Được Hứa nương tử nhắc nhở một hồi, A Nguyên mới mơ hồ cảm thấy thái độ của Hoắc gia đúng là có chỗ không đúng thật.
Nhưng nhất thời nàng cũng chẳng rõ là không đúng ở đâu, đành giương đôi mắt hạnh ngơ ngác nhìn Hứa nương tử.
Hứa nương tử nhịn không được khẽ xoa đầu nàng:
"Nha đầu ngốc, chuyện này không trách muội được, ai bảo muội còn nhỏ tuổi quá làm chi."
Hứa nương tử biết A Nguyên mới chỉ tầm mười lăm tuổi. Nghĩ lại bản thân mình ở cái tuổi đó cũng chẳng hiểu sự đời là gì, huống chi là một nương tử trông văn nhã, thục nữ thế này.
Nàng ta kéo ghế lại gần A Nguyên, hạ thấp giọng nói:
“Ta thấy ấy à, Hoắc thợ rèn ít nhiều cũng có ý với muội. Chỉ là vì nguyên do gì mà hắn lại nói chỉ xem muội như nghĩa muội, thì ta cũng không rõ.”
Nghe thấy tỷ ấy bảo Hoắc gia ít nhiều cũng có ý với mình, lòng A Nguyên khẽ run lên, trái tim đập loạn một nhịp cực kỳ nhanh.
"Muội ấy à, nếu cũng có ý với Hoắc gia nhà muội..."
Hứa nương tử bỗng khựng lời lại. Nhìn điệu bộ này của tiểu nương tử thì mười phần hết tám chín phần là có ý rồi, thế nên nàng ta liền dạn dĩ bày kế lớn:
"Sau khi về nhà thì khéo léo thử lòng hắn xem sao. Ví dụ như giả vờ trượt chân ngã nhào vào lòng hắn, hoặc là cố ý để lộ chút cánh tay, bắp chân ra. Nếu hắn có phản ứng thì chứng tỏ là hắn có ý với muội."
Sau một thoáng kích động thầm kín trong lòng, A Nguyên nghe hiểu hết những lời Hứa nương tử nói thì lập tức xìu xuống ngay lập tức. Nàng cụp mi mắt, lí nhí:
"Hoắc gia... đã từ chối muội mấy lần rồi."
Hứa nương tử giật mình:
"Muội làm mấy trò đó rồi cơ à?"
Nàng ta có chút không dám tin cô nương này nhìn thế mà gan dạ đến vậy.
A Nguyên vì muốn có người hiến kế cho mình nên đành phải dày mặt gật đầu một cái.
Nhưng nàng không dám kể ra những chuyện còn táo bạo hơn. Mấy trò đó nàng đã vô tình làm qua cả rồi, vậy mà Hoắc gia vẫn vững như bàn thạch, chẳng chút lay động.
Hứa nương tử nhìn tiểu nương tử, lại suy nghĩ hồi lâu, có chút không chắc chắn hỏi lại:
“Muội đã nhìn thật kỹ chưa? Hoắc gia nhà muội ở... chỗ đó... thật sự không có phản ứng gì à?"
Chuyện riêng tư mật ngọt này, giữa người đã thành thân và người chưa thành thân nói chuyện với nhau cứ như gà nói vịt nghe vậy, thế nên A Nguyên không hiểu "chỗ đó" rốt cuộc là chỗ nào.
"Chỗ nào cơ ạ?"
A Nguyên ngơ ngác hỏi.
Hứa nương tử thành thân cũng đã được bảy tám năm, vốn là người nhanh nhẹn, bộc trực lại gan to, trước mặt tiểu nương tử thì chẳng có gì là không dám nói:
"Muốn biết nam nhân có hứng thú với muội hay không, không phải cứ dùng miệng nói là xong đâu, mà phải nhìn xem dưới háng họ có phản ứng gì không."
Hồi mới thành thân, phu quân nàng ta cứ như con sói đói, chỗ đó chỉ cần động chạm, trêu chọc chút là "ngóc đầu" lên ngay. Cái vóc dáng kia của Hoắc thợ rèn nhìn một cái là biết trời sinh vạm vỡ, khỏe khoắn, chỉ cần có phản ứng là sẽ lộ rõ mồn một ngay.
A Nguyên chỉ ngây người trong khoảnh khắc, ngay giây sau, cả gương mặt đã đỏ bừng như bị lửa thiêu.
Nàng rốt cuộc cũng hiểu ra "chỗ đó" mà Hứa nương tử vừa nhắc tới là gì.
Nàng biết chứ.
Nàng từng nhìn thấy chỗ đó của tiểu đệ, nó chỉ là một mẩu thịt nhỏ xíu mềm oặt. Nàng cũng từng loáng thoáng nghe thấy a nương dặn dò đệ đệ rằng chỗ đó không được cho người khác tùy tiện chạm vào, chỉ có thể cho thê tử chạm vào thôi, hơn nữa nó còn dùng để nối dõi tông đường.
"Chỗ đó của nam nhân là không lừa được người nhất. Mấy lần trước muội làm những việc kia, có mảy may nhận ra điều gì bất thường không?"
Có lẽ vì câu chuyện đã chạm đến chủ đề quá sâu kín, mặt Hứa nương tử cũng đỏ ửng lên theo.
Cổ họng A Nguyên khô khốc. Nàng cẩn thận nhớ lại một lượt, quả thực từ trước đến nay nàng chưa từng để ý đến chuyện đó bao giờ.
Hứa nương tử đỏ mặt, không quên dặn dò cô nương chưa từng trải sự đời này:
"Về nhà rồi thì nhớ nhìn kỹ đấy."
Nói đoạn, nàng ta vỗ nhẹ lên vai A Nguyên.
Gương mặt A Nguyên hết đỏ rồi lại nóng bừng, cứ như có một ngọn lửa hoang thiêu mãi không tàn đang hun đúc bên má.
Tuy trong lòng có chút kinh hãi hoảng hốt, nhưng nàng lại thấp thoáng có chút ý nghĩ muốn nóng lòng xem thử.
Có lẽ vì trong đầu lúc này toàn là những suy nghĩ táo bạo ấy, nên chuyện đi xem mắt hay gã cử nhân gì đó đều bị A Nguyên ném ra sau đầu.
A Nguyên cảm thấy, kể từ sau khi quen biết Hoắc gia, đầu óc mình càng ngày càng đen tối, mà lá gan thì cũng càng ngày càng lớn đến mức không còn giới hạn nữa rồi.
Sau khi A Nguyên từ sân nhà họ Hứa trở về, nàng phải mất rất lâu mới có thể bình tâm lại làm tiếp đồ thêu.
Lúc ăn cơm tối, tiểu nương tử vốn dĩ đang mang nặng tâm sự ban trưa, sau khi ra ngoài một chuyến về thì lại càng trở nên kỳ lạ hơn.
Hoắc Kình vốn là người nhạy bén, hắn cảm nhận được nàng cứ chốc chốc lại len lén ngước mắt lên, thẹn thùng liếc nhìn về phía mình một cái.
Ban đầu, Hoắc Kình vờ như không thấy. Nhưng cứ nghĩ đến việc lần đầu tiên nàng sang sân nhà Hứa nương tử, lúc về liền uống rượu rồi làm ra những chuyện hoang đường kia.
Hắn tức khắc nảy sinh lòng cảnh giác.
Lại nói, hồi hắn mới thu lưu A Nguyên, gan nàng nhỏ xíu chẳng khác nào con mèo con. Vậy mà hiện tại, chẳng biết là vì quen biết Hứa nương tử hay là do hắn quá nuông chiều, lá gan của nàng sớm đã lớn hơn con mèo không biết bao nhiêu lần rồi.
Cho nên, Hoắc Kình không thể không đề phòng một chút.
Mà A Nguyên quả thực là đang mang tâm tư khác. Cho nên vừa ăn cơm xong, nàng liền vội vã dọn dẹp bát đũa rồi đem đi rửa ngay lập tức.
Đến lúc Hoắc gia đi ra ngoài gánh nước, A Nguyên liền vào trong phòng. Chờ đến khi Hoắc gia đi gánh chuyến nước thứ ba, nàng mới hồi hộp, tim đập thình thịch bước ra khỏi phòng, bước nhanh vào bếp, cầm lấy cây gậy gỗ tròn vốn dùng để cán bột.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên làm chuyện mờ ám, trái tim A Nguyên đập loạn xa không thôi. gay cả lòng bàn tay cũng rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, làm cây cán bột ướt đẫm cả một mảng.
A Nguyên đã có mấy bận muốn từ bỏ, không muốn thử thách Hoắc gia theo cách này nữa. Nhưng cứ nghĩ đến việc cô cô hiện tại đang cuống cuồng tìm phu quân cho mình, trong lòng nàng cũng sốt ruột không kém. Nàng có thể từ chối khéo một lúc, chứ không thể kéo dài mãi được, cùng lắm là chỉ trì hoãn được một hai tháng mà thôi. Một hai tháng sau, nếu nàng còn tiếp tục kén cá chọn canh thì e rằng sẽ khiến người cô cô luôn lo lắng cho mình phải đau lòng, thất vọng.
Nếu như Hoắc gia thực sự có ý với nàng, vậy nàng có thể có đủ tự tin để nói với cô cô rằng mình đã có người chở che rồi. Thế nhưng hiện tại cái gì cũng chưa chắc chắn, nàng sao dám hé môi, mà biết phải nói từ đâu đây?
Hoắc Kình đi ra giếng làng gánh nước, vừa vặn chạm mặt Hứa thợ mộc cũng đang đi gánh nước ở đó.
Nhờ có bữa thịt rắn lần trước, lại thêm thê tử nhà mình và tiểu nương tử nhà họ Hoắc có quan hệ thân thiết, nên dạo gần đây Hứa thợ mộc cứ thấy Hoắc Kình là sẽ chủ động chào hỏi. Hoắc Kình tuy tính tình lạnh lùng nhưng cũng không đến mức là kẻ không biết điều, người khác chào hắn thì hắn ít nhất cũng sẽ gật đầu đáp lại.
Chỉ là hôm nay Hứa thợ mộc lại không thèm chào hỏi. Vừa thấy Hoắc Kình, vẻ mặt hắn liền hiện lên nét khó tả, ánh mắt còn mập mờ, giấu giếm liếc nhìn xuống vùng dưới háng của Hoắc Kình một cái. Trong bụng hắn thầm nghĩ: Cái gã Hoắc thợ rèn này thân hình tráng kiện, vạm vỡ như thế, sao có thể là hạng "giáo bạc đầu sáp" (vẻ ngoài hoành tráng nhưng bất lực) được nhỉ?
Hoắc Kình tuy không biết Hứa thợ mộc đang nghĩ cái gì trong đầu, nhưng ít nhiều hắn cũng cảm nhận được điều bất thường từ ánh mắt của đối phương. Thế là, gương mặt vốn dĩ đã lạnh lùng của hắn tức khắc đen sầm lại như đít nồi.