Hứa nương tử thấy sắc mặt của Lý bà tử, tức khắc nổi lên ý xấu, hướng về phía sau lưng Lý bà tử mà gọi một tiếng:
“Hoắc thợ rèn.”
Lý bà tử run bắn cả người, trên mặt lập tức không còn chút huyết sắc nào.
“Ta, ta lười tranh cãi với ngươi!”
Nói xong câu ấy bằng giọng run rẩy, bà ta quay đầu bỏ chạy thục mạng về phía cuối ngõ.
Những người vừa rồi còn tụm lại nói chuyện đều nhớ tới cái miệng thích bịa chuyện, suýt chút nữa hại chết người của Lý bà tử.
Trong lòng cũng sợ Hứa thợ mộc và Hoắc thợ rèn tính sổ, nên đều lặng lẽ trở về sân nhà mình. Chỉ sợ lát nữa Hoắc thợ rèn thật sự quay về, Hứa nương tử sẽ thuật lại toàn bộ những lời vừa rồi.
Người tản đi bớt, Hứa thợ mộc bước tới bên cạnh nương tử mình, hạ giọng nói:
“Lý bà tử ấy nhiều chuyện, lần sau ta bảo nhi tử của bà ta nói bà ta vài câu.”
Hứa nương tử cười khẩy một tiếng:
“Thôi đi, hạng người như bà ta, chẳng lẽ ta còn không đối phó nổi? Chuyện cãi cọ của phụ nhân, chàng là nam nhân thì đừng xen vào.”
Nói xong, nàng ngóng cổ nhìn ra ngoài ngõ, lẩm bẩm:
“Hoắc thợ rèn với Tô tiểu nương tử sao còn chưa về? Ta còn nghĩ tiểu nương tử sẽ hành hạ Hoắc thợ rèn một trận ra trò cơ. Nào ngờ vừa ra tay một cái đã bị hắn dỗ trở về rồi.”
Hứa thợ mộc bất đắc dĩ nói:
“Người ta không hòa thuận thì nàng lo, giờ hòa thuận rồi lại thấy quá hời cho Hoắc thợ rèn.”
Hứa nương tử ngẩng cằm nhìn hắn:
“Chẳng phải thế sao? Đám nam nhân các chàng đúng là kỳ quái. Người ta chủ động tiến tới thì không chịu nhận, người ta không thèm để ý nữa thì lại bắt đầu để tâm. Loại nam nhân như thế phải trị nhiều một chút mới không ba lần bốn lượt làm bộ làm tịch.”
Lời vừa dứt, đã thấy từ xa Hoắc thợ rèn dắt ngựa, Tô tiểu nương tử ngoan ngoãn đi bên cạnh, cùng hướng về ngõ Hòe Thụ mà tới.
A Nguyên nhìn thấy đầu ngõ chật kín người, khẽ gọi người bên cạnh:
“Hoắc gia... sao lại đông người thế này?”
Hoắc Kình thản nhiên nhìn về phía đầu ngõ, không mấy để tâm mà nói:
“Không sao, vừa hay giải tỏa lòng hiếu kỳ của bọn họ.”
Dắt ngựa đi tới gần, khẽ gật đầu với phu phụ họ Hứa, rồi nói:
“Tối nay sau khi làm cơm xong, mời hai vị sang uống vài chén rượu.”
Ánh mắt của người ngoài, đối với Hoắc Kình mà nói, chẳng đau chẳng ngứa.
Hứa thợ mộc cười nói:
“Nhất định phải qua rồi. Vậy ta về dọn dẹp cửa tiệm trước, lát nữa sẽ cùng nương tử sang.”
Hứa nương tử nói với A Nguyên một câu tối nay sẽ sang trò chuyện với nàng, rồi cũng theo trượng phu trở về.
Người trong ngõ tò mò ngóng nhìn, có người không nhịn được hỏi:
“Hoắc thợ rèn, hai người định khi nào làm hỷ tựu?”
A Nguyên cúi đầu thấp thấp. Sau khi Hoắc Kình mở cửa viện, nàng liền chạy vào trước.
Hoắc Kình quay người lại, đáp:
“Không lâu nữa đâu. Nếu làm hỷ tựu, sẽ mời mọi người tới uống rượu.”
Đây là lần đầu tiên Hoắc thợ rèn chủ động nói muốn mời uống rượu, mọi người đều hào hứng hẳn lên:
“Vậy quyết định thế nhé!”
Hoắc Kình gật đầu, rồi dắt ngựa vào trong viện. Sau đó đóng cổng lại, chặn hết những ánh mắt đang cố nhìn vào trong từ bên ngoài.
Từ sau khi A Nguyên rời đi đến nay đã hơn một tháng.
Suốt hơn một tháng ấy, Hoắc Kình không hề chăm nom tiểu viện này, vì thế cỏ dại trong sân lại mọc lên.
