Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 137

❊ ❊ ❊

Mặc dù không tìm được cửa tiệm phù hợp, nhưng cũng đại khái nắm được mức giá.

Cửa tiệm lớn hơn nằm cạnh tửu lâu, giá thuê ba lượng bạc một tháng. Cửa tiệm nhỏ thì vị trí lệch hơn, diện tích cũng nhỏ, giá thuê tám trăm văn tiền một tháng.

Nhìn như vậy thì nếu vị trí bình thường, diện tích lớn hơn một chút, ước chừng giá thuê cũng không quá hai lượng bạc.

Khi Hoắc Kình tính ra con số này thì trầm mặc.

Trước đây ở trấn Thanh Thủy thuê một cửa tiệm, lại còn kèm theo một hậu viện, vậy mà cũng phải hai lượng bạc...

“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, hai cửa tiệm của huynh thì dù sao cũng phải có người trông coi chứ? Đám học đồ thợ rèn kia huynh định sắp xếp thế nào?”

Khi bước vào khách điếm, Hoắc Kình khựng bước chân một chút, rồi nói:

“Trước đây khi còn ở trong quân doanh, ta có một vài huynh đệ. Tuy thân thể có chút tàn tật, nhưng không ảnh hưởng đến việc rèn sắt. Ta đã gửi thư cho họ rồi, chắc thêm một thời gian nữa sẽ tới.”

Thì ra đã sớm có dự tính, quả thật là gan lớn tâm tỉ mỉ.

Chỉ vì muốn cho thê tử mình sống những ngày tháng tốt đẹp mà gần như không cần suy nghĩ nhiều, đã quyết đoán lựa chọn mở cửa tiệm ở huyện thành.

Trong lòng Hứa thợ mộc đầy sự khâm phục.

Hai người đang định bước vào khách điếm thì bị người gọi lại.

Người gọi Hoắc Kình là Trịnh bộ khoái lần trước cùng hắn đến thôn Tô gia.

Trịnh bộ khoái bước tới, cười nói:

“Ta còn tưởng mình nhìn nhầm, không ngờ thật sự là Hoắc lang quân.”

Người ngoài không biết, nhưng đám bộ khoái trong huyện nha lại được nghe từ chính tiểu công tử nhà mình kể lại, biết khi đó Hoắc Kình đã trong nháy mắt giết chết tên nô lệ Bắc Cương như thế nào.

Những nha dịch và bộ khoái từng nhìn thấy thi thể của nô lệ Bắc Cương kia, không ai là không khâm phục.

Trong số họ không thiếu lão binh từng từ chiến trường trở về, nhưng cũng không ai có thủ pháp gọn gàng, nhanh, chuẩn, độc như vậy.

“Hoắc lang quân tới huyện thành, có cần ta báo cho tiểu công tử một tiếng không?”

Hoắc Kình lắc đầu:

“Không cần. Lần này ta tới huyện thành chỉ là để xem cửa tiệm.”

Trịnh bộ khoái kinh ngạc hỏi:

“Là dự định mở cửa tiệm ở huyện thành sao?”

Hoắc Kình gật đầu.

“Vậy cửa tiệm xem thế nào rồi?”

Hoắc Kình thành thật đáp:

“Vẫn chưa thấy chỗ nào thích hợp.”

“Các người cứ tìm kiểu này thì mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc tìm được.”

Trịnh bộ khoái suy nghĩ một chút rồi có ý tốt nói:

“Bọn ta là bộ khoái, ngày nào cũng tuần tra trong huyện thành, đại khái cũng biết nơi nào có cửa tiệm cho thuê. Nếu các người chưa vội về, ngày mai ta về nha môn hỏi giúp xem sao.”

Có người giúp đỡ thì không gì tốt hơn.

Hoắc Kình cũng cảm tạ Trịnh bộ khoái, nói nếu việc thành sẽ mời hắn uống rượu.

Sau khi hẹn ngày mai giữa trưa gặp tại khách điếm, Trịnh bộ khoái cũng rời đi.

Hứa nương tử đang chải đầu thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

Biết là trượng phu của mình trở về nên nàng đi mở cửa.

Hứa thợ mộc bước vào phòng, đưa cho nàng ít đồ ăn vặt mua ngoài phố.

“Ta mua bánh quế hoa mà nàng thích ăn nhất đây.”

Hứa nương tử hơi nhíu mày:

“Sao chàng lại tiêu tiền bừa bãi nữa? Chúng ta tới huyện thành một chuyến đã tốn không ít bạc rồi, cái gì tiết kiệm được thì nên tiết kiệm.”

Miệng tuy lải nhải như vậy nhưng vẫn nhận lấy bánh quế hoa.

Vừa mới xoay người thì đã bị trương phu ôm từ phía sau.

Hứa nương tử sửng sốt, rồi cười nói:

“Đều là lão phu lão thê cả rồi, chàng còn làm mấy chuyện sến súa này làm gì?”

Hứa thợ mộc thở dài:

“Hôm nay nói chuyện với Hoắc thợ rèn một lúc, trong lòng ta nảy sinh vài suy nghĩ.”

“Suy nghĩ gì?”

Hứa nương tử có chút tò mò.

Hứa thợ mộc buông thê tử ra rồi ngồi xuống.

Sau đó nói ra suy nghĩ của mình:

“Mấy trấn xung quanh trấn Thanh Thủy đều không có tiệm rèn, dân chúng ở các trấn khác đều phải tới trấn Thanh Thủy mua nông cụ và đồ sắt.

Nhưng tiệm mộc thì hầu như trấn nào cũng có.

Mà đồ gia cụ một khi dùng thì dùng cả mười mấy hai mươi năm, rất ít khi thay mới.

Cho dù có người đặt đóng đồ gia cụ thì phần lớn cũng dùng gỗ nhà mình, chúng ta chỉ kiếm được tiền công.

Trừ tiền thuê cửa tiệm đi thì cũng chỉ miễn cưỡng dành dụm được chút bạc.”

Hứa nương tử cũng ngồi xuống, rót cho hắn một chén trà:

“Vậy chàng có suy nghĩ gì?”

Hứa thợ mộc trầm mặc một lát rồi nói:

“Lúc nãy ra ngoài với Hoắc thợ rèn, bọn ta gặp một bộ khoái. Hắn nói sẽ giúp Hoắc thợ rèn tìm xem trong huyện thành có những cửa tiệm nào cho thuê.

Ngày mai ta cũng đi cùng xem thử.

Nếu gặp được cửa tiệm giá cả thích hợp, thì cân nhắc xem có nên chuyển tới huyện thành hay không.”

Hứa nương tử trầm mặc một chút rồi nói:

“Nếu thật sự muốn mở cửa tiệm ở huyện thành, e rằng phải lấy hết vốn liếng trong nhà ra.

Hơn nữa trong huyện thành có rất nhiều tiệm mộc, chúng ta có cạnh tranh nổi với người ta không?”

Hứa thợ mộc nói:

“Nhà mình cũng có rừng, số gỗ đó đều có thể dùng được.

Sau này còn có thể thu mua gỗ trong thôn với giá thấp, kiếm chênh lệch từ đó.

Đến lúc ấy ta lại tìm cách mở mang tầm mắt, học thêm vài tay nghề.

Tay nghề tốt lên rồi thì đồ làm ra cũng tốt hơn, khi đó sẽ kiếm được nhiều bạc hơn.”

“Nói thế nào thì cũng tốt hơn việc bị bó buộc trong một trấn Thanh Thủy nhỏ bé. Cho nên mấy ngày này ta cũng muốn đi dạo huyện Vũ An, mở mang kiến thức một chút. Nàng thấy sao?”

Khi hỏi câu cuối cùng, trên mặt Hứa thợ mộc hiện rõ vẻ căng thẳng.

Hứa nương tử trầm mặc thật lâu.

Một lúc sau mới nở nụ cười:

“Nếu trong lòng chàng đã có tính toán rồi, vậy thì cứ đi xem thử đi.”

Giữa trưa hôm sau, Trịnh bộ khoái tới.

Hắn nói với Hoắc Kình về chuyện cửa tiệm, còn đặc biệt dẫn họ đi xem.

Trịnh bộ khoái nói người nơi khác đi xem cửa tiệm chắc chắn sẽ bị cố ý nâng giá thuê.

Hắn là bộ khoái của huyện Vũ An, đi cùng họ thì người khác không dám lừa gạt.

Hai nam nhân đi xem cửa tiệm.

A Nguyên thì đi cùng Hứa nương tử tới y quán.

Hiện tại cũng không cần lo người Hà gia phát hiện nàng đang ở huyện Vũ An nữa, cho nên A Nguyên cũng không cần tiếp tục đeo mạng che mặt.

Trong huyện thành có mấy y quán, Hứa nương tử đều từng tới khám.

Nhưng hôm qua nàng hỏi tiểu nhị khách điếm xem có y quán mới nào không, tiểu nhị nói ở Nhân Hòa Đường mới có một lão đại phu tới ngồi khám, y thuật cũng rất cao minh.

Khi bước qua cánh cổng lớn của Nhân Hòa Đường, Hứa nương tử vẫn không nhịn được lo lắng nói:

“Nếu lần này vẫn không được, ta cũng không còn ôm hy vọng nữa.”

A Nguyên vỗ nhẹ lên cổ tay Hứa nương tử, an ủi:

“Tẩu đừng suy nghĩ quá nhiều.”

Trong y quán cũng có vài người đang khám bệnh.

Hai người đợi khá lâu mới tới lượt mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »