Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 898 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Hồi còn ở nhà họ Hà, hầu như y phục của cả nhà đều do một tay A Nguyên giặt giũ. Thế nhưng đây là lần đầu tiên nàng giặt đồ cho người đàn ông xa lạ, khiến nàng không khỏi nóng bừng mặt. Nàng dùng lòng bàn tay mát lạnh vỗ vỗ lên mặt cho bớt nóng rồi mới ngồi thụp xuống, dùng đá đập nát quả bồ kết cho vào trong áo, đặt trên phiến đá ra sức vò.

Y phục của nam nhân không giống đồ của nữ nhi, nên khi giặt A Nguyên phải tốn khá nhiều sức lực, mồ hôi cũng vã ra lấm tấm. Có lẽ nhờ ra được chút mồ hôi mà cơ thể nàng dường như không còn khó chịu như lúc mới tỉnh dậy nữa.

Vừa giặt xong, đang lúc phơi đồ thì phía sau truyền đến tiếng động. A Nguyên vừa phơi áo vừa quay đầu lại, thấy Hoắc Kình đang khiêng một chiếc giường tre nhỏ từ trong cửa tiệm đi ra. Chiếc giường tre đó cao hơn nàng một chút, bề ngang chừng bằng một cánh tay nàng.

Hoắc Kình bước vào sân, thấy bộ y phục nàng đang phơi chính là bộ đồ mình thay ra hôm qua thì hơi khựng lại. Hắn bảo nàng làm việc để trừ nợ, không ngờ nàng lại nghe lời đến thế. Bệnh còn chưa khỏi hẳn mà đã bắt tay vào làm việc rồi sao? Từ lúc biết chuyện đến giờ, chưa từng có nữ nhân nào giặt đồ cho hắn, đây là lần đầu tiên. Hoắc Kình im lặng, rốt cuộc cũng chẳng nói gì.

Hắn khiêng chiếc giường tre đến cửa nhà chính, nói với nàng:

"Trong thời gian cô ở đây thì ngủ trên giường tre này."

Vì chiếc giường ván gỗ rẻ nhất cũng phải mất vài trăm văn tiền, Hoắc Kình đương nhiên không thể bỏ ra số tiền lớn như thế để sắm sửa. Còn giường tre thì rẻ hơn nhiều, chưa đầy một trăm văn là đã có thể rước về một chiếc.

A Nguyên nghe nói đây là giường tre mua cho mình thì kinh ngạc trợn tròn mắt. Một chiếc giường tre thế này, chút đồng lẻ trong tay nàng chắc chắn là không đủ trả. Trong lúc nàng còn đang ngẩn ngơ, Hoắc Kình chẳng thèm hỏi ý kiến nàng, nhẹ nhàng vác giường tre vào thẳng trong phòng.

A Nguyên sực tỉnh, chợt nhớ đến món tiểu y mình đang phơi trong phòng, đôi mắt nàng đột nhiên trợn ngược vì hãi hùng.

"Chờ đã!"

A Nguyên chẳng màng đến chuyện phơi đồ nữa, hấp tấp chạy theo nhưng đã quá muộn. Hoắc Kình đã mở cửa, dừng chân ngay lối vào, ánh mắt hắn rơi thẳng lên món tiểu y màu xanh lá mạ kia. Hắn đứng sững lại ngay cửa phòng.

A Nguyên chen qua người hắn xông vào trong, mặt đỏ tía tai giật phắt món đồ xuống giấu ra sau lưng. Mặt nàng nóng hổi như bốc khói, hổ thẹn liếc nhìn hắn một cái. Trong ký ức của Hoắc Kình, ngày hôm đó nàng cũng mặc một chiếc tiểu y màu này. Giữa làn da trắng ngần là một sắc xanh non, thực sự khiến người ta ấn tượng sâu sắc.

Ngay sau đó, Hoắc Kình coi như không thấy gì cả, giọng hắn hơi khàn đi mà sai bảo nàng:

"Dời cái ghế băng sang một bên để ta đặt giường xuống."

A Nguyên đỏ mặt chìa một bàn tay ra, dời chiếc ghế vào góc tường. Chỗ đặt giường nàng đã dọn sạch từ hôm qua nên không cần thu xếp thêm. Hoắc Kình liếc nhìn đống gỗ và tre trong phòng rồi nói:

"Chập tối ta sẽ dời đống đồ này ra ngoài."

Nói đoạn, hắn đặt giường xuống rồi xoay người ra khỏi phòng.

