Thường dân từ trước đến nay luôn kính sợ quan sai, nên đôi phu phụ trung niên ấy đi tới trước xe ngựa, khom lưng nhìn hai bộ khoái vừa xuống ngựa, cung kính mà dè dặt hỏi:
“Hai vị quan gia có chuyện gì sao?”
Trước khi tới, các bộ khoái đã đại khái biết tình hình nhà Tô Cường, nên một người lạnh mặt hỏi:
“Ngươi có phải là Tô Cường cùng thê tử của ngươi không?”
Tô Cường tuy mặt đầy mờ mịt nhưng vẫn vội vàng gật đầu:
“Tiểu nhân đúng là Tô Cường...”
Rồi như sợ người ta tới bắt mình, hắn cuống quýt nói:
“Tiểu, tiểu nhân đâu có phạm chuyện gì, hai vị quan gia ngàn vạn lần đừng bắt tiểu nhân!”
Bộ khoái vẫn lạnh mặt nói:
“Chúng ta tới không phải để bắt ngươi, chỉ là tới hỏi vài chuyện thôi.”
Nghe nói không phải tới bắt mình, Tô Cường lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng niềm nở:
“Quan gia cứ hỏi, chỉ cần là chuyện chúng tôi biết, nhất định biết gì nói nấy.”
Bộ khoái nhìn về phía Hoắc Kình.
Hoắc Kình gật đầu, rồi xuống ngựa, đi tới bên xe ngựa, nhẹ nhàng gõ lên thành xe.
Mọi ánh mắt đều hướng về xe ngựa.
Một lúc lâu sau, chỉ thấy một nữ tử đeo khăn che mặt, mặc váy áo tinh mỹ bước xuống từ trên xe.
Hoắc Kình nắm lấy bàn tay hơi ướt mồ hôi của A Nguyên, rồi siết chặt, giúp nàng an tâm.
A Nguyên ổn định tinh thần, bước xuống xe ngựa, sau đó lạnh nhạt nhìn đôi phu thê trung niên kia, giọng điệu thanh lãnh:
“Tam đường thúc, tam đường thẩm, lâu rồi không gặp.”
Đôi phu thê trung niên ngơ ngác nhìn tiểu nương tử ăn mặc như quý nhân kia, vô cùng sửng sốt.
A Nguyên tháo khăn che mặt xuống, lộ ra khuôn mặt chỉ khác lúc nhỏ khoảng năm phần.
Từ nhỏ A Nguyên đã là một mỹ nhân bẩm sinh, trong thôn không có bé gái nào xinh xắn thanh tú bằng nàng.
Sau khi phụ thân A Nguyên qua đời, phu thê Tô Cường từng nghĩ tới việc để Lý thị tái giá một mình, còn giữ A Nguyên lại cho họ nuôi.
Đương nhiên không phải vì lòng tốt gì, mục đích của họ là muốn đợi A Nguyên lớn lên, dựa vào dung mạo xinh đẹp của nàng để kiếm một khoản sính lễ không nhỏ.
Đôi phu thê trung niên nhìn khuôn mặt của A Nguyên rất lâu.
Tam đường thẩm dường như đã nhận ra nàng, lập tức trắng bệch mặt mày, trừng lớn đôi mắt, kinh ngạc nói:
“Ngươi... ngươi là nha đầu A Nguyên?”
Nghe thấy lời này, Tô Cường đứng bên cạnh tam đường thẩm lập tức biến sắc.
Đôi mắt trợn to như chuông đồng.
Người vây xem nghe tiếng kinh hô của thê tử Tô Cường, phần lớn đều mang vẻ mặt mờ mịt.
Còn những người vốn đã cảm thấy A Nguyên có chút quen mặt, như đã từng gặp ở đâu đó, sau khi nghe tiếng kêu thất thanh này liền lập tức bừng tỉnh.
Kinh ngạc nói:
“Đây... đây chẳng phải là khuê nữ nhà Tô Quý Bá sao? Ta đã bảo sao nhìn quen mắt như vậy!”
Hai bộ khoái nghe vậy, đã có bảy tám phần xác định vị hôn thê của Hoắc Kình chính là Tô Nguyên của thôn Tô Gia.
“Ta nhớ khuê nữ nhà Tô Quý Bá còn phải gọi Tô Cường một tiếng tam đường thúc nữa. Nhìn khí thế này, chẳng lẽ nha đầu Quý Bá đã gả vào nhà tốt, thành nương tử nhà quyền quý rồi?”
“Nếu thật sự thành nương tử nhà quyền quý, vậy chẳng phải Tô Cường sắp gặp xui xẻo rồi sao?”
Có một phụ nhân là người sau này mới gả tới thôn Tô Gia, không rõ chuyện gì, bèn hỏi:
“Không phải vẫn phải gọi một tiếng đường thúc sao? Sao lại gặp xui xẻo?”
Có người cười nhạo:
“Nhà Quý Bá không có nhi tử. Bảy tám năm trước người vừa mất, đầu thất còn chưa qua, đám đường thúc đường bá đã cướp sạch gia sản nhà họ, còn đuổi hai mẹ con ra ngoài, chẳng chừa đường sống nào. Bây giờ nàng gả được vào nhà tốt, nhìn bộ dạng còn quen biết người huyện nha, lần này trở về chẳng lẽ không phải để báo thù đám đường thúc đường bá này sao?”
Nói tới cuối cùng, giọng nói cũng dần nhỏ lại.
Nhưng Tô Cường vẫn nghe hết không sót chữ nào, khuôn mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.
Hai phu thê đều bắt đầu toát mồ hôi lạnh trên trán.
Tam đường thẩm run giọng hỏi:
“Nha đầu A Nguyên, ngươi... ngươi trở về làm gì?”
A Nguyên lạnh mặt, nhàn nhạt đáp:
“Tế bái phụ thân ta, rồi tìm lý chính.”
Nghe nói tới tìm lý chính, Tô Cường sợ A Nguyên muốn đòi lại gia sản, sắc mặt xanh như tàu lá.
Muốn làm ầm lên, nhưng vừa liếc thấy nam nhân hung hãn kia cùng hai bộ khoái, hắn sợ đến hồn vía lên mây, cứng họng không dám nói thêm câu nào.
Hoắc Kình biết A Nguyên không muốn gây chuyện, nên chỉ lạnh lùng liếc bọn họ một cái.
Người trong thôn quá đông, không tiện nói chuyện dưới bao ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy.
Hoắc Kình bèn lạnh giọng nói với Tô Cường:
“Cháu gái trở về, chẳng lẽ không mời vào nhà uống chén nước?”
Hai phu thê tuy sợ nha đầu A Nguyên trở về để báo thù và đòi lại gia sản, nhưng cũng không dám làm càn, vẫn phải mời mọi người vào trong nhà.
Trong sân đầy phân gà phân vịt, còn tỏa ra một mùi hôi khó diễn tả.
Dù trước kia hoàn cảnh của Hoắc Kình cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng từ sau khi trong nhà được A Nguyên thu dọn ngăn nắp chỉnh tề, hắn đã không còn chịu nổi cảnh này nữa.
A Nguyên nhìn căn nhà trước kia vốn sạch sẽ gọn gàng, nay lại bừa bộn nhếch nhác, trong lòng không khỏi chua xót.
Một đoàn người bước vào trong nhà.
Bên trong âm u ẩm thấp, mùi vị cũng chẳng khá hơn bên ngoài.
Một bộ khoái ghét bỏ nhíu mũi, rồi sai bảo Tô Cường:
“Mau đi gọi lý chính của thôn các ngươi tới đây.”
Mùi trong nhà thật sự khó chịu, không ai muốn ở lại thêm dù chỉ một lúc.
Tô Cường khom lưng, liên tục gật đầu:
“Tiểu nhân đi gọi lý chính ngay.”
Lúc xoay người đi ra ngoài, hắn vẫn còn nghĩ xem phải làm thế nào để lý chính đứng về phía mình, không cho nha đầu A Nguyên cướp lại gia sản.
Nhưng vừa bước ra sân, lý chính đã tới.
Lý chính nghe dân làng nói rằng khuê nữ nhà Tô Quý Bá đã chết từ bảy tám năm trước nay lại trở về, trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc.
Ngoài cửa có một bộ khoái đứng canh, Tô Cường muốn nói thêm vài câu cũng không được.
Lý chính vừa thấy quan gia cũng giật mình.
Bước vào nhà Tô Cường, nhìn sân viện bừa bộn nhếch nhác như vậy, ông cũng cảm thấy mất mặt.
Bộ khoái trong nhà không vòng vo, trực tiếp nói rõ mục đích chuyến đi.
Nghe nói chỉ là tới xin một tờ chứng minh hộ tịch, không chỉ lý chính mà ngay cả phu thê Tô Cường cũng lập tức trút được tảng đá trong lòng.
Lý chính vội cho người mang giấy bút tới.
Ngay trước mặt hai bộ khoái, ông viết giấy chứng minh thân phận hộ tịch của A Nguyên lên giấy rồi đóng dấu.
Chuyện chứng minh hộ tịch đã xác nhận xong, không ai còn muốn ở lại cái sân vừa bẩn vừa hôi này thêm nữa.