Hoắc Kình dắt ngựa vào sân, liền thấy A Nguyên đang đứng dưới mái hiên nhìn khắp sân viện.
Hoắc Kình liếc nhìn đám cỏ dại trong sân, khẽ ho một tiếng, giải thích:
“Sau khi nàng rời đi, ta cũng chẳng còn tâm trí thu dọn. Vốn định trước khi đi đón nàng sẽ dọn dẹp một lượt, nào ngờ hôm nay đã đón nàng về rồi.”
Nói tới đây, hắn lại bổ sung:
“Vừa rồi ta đã gọi Hứa thợ mộc và nương tử hắn tối nay sang dùng cơm. Một lát nữa, ta đi mua chút thức ăn về rồi sẽ dọn dẹp sân.”
Thật ra trong sân cũng không quá bừa bộn, chỉ là có thêm ít cỏ dại mà thôi.
Mà A Nguyên cũng không phải đang nhìn cỏ dại, nàng đang nhìn tiểu viện khiến nàng nhớ nhung này.
Ở ni cô am, nàng thường xuyên nhớ tới những ngày tháng sống trong tiểu viện này.
Nhớ tới Hoắc gia.
Nhớ tới con ngựa đen lớn.
Nhớ tới cây đại thụ bị Hoắc gia chặt đi.
Giờ đây lại trở về tiểu viện này, trong lòng đủ loại cảm xúc đan xen vào nhau.
Nhưng không hề có cảm giác xa lạ, trái lại còn có cảm giác như được trở về nhà.
A Nguyên cũng không bị những người đứng xem bên ngoài ảnh hưởng tâm trạng.
Nàng nhìn Hoắc gia, trên mặt mang theo ý cười, khẽ nói:
“Ngày mai dọn sân cũng được. Hơn nữa Hoắc gia cũng không biết phải mua những gì, lát nữa để ta đi mua.”
Thấy A Nguyên không có vẻ gì là không thích ứng, Hoắc Kình cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Cũng phải. Vậy lát nữa ta đi lấy bạc cho nàng.”
A Nguyên mỉm cười đáp một tiếng:
“Vâng.”
Sau đó nói:
“Ta vào phòng cất đồ trước.”
Nói rồi, nàng cầm túi hành lý, xoay người đi vào nhà chính.
Dừng lại trước căn phòng mình từng ở, nàng đưa tay đặt lên cánh cửa, chần chừ rất lâu mà vẫn chưa mở.
Lúc ấy nàng rời đi dứt khoát như vậy, chưa từng nghĩ sẽ có ngày quay lại.
Giờ thật sự quay về rồi, trong lòng lại có một cảm giác khó diễn tả thành lời.
Chần chừ hồi lâu, nàng mới từ từ đẩy cửa phòng ra.
Nhưng vừa mở cửa, nhìn thấy những vật dụng được bày bên trong, nàng lập tức sững người, kinh ngạc tới mức đưa tay che đôi môi hơi hé mở của mình.
Trước kia trong phòng nàng chỉ có một chiếc giường tre nhỏ và một chiếc ghế dài để đồ.
Nhưng bây giờ trong phòng không chỉ có tủ, bàn ghế, bàn trang điểm dùng để cất trang sức và trang điểm của nữ nhi gia, mà ngay cả trên chiếc giường tre nhỏ cũng đã có chăn và gối mới.
A Nguyên ngẩn người một lúc, rồi lập tức lui ra ngoài.
Dừng ở cửa nhà chính, nàng kinh ngạc nhìn về phía Hoắc gia đang dắt Hắc Sát vào chuồng ngựa.
A Nguyên kinh ngạc hỏi:
“Hoắc gia, những thứ trong phòng ta là thế nào vậy?”
Hoắc Kình buộc Hắc Sát vào chuồng ngựa, quay đầu lại nói:
“Là đồ nội thất đã đặt làm ở cửa tiệm của Hứa thợ mộc trước đó. Sau khi nàng đi không lâu thì làm xong, nên được đưa tới.”
Hoắc Kình tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện hắn từng đặc biệt dặn Hứa thợ mộc không cần đưa tới quá sớm.
Nghe Hoắc gia nói như vậy, A Nguyên mới nhớ ra chuyện này.
Khi ấy Hứa nương tử còn kéo nàng sang viện nhà mình để bàn về kiểu dáng muốn làm.
Chỉ là cuối cùng kiểu dáng gì cũng chưa nói xong, tối hôm đó nàng đã uống rượu rồi ôm Hoắc gia.
Nghĩ lại bây giờ, thật sự có chút ngượng ngùng.
Nhưng ngay sau đó nghĩ tới số bạc phải bỏ ra cho những món đồ ấy, đôi mày thanh tú của nàng liền hơi nhíu lại, đau lòng nói:
“Nhưng cái này chắc phải tốn nhiều bạc lắm nhỉ?”