Người đi rồi, A Nguyên mới như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi. Nhưng hai gò má nàng vẫn nóng ran. Nghĩ đến việc chiều tối hắn còn vào đây, nàng nhất thời không biết nên phơi món tiểu y ở chỗ nào cho phải. Vì chỉ có mỗi một bộ để thay đổi, nàng chẳng còn cách nào khác, lại đành phơi theo cách cũ. Nàng thầm nhắc nhở mình phải tinh ý một chút, trước khi hắn vào thì phải thu đồ cất đi.

A Nguyên nhìn lại chiếc giường tre đặt trong phòng. Nàng nằm xuống chắc là vừa vặn, có thể duỗi thẳng người cũng có thể trở mình, tốt hơn chiếc ghế băng kia quá nhiều. Lòng nàng bỗng thấy nặng nề, dường như nàng nợ Hoắc gia ngày càng nhiều, sau này biết lấy gì mà trả?

Áp lực trong lòng lớn dần khiến nàng chẳng dám nghỉ ngơi thêm, liền quay ra sân bắt đầu quét dọn. Tiến lại gần lán cỏ chỗ chuồng ngựa, nàng nhỏ giọng thương lượng với con ngựa đen lớn:

"Ta chỉ nhổ ít cỏ thôi, ngươi đừng giận có được không?"

Con ngựa đen liếc nàng một cái, cũng giống hệt chủ nhân của nó, lạnh lùng chẳng buồn quan tâm, rồi lại tiếp tục nhai cỏ khô. A Nguyên bỗng cảm thấy rất thích cái tính cách lạnh lùng mặc kệ đời này. Nàng cẩn thận nhổ sạch cỏ dại quanh chuồng ngựa.

Cỏ dại trong sân đều đã được nhổ sạch, nhưng nàng tìm quanh một vòng cũng không thấy cái sọt hay thúng nào để đựng cỏ. Lúc này nàng mới nhận ra nhà của Hoắc gia thực sự quá đỗi hiu quạnh, cần thứ gì là thiếu thứ đó. Sự vắng lặng trong sân mang lại cho nàng một cảm giác kỳ lạ. Đại khái là người tuy sống ở đây, nhưng dường như chưa bao giờ coi nơi này là nhà, nên căn bản chẳng quan tâm thiếu hụt cái gì.

A Nguyên không biết quá khứ của Hoắc Kình, nên cũng không tìm hiểu sâu xa lý do căn nhà này lại quạnh quẽ đến vậy. Nhưng nhớ đến gian bếp đầy bụi bặm và mạng nhện, nàng vẫn bắt tay vào thu dọn.

Bận rộn xong thì trời cũng đã không còn sớm. Lúc định nấu cơm, nàng mới phát hiện trong bếp ngay cả một hạt gạo cũng không có. Suy nghĩ một lát, nàng bước tới phía cửa sau tiệm rèn. Đứng sau bức màn, nàng chăm chú lắng nghe động tĩnh phía trước. Cả ngày hôm nay không nghe thấy tiếng quai búa, giờ trong tiệm cũng chẳng nghe thấy tiếng nói chuyện, chắc là không có khách.

A Nguyên thận trọng vén một góc màn. Không thấy khách đâu, chỉ thấy Hoắc gia đang ngồi cạnh tường, lưng tựa vào vách, nhắm mắt dưỡng thần. Chẳng biết hắn đã ngủ chưa, nàng chần chừ rồi vẫn hướng về phía cửa tiệm khẽ gọi một tiếng:

"Hoắc gia."

Hoắc Kình ở trong tiệm, do thói quen cảnh giác nên đương nhiên không thể nào ngủ say được. Chỉ là đêm qua nhường giường cho nàng, hắn chỉ lấy tấm áo trải xuống nền đất nhà chính nằm tạm nửa đêm. Đã ngủ giường quen nửa năm nay, giờ lại ngủ đất, sáng ra tỉnh dậy hắn thấy toàn thân đau nhức, nên hôm nay cũng chẳng thiết quai búa, chỉ ngồi trong tiệm nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

Ngay lúc nàng vừa bước tới sau bức màn tre, hắn đã phát hiện ra rồi. Tiếng "Hoắc gia" khẽ khàng, mềm mỏng lọt vào tai, hắn cũng không rõ là cảm giác gì, chỉ thấy như có một sợi lông vũ khẽ quét qua vành tai mình. Giọng nói của nữ tử này nhỏ nhẹ dịu dàng, nghe thật mềm mại làm sao.

Hoắc Kình mở mắt, quay đầu nhìn về phía tấm màn che, nơi chỉ lộ ra một đôi mắt trong veo như nước của nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »