A Nguyên khẽ sững người.
Hoắc gia đã một tháng không mở tiệm, cũng không cạo râu sao?
Nhưng ngay sau đó nàng lắc lắc đầu, không cho bản thân suy nghĩ sâu thêm, chỉ chân thành nói với Hứa nương tử:
“Hứa nương tử, hay là nhờ Hứa thợ mộc nói với Hoắc gia một tiếng đi. Cứ bảo rằng ta không đáng để huynh ấy làm như vậy. Bảo huynh ấy sống tốt cuộc sống của mình, ta cũng sẽ sống tốt cuộc sống của ta.”
Vì tẩu tử đang đợi nên Hứa nương tử cũng không ở lại quá lâu.
Xuống núi xong, nàng đi thẳng về tiệm thợ mộc.
Hôm nay tiệm rèn vừa mở cửa lại, rất nhiều bá tánh đều kéo tới mua nông cụ bằng sắt.
Hứa nương tử đặt chiếc giỏ xuống trước mặt Hứa thợ mộc.
Khóe mắt Hứa thợ mộc giật giật:
“Đều không nhận sao?”
Hứa nương tử gật đầu:
“Đâu chỉ không nhận, còn nhờ chúng ta chuyển giúp một câu nữa.”
Sau đó Hứa nương tử thuật lại nguyên văn lời A Nguyên dặn.
“Giờ phải làm sao đây?”
Hứa thợ mộc bỗng thấy có chút đau đầu.
“Còn làm sao được nữa, cứ nói đúng sự thật thôi. Nếu Hoắc thợ rèn thật sự từ bỏ thì chúng ta còn có thể làm gì được? Nếu hắn vẫn chưa từ bỏ, vậy chúng ta cũng giúp hắn.”
Hoắc thợ rèn không phải người xấu, lại biết kiếm tiền, cũng không trêu hoa ghẹo nguyệt. Một người đàn ông như vậy quả thật là một nơi nương tựa tốt.
Hứa thợ mộc gật đầu:
“Được, tối nay đóng cửa tiệm xong, ta sẽ qua một chuyến.”
Lúc mặt trời lặn, Hứa thợ mộc mang chiếc giỏ trở lại trước cửa viện nhà Hoắc Kình.
Gõ cửa xong, Hoắc Kình mở cửa.
Hứa thợ mộc nhấc chiếc giỏ lên:
“Nương tử nhà ta nói Tô tiểu nương tử không nhận. Hơn nữa còn nhắn rằng huynh không cần tiếp tục như vậy nữa. Sau này huynh sống tốt cuộc sống của huynh, nàng ấy cũng sẽ sống tốt cuộc sống của mình.”
Hứa thợ mộc thầm nghĩ, đây đúng là phong thủy luân chuyển, cuối cùng cũng quay trở lại.
Trước đây từ chối người ta tàn nhẫn thế nào, giờ bị từ chối lại tàn nhẫn y như thế.
Báo ứng đó.
Ánh mắt Hoắc Kình rơi xuống chiếc giỏ, gương mặt không biểu cảm, chỉ mím môi im lặng.
Một lúc lâu sau, hắn nói:
“Sau này e rằng còn phải làm phiền tẩu tử thêm vài lần nữa.”
Hứa thợ mộc lập tức cười toe:
“Ta chỉ chờ câu này của huynh thôi! Nếu huynh chưa nản lòng, phu thê chúng ta nhất định sẽ giúp huynh đến cùng!”
Những món đồ Hứa thợ mộc mang trả lại lúc này đang đặt trên bàn ăn dưới mái hiên.
Hoắc Kình ngồi ở vị trí trước kia của mình, mím môi nhìn chiếc giỏ trên mặt bàn.
Đôi mắt sâu thẳm như nước.
Hắn ngẩng đầu nhìn sang chỗ ngồi đối diện, dường như thấy A Nguyên đang ngồi cùng bàn ăn với mình.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, bóng dáng ấy đã tan biến không còn dấu vết.
Ngay sau đó, ảo ảnh của A Nguyên lại xuất hiện bên ngoài cửa chính của gian nhà, trên chiếc ghế đẩu nhỏ.
Nàng ngồi trên ghế đẩu thêu thùa, ngẩng đầu lên, cong môi cười với hắn, gọi một tiếng:
“Hoắc gia.”
Tiếng “Hoắc gia” vừa cất lên, bóng hình ấy cũng biến mất theo.
Trời dần tối, màn đêm buông xuống.
Tiểu viện không thắp đèn trở nên mờ tối, như được phủ lên một lớp sa mỏng màu lam sương.
Từ sân nhà bên cạnh vọng lại tiếng mẫu thân Hạ Tuấn mắng con.
Ngoài ngõ còn có tiếng bước chân người về muộn, loáng thoáng cả tiếng trẻ sơ sinh khóc, tiếng chó sủa.
Nhưng dường như những âm thanh ấy chẳng liên quan gì đến tiểu viện này.
Ngoài tiếng Hắc Sát nhai cỏ khô ra, nơi đây không còn âm thanh nào khác.
Giống như trong viện ngoài con ngựa ra thì chẳng còn ai nữa.
Hoắc Kình vốn cho rằng mình đã quen với sự yên tĩnh của tiểu viện.
Quen với cuộc sống một mình.
Nhưng A Nguyên đã sống ở đây hơn một tháng.
Tuy thời gian không dài, nhưng khắp nơi đều lưu lại dấu vết nàng từng tồn tại.
Mỗi ngày sau khi trời tối, hắn ngồi dưới mái hiên hóng mát.
Nàng cũng sẽ thắp một ngọn đèn dầu, ngồi bên cạnh lặng lẽ thêu thùa.
Ngày tháng tuy ngắn ngủi.
Nhưng lại giống như mưa xuân thấm đất không tiếng động, từ từ hòa vào tiểu viện này, thấm sâu vào cuộc sống thường nhật của Hoắc Kình.
Từ khi trong tiểu viện có thêm một người, nơi vốn lạnh lẽo quạnh quẽ này đã có thêm hơi thở nhân gian, có thêm cảm giác ấm áp.
Thế nhưng một tháng kể từ khi A Nguyên rời đi, tiểu viện lại trở về vẻ lạnh lẽo như trước.
Hoắc Kình ngồi đến tận nửa đêm mới đứng dậy trở về phòng.
Thanh Tâm Am trên núi có quy định rõ ràng.
Ngoài ngày mùng Một và ngày Rằm mỗi tháng ra, bình thường không tiếp đón nam hương khách, nam hương khách cũng không được tùy tiện vào Thanh Tâm Am.
Vì vậy cho dù Hoắc Kình có lên núi cũng không gặp được người.
Nếu tùy tiện đến Thanh Tâm Am chỉ đích danh muốn tìm Tô cư sĩ, ngược lại còn mang phiền phức đến cho A Nguyên.
Dù không phải người xuất gia chính thức, nhưng hiện tại nàng lấy thân phận cư sĩ ở lại Thanh Tâm Am, Hoắc Kình vẫn nên suy nghĩ cho nàng vài phần.
Mấy ngày sau, Hứa nương tử lại cùng một vị tỷ muội thân thiết từ thời khuê các lên núi, đến Thanh Tâm Am.
Hứa nương tử đương nhiên sẽ không đi dâng hương cùng những phụ nhân ở ngõ Hòe Thụ.
Dù sao những người đó trước đây từng biết Tô tiểu nương tử.
Biết thì không sao, vấn đề là bọn họ nhiều chuyện.
Tuy trước kia Tô tiểu nương tử luôn che mặt, dù gặp cũng chưa chắc nhận ra.
Nhưng sau này nếu tiểu nương tử thật sự theo Hoắc thợ rèn, đương nhiên không thể mãi đeo khăn che mặt.
Bây giờ nếu để người ta nhìn thấy dung mạo, sau này gặp lại nhất định sẽ có rất nhiều lời đàm tiếu.
Nghe nói Hứa nương tử tới tìm mình, trong lòng A Nguyên rất vui.
Nhưng nghĩ đến khả năng nàng ấy lại mang đồ của Hoắc gia tới, trong lòng lại thêm vài phần phiền muộn.
Quả nhiên.
Sau khi tới nơi, Hứa nương tử giơ chiếc giỏ trong tay lên, nói:
“Hoắc thợ rèn vẫn chưa chịu từ bỏ, lại nhờ ta mang đồ tới cho muội.”
A Nguyên bất đắc dĩ:
“Lần sau đừng để Hoắc gia tốn kém nữa.”
Hứa nương tử bất lực cười:
“Hắn nhờ mang thì ta cũng chỉ có thể đi một chuyến thôi. Dù sao cũng là hàng xóm. Hơn nữa hắn mang tới, muội cũng chưa chắc phải nhận. Chỉ là...”
Hứa nương tử lấy đồ trong giỏ ra, đặt lên giường gỗ.
Tất cả đều được gói trong giấy dầu, trông giống đồ ăn.
“Chỉ là bên trong đều là bánh xốp, quả khô và táo ngọt. Nếu muội không nhận, ta đoán Hoắc thợ rèn cũng sẽ không cho người khác, bản thân hắn cũng chẳng ăn. Cứ để vậy rồi hỏng mất thì thật lãng phí.”
Trong lòng A Nguyên không khỏi khẽ rung động.
Nhưng rồi nàng lại mím môi, tự nhủ rằng chuyện đã quyết thì không thể do dự nữa.
Nhìn những món ăn ấy một cái, nàng vẫn không chút do dự bỏ trở lại giỏ:
“Nếu lần này ta nhận, lần sau Hoắc gia vẫn sẽ tiếp tục mang tới. Chẳng lẽ lần nào ta cũng vì sợ lãng phí mà nhận hết hay sao?”