Nghĩ đến đây, A Nguyên bỗng nắm chặt nắm đấm nhỏ, đứng phắt dậy, gương mặt ngập tràn vẻ kiên định. Không được! Nàng tuyệt đối không thể để Hoắc gia bị người khác nẫng tay trên được!
Nghĩ đoạn, A Nguyên suy tính tới lui, rồi nhìn sang bát nước lạnh đặt trên bàn. Trong lòng nàng tức khắc nảy ra một ý hay.
Cơ mà nếu người ngoài đã hiểu lầm nàng là nhân tình được Hoắc gia nuôi trong sân, vậy thì cứ để họ hiểu lầm đi. Thế này thà rằng để họ hiểu lầm còn tốt hơn là cứ để họ tưởng nàng là muội muội của hắn. Lại càng có lợi cho việc họ rục rịch đòi làm mai làm mối cho hắn.
Nghĩ là làm, A Nguyên xoay người vào phòng đeo khăn che mặt lên, dứt khoát bưng bát nước đi thẳng ra cửa. Nàng hít một hơi thật sâu rồi kéo cánh cửa ra.
Mấy người đàn bà đang tụ tập buôn chuyện ngoài cửa sau tiệm rèn nghe thấy tiếng mở cửa liền theo bản năng quay đầu lại nhìn. Vừa trông thấy A Nguyên, cả đám đều ngẩn người.
Trước kia A Nguyên trốn trốn tránh tránh không phải vì sợ người lạ, mà là sợ đám người mẫu thân tìm tới, càng sợ những lời đàm tiếu ác ý của người đời. Nhưng giờ đây đám người mẫu thân đã về rồi, trong lòng nàng cũng đã sớm gửi gắm tâm ý vào Hoắc gia, tự nhiên chẳng còn gì để sợ nữa.
Nàng cất giọng nhẹ nhàng:
"Làm phiền các đại thẩm nhường đường một chút ạ."
Mấy người họ nghe thấy giọng nói dịu dàng mềm mỏng ấy thì có chút ngẩn ngơ, nhưng vẫn theo bản năng dạt ra nhường lối cho nàng.
A Nguyên bưng nước bước ra khỏi viện, thuận tay khép hờ cánh cửa lại, rồi tiếp tục bưng nước đi ra phía ngoài ngõ.
Hoắc Kình sau khi đốn cây xong, đang bận chặt bớt mấy cành cây thừa thãi thì chợt nghe thấy giọng nói e ấp của A Nguyên vang lên bên tai:
"Hoắc gia, huynh uống ngụm nước đi."
Bàn tay đang chặt cành cây của Hoắc Kình khựng lại, hắn ngẩng đầu nhìn nàng. Hắn liếc nhìn A Nguyên một cái, rồi lại nhìn sang mấy mụ đàn bà đang đứng sau lưng nàng. Trong lòng hắn không khỏi dâng lên vài phần kinh ngạc.
Chẳng phải ngày thường nàng đều tránh người ta như tránh tà sao? Hôm nay sao tự dưng lại chịu ló mặt ra thế này?
Dù trong lòng đầy thắc mắc, hắn vẫn đưa tay quệt một nắm mồ hôi, thẳng lưng đón lấy bát nước từ tay nàng. Hắn uống cạn chỉ trong một hơi, rồi đưa trả bát lại cho nàng.
A Nguyên đón lấy bát, cúi gầm mặt đi thẳng một mạch về viện.
Mấy mụ đàn bà ở phía sau nhìn nhau trân trân, rồi có người tinh ý thì thầm:
"Nghe thấy gì chưa? Tiểu nương tử kia gọi là Hoắc gia chứ có thèm gọi là ca ca đâu!"
Mấy người họ lập tức nháy mắt ra hiệu với nhau đầy ẩn ý. Thành thử ra đúng là không phải muội muội ruột thịt gì rồi, mà chính xác là "tình muội muội" nha.
Sau khi chặt xong hết thảy cành củi thừa trên cây, Hoắc Kình liền đi tìm gã thợ mộc cách đó vài gian tiệm. Hắn bảo mình muốn đóng vài món đồ nội thất, một cái cây này e là không đủ, thiếu bao nhiêu hắn sẽ bù thêm tiền.
Hứa thợ mộc ngạc nhiên hỏi:
"Cái cây đó huynh chặt thật đấy à?"
Hoắc Kình "ừ" một tiếng.
Hứa thợ mộc cười nói:
"Hôm kia mới nghe thằng ranh Hạ Tuấn bảo huynh tính chặt cây, không ngờ hôm nay huynh đã làm rồi. Có điều cây mới đốn này phải phơi phóng tầm nửa năm đến một năm mới dùng được cơ. Để ta xem huynh muốn đóng những món gì, chỗ ta có sẵn mấy thớ gỗ tốt, nếu khúc gỗ của huynh bù trừ qua được thì ta chỉ lấy chút tiền công với ít tiền vốn thôi, huynh thấy thế nào?"
Hoắc Kình đáp:
"Được."
Liền sau đó, hắn liệt kê những món đồ mình cần làm.
Nghe xong danh sách, Hứa thợ mộc tròn mắt kinh ngạc:
"Huynh muốn đóng một cái bàn, một chiếc ghế, một cái hộp trang điểm, với lại cả tủ quần áo nữa sao?"
Hoắc Kình gật đầu:
"Phải."
Hắn đoán rằng A Nguyên cũng phải ở lại đây thêm nửa năm đến một năm nữa. Mà cơm nước trong nhà đều do một tay nàng quán xuyến, không chỉ bữa ăn được cải thiện rõ rệt mà còn tiết kiệm được kha khá bạc tiền. Cho nên khi nàng ở nhà mình, hắn đối xử tốt với nàng một chút cũng là điều nên làm.
Hứa thợ mộc cảm thán:
"Hoắc thợ rèn huynh đúng là rất thương muội muội nhà mình."
Hoắc Kình sực nhớ tới lúc nãy nàng vừa gọi mình là "Hoắc gia" trước mặt bao nhiêu người, chỉ sợ đám người trong ngõ giờ này đều đã đoán ra nàng không phải muội muội của hắn rồi. Hắn im lặng một lát, rồi dứt khoát nói thật:
"Nàng không phải muội muội của ta."
Nụ cười trên mặt Hứa thợ mộc bỗng chốc cứng đờ:
"Không phải muội muội sao..."
Hoắc Kình không giải thích thêm dông dài, chỉ bảo:
“Huynh cứ ra xem thử khúc gỗ đó làm được bao nhiêu thứ, ta cần phải bù thêm bao nhiêu tiền.”
Sau cơn ngớ người, Hứa thợ mộc mới sực tỉnh, vội gật đầu:
"Được... giờ ta ra xem xem thế nào."
Nói rồi hắn ta đi ra ngoài kiểm tra một lượt.
Lúc trở vào, hắn ta bấm ngón tay tính toán rồi bảo:
"Cái cây đó tuy hơi mảnh nhưng tuổi đời đủ già, làm một bộ bàn ghế nhỏ với cái hộp trang điểm cho nữ nhân thì dư sức. Nhưng cái tủ quần áo thì phải dùng thêm gỗ khác, một cái tủ thông thường ta phải lấy hơn nửa lượng bạc đấy."
Hoắc Kình gật đầu:
"Huynh cứ tính tổng cộng hết bao nhiêu tiền đi."
Hứa thợ mộc nhẩm tính một hồi rồi báo giá:
"Cái tủ sáu trăm văn, mấy món kia chỉ lấy một trăm hai mươi văn tiền công thôi, tổng cộng là bảy trăm hai mươi văn. Ta với huynh đều là hàng xóm láng giềng, sau này còn phải nhờ huynh giúp đỡ nhiều, nên ta bớt cho huynh hai mươi văn lẻ phía sau nhé."
Chưa nói đến chuyện giúp đỡ sau này, chỉ riêng bữa thịt rắn ngày hôm qua thôi cũng đã đáng giá hai mươi văn tiền rồi.
Hai bên hẹn ước mười ngày sau sẽ giao đồ đến, Hoắc Kình liền đặt trước tiền cọc, sau đó cùng Hứa thợ mộc khênh thân cây vào trong tiệm mộc.
Trước khi Hoắc Kình rời đi, Hứa thợ mộc rốt cuộc cũng hoàn hồn khỏi cái tin gã thợ rèn nuôi một nữ nhân trong sân. Hắn ta liền dùng giọng điệu của người đi trước, ân cần khuyên nhủ:
"Nếu đã không phải muội muội của huynh thì tốt xấu gì cũng nên cho người ta một cái danh phận. Bằng không, nếu huynh muốn cho danh phận mà nàng ta cứ kiếm đủ cớ thoái thác không chịu nhận, thì loại nữ nhân đó tuyệt đối không thể giữ lại bên người, ả ta tám phần là chỉ ham muốn cái thân xác với tiền bạc của huynh thôi."
Hoắc Kình: ...
Hứa thợ mộc làm sao mà biết được, cái kẻ không muốn cho danh phận ở đây căn bản chẳng phải tiểu nương tử nhà người ta, mà chính là gã đàn ông đang đứng lù lù trước mặt hắn đây này.
Hoắc Kình định mở miệng giải thích, nhưng nghĩ lại thì mối quan hệ giữa hắn và tiểu nương tử kia quả thực cũng chẳng biết đường nào mà giải thích cho rõ ràng. Bảo là trong sạch ư, nhưng thực chất cũng chẳng trong sạch cho lắm.
Hắn chỉ đành im lặng như thể ngầm thừa nhận, buông một tiếng "ừ" rồi quay lưng bước ra khỏi viện nhà thợ mộc, trở về nhà mình.
A Nguyên đang tất bật rảo tay làm việc, sáng mai nàng phải mang số túi thơm đã làm xong đến giao cho chưởng quỹ. Nghe thấy tiếng mở cửa, nàng lập tức nở nụ cười rạng rỡ, đặt kim chỉ xuống rồi đứng dậy nghênh đón hắn.
A Nguyên định vươn tay đỡ lấy cây rìu lớn, nhưng Hoắc Kình bảo:
"Cô cầm không nổi đâu."
Nói đoạn, hắn sải bước lướt qua người nàng, đem cây rìu đặt cạnh đống củi khô trong sân. Sau đó, hắn mới xoay người nhìn thẳng vào A Nguyên, lặng thinh một hồi lâu.
A Nguyên ban đầu vẫn đang cười hớn hở, nhưng bị ánh mắt của Hoắc gia chằm chằm nhìn một hồi, nụ cười trên môi nàng cũng dần trở nên gượng gạo và ngượng ngùng.
Nàng thẹn thùng cụp hàng mi thanh tú xuống, lí nhí hỏi nhỏ:
"Hoắc gia... sao huynh cứ nhìn ta chằm chằm như thế?"
Hoắc Kình nhìn nàng hồi lâu, trong lòng dâng lên những cảm xúc vô cùng phức tạp.