Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

Gương mặt nhỏ nhắn của A Nguyên đỏ bừng lên, nàng chẳng dám nhìn hắn, cúi gầm mặt nói:

"Hoắc gia nếu muốn tắm rửa thì cứ tự nhiên, ta sẽ không nhìn trộm đâu."

Hoắc Kình hơi kinh ngạc, không ngờ những lời nàng nói lại trùng khớp với suy nghĩ trong đầu hắn. Có lẽ thấy hắn chưa đáp lời, sợ hắn không tin, A Nguyên lại bồi thêm:

“Ta sẽ xoay người đi chỗ khác, nếu người không tin thì cứ nhìn chằm chằm vào ta cũng được.”

Nghe vậy, Hoắc Kình nhất thời nghẹn lời. Người chịu thiệt đâu có phải là hắn, thế mà nàng lại nghĩ hắn sẽ bận tâm chuyện nàng nhìn trộm sao? Hắn im lặng một hồi rồi đứng dậy. Dù sao cứ để nàng tự xoay xở còn hơn là đứng đây làm mồi cho muỗi.

Lũ muỗi đáng ghét này ước chừng cũng thích "khẩu vị nặng". Rõ ràng có tiểu nương tử da dẻ mịn màng, thơm tho ở đó mà chúng không đốt, cứ nhắm vào gã Hoắc Kình da thô thịt dày mà hạ thủ.

Hoắc Kình vào phòng lấy một chiếc quần dài ra. A Nguyên đứng dưới hiên thẹn đến mức vội vàng xoay người quay mặt vào tường. Trông nàng chẳng khác nào đứa trẻ phạm lỗi bị phạt úp mặt vào tường.

Hắn liếc nhìn nàng một cái rồi bước xuống thềm hiên. A Nguyên cảm nhận được hắn đi ngang qua người mình, ngay cả luồng gió lướt qua cũng nóng rực. Tiếng nước xối ào ào vang lên sau lưng, những ngày qua nàng đều nghe thấy, nhưng chỉ có hôm nay là khiến nàng thấy khó dằn lòng nhất.

Nghĩ đến dáng vẻ mình lúc chạy từ trong phòng ra, lại liên tưởng đến việc hắn sau lưng có lẽ đang để trần lồng ngực, chiếc quần mỏng manh dính chặt vào người... Trong đầu nàng lại hiện lên cảnh tượng từng nhìn trộm được vào ngày đầu tiên dọn đến, A Nguyên bỗng thấy cả người chỗ nào cũng không ổn.

Người nàng nhũn ra, chẳng còn tí sức lực nào, nhưng lại như bị bỏ vào xửng hấp trên lửa lớn, nóng đến mức mồ hôi rịn ra trên trán. Trong lúc khó chịu, nàng chợt nhớ ra: Hoắc gia tắm rồi, nhưng nàng thì chưa!

Hôm nay bận rộn trong bếp cả ngày, lại bị dọa cho đổ mồ hôi lạnh. Cả người dính dấp, chắc chắn cũng đã có mùi mồ hôi rồi! Tối nay phải ngủ chung phòng với hắn, nhỡ đâu hắn ngửi thấy mùi mồ hôi rồi nảy sinh ý chê bai thì phải làm sao? So với sự lúng túng khi sắp ở chung phòng, lúc này nàng còn lo bị hắn ghét bỏ hơn.

A Nguyên suy tính hay là bảo hắn ở dưới hiên canh cho nàng, còn nàng thì vào sau bức tường nhà chính lau người qua một chút? Nhớ lại lúc nãy mình chỉ mặc chiếc yếm chạy ra, hắn thậm chí không nhìn thêm lấy một cái mà còn giúp nàng kéo lại y phục, nàng tuy thẹn nhưng lại không thấy sợ.

Nàng chưa từng thấy ai chính trực hơn Hoắc gia. Hắn đã chính trực như vậy, nàng còn sợ cái gì chứ?

Hoắc Kình tắm rửa qua loa, dùng chiếc áo cũ quấn quanh hông. Lúc bước lên thềm hiên, hắn buông một câu:

"Ta vào phòng thay đồ đây"

Rồi đi thẳng vào trong. A Nguyên cúi thấp đầu, không dám ngước lên.

Đến khi hắn mặc quần dài, để trần thân trên bước ra, A Nguyên ngẩng đầu thấy lồng ngực vạm vỡ của hắn thì lại thẹn thùng vội vàng cúi mặt. Vừa tắm xong bằng nước lạnh nhưng hắn vẫn thấy nóng, nên cứ để trần như vậy cho mát.

Nàng đứng bên cạnh, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:

"Hoắc gia... phiền huynh đi lấy ngọn đèn dầu giúp ta với."

Trong nhà chỉ có một ngọn đèn, hai hôm trước đã đưa cho nàng dùng, giờ vẫn đang đặt trong căn phòng kia. Căn phòng mình đang ở, hôm nay A Nguyên thực sự không muốn bước chân vào dù chỉ một bước. Biết nàng nhát gan nên hắn "ừ" một tiếng rồi sang phòng nàng. Hắn dùng đá lửa thắp đèn lên rồi mới mang ra.

Trời đã mờ mịt, chỉ một lát nữa là sẽ tối hẳn. Hoắc Kình đặt đèn lên bàn ăn rồi ngồi xuống bên cạnh. Bình thường giờ này vẫn còn sớm, trong phòng lại nóng nên hắn toàn ngồi ngoài hiên, chỉ là lũ muỗi hơi gây phiền nhiễu.

Thấy hắn đang ngồi đó, A Nguyên do dự một lát mới mở lời:

"Hoắc gia, ta vào nhà chính lau người một chút."

Nói đoạn nàng chẳng dám nhìn hắn, cầm lấy cái chậu bên cạnh ra lu múc ít nước lạnh. Múc nước xong nàng bưng chậu đến trước ngưỡng cửa nhà chính, nuốt nước bọt, bước chân cứ chần chừ không quyết.

Hoắc Kình cầm chiếc quạt nan lớn quạt phành phạch, liếc mắt nhìn nàng. Chiếc quạt này là do tiểu Hạ Tuấn mang sang tặng sau khi được ăn sủi cảo lúc chiều. Thấy nàng nhát gan và thận trọng như vậy, hắn đành bất lực bảo:

"Ta ở đây canh, vào đi."

Nghe vậy, A Nguyên mới dám ướm thử một chân vào trong. Cuối cùng nàng đánh bạo bước hẳn vào, đặt chậu nước dưới chân tường cạnh cửa. Cánh cửa nhà chính đã bị chủ nhà tháo xuống, hắn cũng không lắp lại. Hắn nghe tiếng chậu đặt xuống đất, biết rõ nàng định tắm ở ngay đó.

Đặt chậu nước xong, nàng nhanh chân chạy ra ngoài mang đèn dầu và ghế vào, rồi lại khép nép quay vào trong. Một lát sau, hắn nghe thấy tiếng khỏa nước nhẹ.

Hoắc Kình chỉ thấy hôm nay trời oi bức lạ thường, đôi tay quạt quạt nan càng thêm mạnh mẽ. Từng luồng gió tạt tới nhưng hơi nóng vẫn không sao tan biến, ngược lại còn thấy miệng đắng lưỡi khô. Hắn dứt khoát bưng bát nước đã để nguội trên bàn, uống cạn sạch một hơi.

A Nguyên cứng người lau rửa, động tác rất nhanh, chỉ nửa khắc đã từ nhà chính bước ra. Vì lúc nãy mãi đề phòng rắn nên nỗi sợ đã lấn át cả sự thẹn thùng.

Nàng bước ra với mái tóc hơi rối, vài sợi tóc ướt dính sát bên má, nàng thẹn thùng nhìn hắn, đôi mắt hạnh lấp lánh hơi nước, toát lên vẻ quyến rũ phong tình khó tả.

"Hoắc gia, hôm nay làm phiền huynh quá."

Hoắc Kình ngẩn người trong chốc lát, hắn căn bản chẳng nghe rõ nàng nói gì, chỉ thấy lọt tai một tiếng gọi "Hoắc gia" mềm mại như bông. Yết hầu hắn lăn động, sau đó hắn dời mắt đi chỗ khác, giọng khàn khàn bảo:

"Giường tre phơi thêm lát nữa rồi khênh vào."

A Nguyên khẽ vâng một tiếng, rồi chân thành nói:

"Đa tạ Hoắc gia."

Hắn trầm giọng "ừ" một tiếng. Phiền thì không phiền, chỉ là hôm nay quả thực rất hành hạ lòng người, nhất là với một nam tử đang độ tuổi khí huyết phương cương.

Trong mắt người ngoài, Hoắc thợ rèn là một người đầy nam tính, trong mắt các góa phụ thì hắn lại càng là hạng người "có nghề" trên giường chiếu. Nhưng thực tế, hắn chưa từng gần gũi với nữ nhân nào.

Năm xưa ở trong quân ngũ có quân kỷ, nhưng chỉ những người có công huân và quân hàm nhất định mới được hưởng dụng. Hoắc Kình dựa vào sự liều mạng mà mới mười bảy tuổi đã từ lính quèn thăng lên Thiên phu trưởng. Vì khai gian tuổi nên mọi người đều tưởng hắn đã mười chín. Thăng lên Thiên phu trưởng rồi, dĩ nhiên hắn có quyền được hưởng dụng quân kỷ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »