nhận được, hiện giờ trong tay A Nguyên chỉ còn lại bốn mươi lăm lượng.
“Tiệm nhỏ tám trăm văn một tháng, trả tiền thuê nửa năm. Tiệm lớn hai lượng bạc một tháng, cũng trả nửa năm một lần. Tổng cộng khoảng mười bảy lượng bạc. Hôm nay chỉ đưa tiền đặt cọc, chưa trả tiền thuê. Cuối tháng mới thanh toán.”
Hiện giờ còn chưa tới giữa tháng, vẫn còn hơn nửa tháng để chuẩn bị.