Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Sau khi rời khỏi phòng kho, Mai nương đi ra cửa tiệm phía trước tìm Lưu quản sự. Phía trước Tú phường có mở một cửa tiệm, chuyên bán các loại đồ thêu của phường.

Mai nương tiến lại gần bên người quản sự, nhỏ giọng kể lại những tin tức vừa dò la được. Lưu quản sự nghe xong, khẽ nhướng mày:

"Quả thực không có bất kỳ chỗ dựa nào sao?"

Mai nương gật đầu:

"Không cha không mẹ, chỉ là một tiểu cô nhi đến nương tựa thân thích thôi."

Lưu quản sự nheo đôi mắt bé như hạt đỗ, mặt lộ vẻ hớn hở, phân phó:

"Ta đi tới phòng kho một chuyến, một khắc sau ngươi hãy vào."

Nói đoạn, gã đặt bàn tính nhỏ trong tay xuống, vén rèm cửa bước vào hậu viện. Khi đi qua dãy hành lang dài, đám Tú nương đang bận rộn nhìn thấy gã đều cung kính chào một tiếng "Lưu quản sự". Lưu quản sự chắp tay sau lưng, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, ra vẻ bề trên cao ngạo.

Trong phòng kho, A Nguyên đang kiễng chân đặt chiếc hộp đựng những chiếc khăn tay đã gấp gọn lên giá gỗ. Dù nàng chỉ mặc y phục thô sơ, đầu quấn vải bố, nhưng vẫn khó che giấu được nhan sắc diễm lệ.

Đứng ở cửa kho, Lưu quản sự không kiêng dè, đánh giá A Nguyên một lượt từ đầu đến chân. Lúc này, vị Tú nương trong kho trông thấy gã ta, vội vàng lên tiếng: "Lưu quản sự".

Nghe thấy ba chữ này, A Nguyên chợt quay đầu nhìn về phía cửa. Đúng lúc đó, nàng vô tình chạm phải chiếc hộp tròn đặt ở mép giá gỗ. Không kịp trở tay, chiếc hộp rơi xuống, phát ra tiếng “bộp” rồi lăn lông lốc đến dưới chân Lưu quản sự.

Khoảnh khắc A Nguyên quay đầu nhìn Lưu quản sự, nàng đã bắt trọn được ánh mắt gã đang nhìn mình. Ánh mắt đó y hệt như ánh mắt của gã kế phụ mỗi khi muốn giở trò đồi bại với nàng!

Trong lòng A Nguyên đầy kinh hoàng, nhưng nàng nhanh chóng nén cảm xúc đó xuống, vội quay người cúi đầu gọi một tiếng: "Lưu quản sự."

Lưu quản sự khom lưng nhặt chiếc hộp lên, dặn dò vị Tú nương bên cạnh:

"Ngươi đi tìm Mai nương, bảo thị mang sổ sách của kho này qua đây cho ta."

Vị Tú nương đáp "Vâng" rồi lập tức rời kho. Trong phòng kho lúc này chỉ còn lại A Nguyên và Lưu quản sự, tim nàng thót lên một cái.

Nếu trước đó nàng không nghe được câu "Lưu quản sự không phải hạng tốt lành" từ miệng người thợ rèn, và nếu vừa rồi không nhìn thấy ánh mắt ghê tởm đó, hẳn là nàng sẽ không như lâm đại địch như lúc này.

Lưu quản sự bước lại gần, đưa chiếc hộp cho nàng:

"Làm việc phải cẩn thận chút."

A Nguyên khẽ đáp "Vâng", rồi vươn tay ra nhận hộp. Ngay khoảnh khắc đó, khi tay Lưu quản sự định chạm vào bàn tay trắng nõn của nàng, A Nguyên đã nhanh chóng giật chiếc hộp khỏi tay gã. Đầu ngón tay của Lưu quản sự thậm chí còn chưa chạm được vào nàng.

Giọng A Nguyên hơi cứng nhắc: "Ta đi làm việc trước."

Nói rồi nàng xoay người, kiễng chân đặt hộp về vị trí cũ, sau đó quay lưng về phía Lưu quản sự tiếp tục gấp khăn tay. Ánh mắt Lưu quản sự tối sầm lại, gã nhìn chằm chằm vào bóng lưng của A Nguyên.

Cảm nhận được ánh nhìn phía sau, cơ thể A Nguyên cứng đờ, trong lòng không khỏi dấy lên nỗi bi ai. Nàng vừa thoát khỏi hang cọp, không ngờ giờ đây dường như lại sa vào ổ sói.

Hồi lâu sau vẫn không thấy Mai nương mang sổ sách tới. A Nguyên thừa biết Mai nương và quản sự đã thông đồng với nhau, nhưng nàng không dám manh động. Cửa kho vẫn đang mở, nếu Lưu quản sự dám làm chuyện gì quá đáng, nàng sẽ hét lên cầu cứu.

Nhưng Lưu quản sự không làm gì cả, cũng chẳng nói chuyện với nàng. Gã chỉ đứng sang một bên nhìn hàng hóa trên giá, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn bóng lưng của nàng. A Nguyên đều cảm nhận được cả.

Đến hôm nay nàng mới hiểu rõ cái câu "không phải người tốt" của Hoắc thợ rèn nghĩa là gì. Nhưng giờ nàng có thể phủi tay rời khỏi Tú phỏng này không?

Không thể. Trên người nàng không có một đồng nào, dù có ở nhờ nhà cô cô thì cũng chỉ có thể tá túc vài ngày. Không nơi nương tựa, bước chân ra ngoài chỉ có đường cùng. Giờ chỉ có thể tùy cơ ứng biến, cầm được tiền công trong tay mới là chắc chắn nhất.

Mãi sau này Mai nương mới chậm rãi đi tới. Lưu quản sự chỉ lướt qua sổ sách vài cái rồi rời đi.

Mấy ngày sau lần gặp ở phòng kho, A Nguyên thường xuyên nhìn thấy Lưu quản sự. Mỗi lần nàng đang làm việc, hễ ngẩng đầu lên là thấy gã nhìn mình cười, nụ cười khiến nàng rùng mình sợ hãi.

Hôm đó đang làm việc, có một Nữ công đi tới truyền lời, nói rằng Lưu quản sự bảo nàng tới phòng kho thứ ba một chuyến. A Nguyên đang cầm kéo cắt vải, cơ thể nàng bỗng khựng lại, sau đó đáp:

“Ta biết rồi."

Đợi người nọ đi khuất, nàng lấy một chiếc kéo tỉa chỉ nhỏ giấu vào trong tay áo, lúc này mới đứng dậy đi tới phòng kho.

Chưa đến cửa kho đã nghe thấy tiếng trêu chọc của nam nữ vọng ra từ bên trong. Nhưng đám Tú nương đi ngang qua dường như đã quá quen thuộc với chuyện này nên chẳng ai lấy làm lạ.

"Quản sự, ông thật xấu xa quá đi"

A Nguyên đứng bên ngoài cửa, nghe thấy giọng nói õng ẹo của nữ nhân bên trong. Đó là giọng của Mai nương. Tim A Nguyên đập nhanh như đánh trống.

Có lẽ biết nàng đã tới, Mai nương ra mở cửa. Nhìn thấy A Nguyên ngoài cửa, thị khẽ nhướng mày, né sang một bên rồi lạnh lùng nói:

"Vào đi."

A Nguyên không vào, chỉ nói:

"Việc bên kia tôi vẫn chưa làm xong, đứng đây nghe quản sự dặn dò cũng như nhau thôi."

Sắc mặt Mai nương sa sầm, bất chợt đưa tay lôi tuột A Nguyên vào trong kho:

"Ta bảo vào thì vào, đâu ra lắm lời thế!"

A Nguyên lảo đảo, chiếc kéo nhỏ trong tay áo suýt chút nữa bị lộ. Khi đứng vững lại, nàng căng cứng cả người. Mai nương đóng cửa lại rồi đứng sang một bên.

Lưu quản sự đang ngồi sau bàn gỗ, khẽ nheo mắt nhìn về phía A Nguyên - người đang tái mặt đứng cạnh cửa:

"Đứng xa thế làm gì, lại gần đây chút đi."

Khi nói chuyện, trên mặt gã vẫn nở nụ cười.

A Nguyên cúi đầu:

"Ta đứng đây cũng có thể nghe rõ lời dặn của quản sự."

Lưu quản sự nhướng mày, cũng không hề nổi giận. Gã thầm nghĩ mỹ nhân có chút gai góc cũng tốt, mài mòn đi là được.

"Ta nghe Mai nương nói trong số các Nữ công, ngươi là người làm việc tận tụy nhất, tay nghề cũng tinh xảo nhất."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »