Mỹ Kiều Nương Nhà Tướng Quân Cởi Giáp

Lượt đọc: 733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »
Chương 152

❊ ❊ ❊

A Nguyên kể lại với cô cô từng món đồ mà hôm qua Hoắc gia mang tới:

“Hôm qua Hoắc gia tiện đường mang tới một ít gạo, để ở căn phòng nhỏ bên cạnh. Còn có mấy tấm vải nữa, trời lạnh rồi, có thể may cho các biểu muội hai bộ y phục.”

Vân Nương thở dài:

“May mà có cháu, nếu không chúng ta thật chẳng biết phải làm sao nữa.”

Qua ngần ấy ngày, Vân Nương cũng đã nghĩ thông.

Nam nhân không dựa dẫm được. Cho dù ông ta không hưu bà, ở Trần gia, bà cũng chỉ có số mệnh làm lụng khổ cực.

Vì còn phải đến tiệm rèn, A Nguyên cũng không ở lại cửa tiệm nhỏ quá lâu. Trước khi đi, nàng vào phòng, đưa cho cô cô năm trăm văn tiền.

“Cô cô, số bạc này người cầm lấy, mua cho các biểu muội chút đồ ngon. Đợi sau này các muội ấy có thể phụ giúp rồi, lại từ từ trừ vào tiền công cũng được.”

Để cô cô chịu nhận số bạc này, A Nguyên mới nói như vậy.

A Nguyên biết trên người cô cô không có bạc. Hôm đó nàng đi Tú phường, cô cô tuy chỉ cho nàng mười văn tiền, nhưng bản thân cô cô vốn sống thanh bần, đến một văn tiền cũng phải tằn tiện tiết kiệm.

Chẳng khác nào trong tổng số mười văn tiền ấy, cô cô đã cho nàng hai văn.

Vân Nương ăn ở đều nhờ A Nguyên, sao dám nhận bạc.

A Nguyên phải khuyên can mãi mới khiến bà nhận lấy, sau đó mới cùng Hoắc Kình rời đi đến tiệm rèn.

Tiệm rèn cách cửa tiệm nhỏ một con phố, đi bộ chừng hai khắc.

Tiệm rèn lớn gần bằng tiệm rèn ở trấn Thanh Thủy, chỉ là không có hậu viện, chỉ có một gian phòng nhỏ để chứa đồ.

A Nguyên đi xem một vòng rồi hỏi:

“Chàng có muốn sửa thành giống tiệm ở trấn Thanh Thủy không?”

Hoắc Kình gật đầu.

Chỉ là một tiệm rèn thôi, cũng không cần bố trí gì nhiều.

Trước đây nơi này là tiệm tạp hóa, trong tiệm vẫn còn vài chiếc tủ cũ chưa bị dọn đi.

A Nguyên thấy vẫn còn dùng được, liền bàn với Hoắc gia, đợi Hứa thợ mộc lên huyện thành thì nhờ hắn sửa lại mấy chiếc tủ này, rồi mang sang cho cô cô dùng tạm.

Buổi chiều, hai người tìm một căn nhà cho thuê gần cửa tiệm nhỏ.

Tiền thuê là ba trăm văn một tháng.

Diện tích gần bằng hậu viện của tiệm rèn ở trấn Thanh Thủy.

Sau khi thuê xong, hai người ở lại huyện thành một đêm, sáng sớm hôm sau mới trở về.

Lúc về đến trấn Thanh Thủy đã là giờ Thân.

Còn chưa tới tiệm, Hoắc Kình đã nhìn thấy ba người đứng trước cửa tiệm rèn.

Trong ba người ấy, một người thân hình cao lớn vạm vỡ, một người tuy thấp nhưng cánh tay cũng cuồn cuộn cơ bắp. Người còn lại khá gầy, trông chừng chỉ là một thiếu niên mười ba mười bốn tuổi.

Hai hán tử đồng thời nhìn thấy Hoắc Kình đang đánh xe ngựa, trên mặt lập tức lộ vẻ vui mừng, lớn tiếng gọi về phía xe ngựa:

“Lão đại!”

A Nguyên vừa ngủ một giấc. Khi xe đến đầu trấn, tiếng hô hào đã đánh thức nàng.

Nàng còn chưa hoàn toàn tỉnh táo thì một giọng nói thô ráp đã truyền thẳng vào trong xe.

Tiếng “lão đại” ấy, nghe chẳng khác gì giọng điệu đến gây sự báo thù, khiến A Nguyên giật mình tỉnh hẳn, còn tưởng bên ngoài có người gây chuyện.

Ai ngờ ngay sau đó, Hoắc gia bên ngoài bỗng nói:

“Là huynh đệ trong quân doanh của ta tới rồi.”

A Nguyên ngẩn người.

Xe ngựa dừng lại, bên ngoài lại vang lên giọng nói thô ráp kia:

“Lão đại, vừa nhận được thư của huynh là bọn ta lập tức tới ngay!”

Lúc này A Nguyên mới hiểu.

Giọng điệu như đến tìm người báo thù ấy hóa ra là các huynh đệ mà Hoắc gia gọi tới giúp đỡ.

Hoắc Kình xuống xe, nhìn hai huynh đệ đã một năm không gặp, hỏi:

“Đến lúc nào?”

Vừa nói, hắn vừa dắt ngựa đi về phía con hẻm sau tiệm rèn.

Ba người đi sát bên cạnh hắn.

Người đàn ông cao lớn nói:

“Bọn ta tới từ nửa canh giờ trước. Hỏi thăm người trong trấn, không ngờ ai cũng biết danh tiếng của lão đại. Nghe nói bọn ta đến tìm huynh, ai nấy đều nhiệt tình dẫn đường tới tận tiệm rèn này.”

Người hán tử thấp hơn tiếp lời:

“Ngay cả bên tiệm mộc kia cũng khách sáo vô cùng, còn mang hai cái ghế ra cho bọn ta ngồi, lại rót trà nữa.”

Người trong trấn vừa nghe họ là huynh đệ cùng quân ngũ với Hoắc thợ rèn, ai nấy đều từ vẻ mặt khó chịu chuyển sang niềm nở tươi cười, khiến hai người họ vừa bất ngờ vừa thụ sủng nhược kinh.

Lúc nãy họ còn nghĩ chẳng lẽ thân phận của lão đại đã bị lộ rồi?

Nếu không thì với tính cách lạnh nhạt, thích một mình một ngựa của lão đại, sao có thể ở một thị trấn nhỏ như thế này kết giao được nhiều thiện duyên đến vậy, khiến nhiều người quý mến như thế?

Hoắc Kình gật đầu giải thích:

“Thợ mộc bên cạnh có giao tình với ta.”

Xe ngựa được dắt vào hẻm.

Người dân sống trong hẻm nhiệt tình chào:

“Hoắc thợ rèn.”

Hoắc Kình gật đầu đáp lại, rồi nói với ba người:

“Ta còn ở lại trấn thêm một thời gian nữa, sẽ dạy các ngươi quy trình rèn sắt cơ bản. Trong thời gian đó, ta sẽ thuê cho các ngươi hai gian phòng ở khách điếm.”

Ba người nhìn nhau.

Người đàn ông cao lớn lên tiếng:

“Lão đại, bọn ta đều là đám thô hán, chen chúc một chút là được rồi, không cần ở nơi tốt như vậy đâu.”

Bọn họ đều biết sau khi cởi giáp rời quân ngũ, lão đại đã đem bạc chia cho những huynh đệ bị thương tàn về quê thành gia lập thất.

Bây giờ sao bọn họ có thể tùy tiện tiêu bạc của lão đại được?

Hoắc Kình mở cửa viện, thản nhiên nói:

“Có chỗ ở, nhưng không tiện.”

Nghe vậy, người hán tử thấp lùn sửng sốt, rồi cười:

“Đều là nam nhân cả, có gì mà không tiện? Chẳng lẽ lão đại huynh cưới tẩu tử rồi?”

Người còn lại bật cười:

“Sao có thể được? Lão đại đối với nữ nhân...”

Lời còn chưa nói hết, xe ngựa vừa được kéo vào sân cũng dừng lại.

Đúng lúc ấy, rèm xe được vén lên.

Ba người chỉ cảm thấy như nhìn thấy một tiên nữ bước xuống từ xe ngựa, đứng bên cạnh lão đại của họ.

Hoắc Kình giới thiệu:

“Đây là tẩu tử của các ngươi.”

Trong sân thoáng chốc yên lặng như tờ.

Hai hán tử nhìn nhau.

Nói không kinh ngạc là giả.

Mười năm quen biết lão đại, họ chưa từng nghe hắn chủ động nhắc đến chuyện nữ nhân, cũng chưa từng thấy hắn nhìn thẳng bất kỳ nữ nhân nào.

Duy chỉ có những tiểu binh tuổi còn nhỏ, thân thể gầy yếu là được hắn chiếu cố hơn đôi chút.

Ở trong quân, bọn họ đều từng cho rằng lão đại thích những tiểu ca nhi tuấn tú...

Thậm chí còn nghĩ cả đời này lão đại sẽ không cưới thê tử.

Cho nên giờ đây lão đại đột nhiên cưới được một mỹ kiều nương như tiên nữ, sao họ có thể không chấn động cho được?

“Lão đại... huynh thành thân rồi, sao trong thư lại không nhắc lấy một câu vậy?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181: Hết
Tiến »